Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 313: 313: Thế Là Đã Đáng Sợ Lắm Rồi
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân ho một tiếng gượng gạo, ngồi xuống bên cạnh Liễu Tâm Như, tay cầm một quả trái cây lên, bóc vỏ rồi cắt ra thành từng miếng nhỏ giống như trước đây và đút cho vợ ăn.Đây là một ví dụ điển hình của việc thể hiện tình cảm.Nhưng dường như có một số việc không thể nào giải thích rõ được.Liễu Tâm Như cười khẽ.Nàng vẫn giống như trước đây, không quan tâm việc Triệu Bân có bao nhiêu phụ nữ.“Lạ không?”“Lạ!”Chư Cát Huyền Đạo khoanh hai tay lại, lão mập thì vuốt râu, họ cứ cảm thấy có gì đó không đúng, cứ cảm thấy mấy ngày nay Triệu Bân cứ như bị con ma ngốc nghếch nào đó nhập vào người, rất buồn cười!Có điều, chuyện đó đã không còn quan trọng nữa.Triệu Bân có muốn vứt bỏ cũng không vứt bỏ được cái biệt danh “tình thánh” nữa rồi.Ai bảo hắn có một sư phụ tốt thế làm gì.“Ra giá đi!”Khô Sơn cũng có ở đó, ông ta ngồi xếp bằng một mình dưới gốc cây cổ thụ, ông ta đang nói với Triệu Bân.Ông ta không muốn ở lại chỗ quỷ quái này nữa đâu.Vẫn là câu nói đó, chuyện có thể giải quyết bằng tiền thì đều là chuyện nhỏ.“Tiền bối ở lại một tháng là được rồi!”“Một tháng sau, nếu tiền bối muốn đi thì vãn bối hoàn toàn không ngăn cản!”“Nói thật không?”“Đương nhiên!”, Triệu Bân nói câu đó rất sảng khoái nhưng cảm giác ép buộc lại len lỏi vào trong bầu không khí lúc nào không hay.Miệng thì nói tốt vậy thôi nhưng sự thật đằng sau là hắn đang tìm cách làm sao dụ dỗ Khô Sơn, tên tuổi của Hồng Uyên rất hữu dụng.Trông Khô Sơn có vẻ bối rối.Từ khi ra khỏi hội trường, ông ta luôn tưởng rằng chuyện này còn khó hơn lên trời, nhưng bây giờ xem ra có vẻ rất nhẹ nhàng.Ở lại một tháng, dù phải ngày đêm giúp đỡ Triệu Bân luyện binh khí thì cũng không mất bao lâu, để rời khỏi được chỗ này, ông ta vẫn có thể đợi được một tháng.Còn về bảo bối của ông ta thì ông ta đã không còn dám mơ có thể lấy lại được nữa.Dám chơi dám chịu.Lúc trước ông ta không cam tâm nên ngồi cả ngày ở đây, nhưng cuối cùng ông ta cũng hiểu ra, Trường Giang sóng sau xô sóng trước, một luyện khí sư nổi tiếng khắp nơi như ông ta chỉ là một trò cười, không thể phủ nhận, Triệu Bân đúng thật là một nhân tài.Không chỉ là nhân tài mà còn giỏi toàn diện.Ánh mắt của Chư Các Huyền Đạo khá thâm sâu, nếu như đưa một luyện đan sư đến đọ sức với Triệu Bân thì chắc hắn vẫn có thể ngông như thế.Hắn có sấm sét và địa hỏa, Hồng Uyên đã truyền thuật luyện khí cho hắn rồi thì không có lý do gì mà lại không truyền thuật luyện đan cho hắn.Cũng có nghĩa là, cậu chủ nhà họ Triệu này là luyện khí sư và cũng sẽ là luyện đan sư.Thế là đã đáng sợ lắm rồi.Bất luận là luyện khí hay là luyện đan thì đó cũng đều là những nghề nổi tiếng, càng không cần nói đến việc thành công trong cả hai nghề, dù tính trên cả triều của Đại Hạ thì người như Triệu Bân cũng tuyệt đối không vượt quá năm người.“Ngươi đã nhận tiền chưa?”Tên mập đen chọt Triệu Bân.“Tiền hả?”.
Triệu Bân ho một tiếng gượng gạo, ngồi xuống bên cạnh Liễu Tâm Như, tay cầm một quả trái cây lên, bóc vỏ rồi cắt ra thành từng miếng nhỏ giống như trước đây và đút cho vợ ăn.
Đây là một ví dụ điển hình của việc thể hiện tình cảm.
Nhưng dường như có một số việc không thể nào giải thích rõ được.
Liễu Tâm Như cười khẽ.
Nàng vẫn giống như trước đây, không quan tâm việc Triệu Bân có bao nhiêu phụ nữ.
“Lạ không?”
“Lạ!”
Chư Cát Huyền Đạo khoanh hai tay lại, lão mập thì vuốt râu, họ cứ cảm thấy có gì đó không đúng, cứ cảm thấy mấy ngày nay Triệu Bân cứ như bị con ma ngốc nghếch nào đó nhập vào người, rất buồn cười!
Có điều, chuyện đó đã không còn quan trọng nữa.
Triệu Bân có muốn vứt bỏ cũng không vứt bỏ được cái biệt danh “tình thánh” nữa rồi.
Ai bảo hắn có một sư phụ tốt thế làm gì.
“Ra giá đi!”
Khô Sơn cũng có ở đó, ông ta ngồi xếp bằng một mình dưới gốc cây cổ thụ, ông ta đang nói với Triệu Bân.
Ông ta không muốn ở lại chỗ quỷ quái này nữa đâu.
Vẫn là câu nói đó, chuyện có thể giải quyết bằng tiền thì đều là chuyện nhỏ.
“Tiền bối ở lại một tháng là được rồi!”
“Một tháng sau, nếu tiền bối muốn đi thì vãn bối hoàn toàn không ngăn cản!”
“Nói thật không?”
“Đương nhiên!”, Triệu Bân nói câu đó rất sảng khoái nhưng cảm giác ép buộc lại len lỏi vào trong bầu không khí lúc nào không hay.
Miệng thì nói tốt vậy thôi nhưng sự thật đằng sau là hắn đang tìm cách làm sao dụ dỗ Khô Sơn, tên tuổi của Hồng Uyên rất hữu dụng.
Trông Khô Sơn có vẻ bối rối.
Từ khi ra khỏi hội trường, ông ta luôn tưởng rằng chuyện này còn khó hơn lên trời, nhưng bây giờ xem ra có vẻ rất nhẹ nhàng.
Ở lại một tháng, dù phải ngày đêm giúp đỡ Triệu Bân luyện binh khí thì cũng không mất bao lâu, để rời khỏi được chỗ này, ông ta vẫn có thể đợi được một tháng.
Còn về bảo bối của ông ta thì ông ta đã không còn dám mơ có thể lấy lại được nữa.
Dám chơi dám chịu.
Lúc trước ông ta không cam tâm nên ngồi cả ngày ở đây, nhưng cuối cùng ông ta cũng hiểu ra, Trường Giang sóng sau xô sóng trước, một luyện khí sư nổi tiếng khắp nơi như ông ta chỉ là một trò cười, không thể phủ nhận, Triệu Bân đúng thật là một nhân tài.
Không chỉ là nhân tài mà còn giỏi toàn diện.
Ánh mắt của Chư Các Huyền Đạo khá thâm sâu, nếu như đưa một luyện đan sư đến đọ sức với Triệu Bân thì chắc hắn vẫn có thể ngông như thế.
Hắn có sấm sét và địa hỏa, Hồng Uyên đã truyền thuật luyện khí cho hắn rồi thì không có lý do gì mà lại không truyền thuật luyện đan cho hắn.
Cũng có nghĩa là, cậu chủ nhà họ Triệu này là luyện khí sư và cũng sẽ là luyện đan sư.
Thế là đã đáng sợ lắm rồi.
Bất luận là luyện khí hay là luyện đan thì đó cũng đều là những nghề nổi tiếng, càng không cần nói đến việc thành công trong cả hai nghề, dù tính trên cả triều của Đại Hạ thì người như Triệu Bân cũng tuyệt đối không vượt quá năm người.
“Ngươi đã nhận tiền chưa?”
Tên mập đen chọt Triệu Bân.
“Tiền hả?”.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân ho một tiếng gượng gạo, ngồi xuống bên cạnh Liễu Tâm Như, tay cầm một quả trái cây lên, bóc vỏ rồi cắt ra thành từng miếng nhỏ giống như trước đây và đút cho vợ ăn.Đây là một ví dụ điển hình của việc thể hiện tình cảm.Nhưng dường như có một số việc không thể nào giải thích rõ được.Liễu Tâm Như cười khẽ.Nàng vẫn giống như trước đây, không quan tâm việc Triệu Bân có bao nhiêu phụ nữ.“Lạ không?”“Lạ!”Chư Cát Huyền Đạo khoanh hai tay lại, lão mập thì vuốt râu, họ cứ cảm thấy có gì đó không đúng, cứ cảm thấy mấy ngày nay Triệu Bân cứ như bị con ma ngốc nghếch nào đó nhập vào người, rất buồn cười!Có điều, chuyện đó đã không còn quan trọng nữa.Triệu Bân có muốn vứt bỏ cũng không vứt bỏ được cái biệt danh “tình thánh” nữa rồi.Ai bảo hắn có một sư phụ tốt thế làm gì.“Ra giá đi!”Khô Sơn cũng có ở đó, ông ta ngồi xếp bằng một mình dưới gốc cây cổ thụ, ông ta đang nói với Triệu Bân.Ông ta không muốn ở lại chỗ quỷ quái này nữa đâu.Vẫn là câu nói đó, chuyện có thể giải quyết bằng tiền thì đều là chuyện nhỏ.“Tiền bối ở lại một tháng là được rồi!”“Một tháng sau, nếu tiền bối muốn đi thì vãn bối hoàn toàn không ngăn cản!”“Nói thật không?”“Đương nhiên!”, Triệu Bân nói câu đó rất sảng khoái nhưng cảm giác ép buộc lại len lỏi vào trong bầu không khí lúc nào không hay.Miệng thì nói tốt vậy thôi nhưng sự thật đằng sau là hắn đang tìm cách làm sao dụ dỗ Khô Sơn, tên tuổi của Hồng Uyên rất hữu dụng.Trông Khô Sơn có vẻ bối rối.Từ khi ra khỏi hội trường, ông ta luôn tưởng rằng chuyện này còn khó hơn lên trời, nhưng bây giờ xem ra có vẻ rất nhẹ nhàng.Ở lại một tháng, dù phải ngày đêm giúp đỡ Triệu Bân luyện binh khí thì cũng không mất bao lâu, để rời khỏi được chỗ này, ông ta vẫn có thể đợi được một tháng.Còn về bảo bối của ông ta thì ông ta đã không còn dám mơ có thể lấy lại được nữa.Dám chơi dám chịu.Lúc trước ông ta không cam tâm nên ngồi cả ngày ở đây, nhưng cuối cùng ông ta cũng hiểu ra, Trường Giang sóng sau xô sóng trước, một luyện khí sư nổi tiếng khắp nơi như ông ta chỉ là một trò cười, không thể phủ nhận, Triệu Bân đúng thật là một nhân tài.Không chỉ là nhân tài mà còn giỏi toàn diện.Ánh mắt của Chư Các Huyền Đạo khá thâm sâu, nếu như đưa một luyện đan sư đến đọ sức với Triệu Bân thì chắc hắn vẫn có thể ngông như thế.Hắn có sấm sét và địa hỏa, Hồng Uyên đã truyền thuật luyện khí cho hắn rồi thì không có lý do gì mà lại không truyền thuật luyện đan cho hắn.Cũng có nghĩa là, cậu chủ nhà họ Triệu này là luyện khí sư và cũng sẽ là luyện đan sư.Thế là đã đáng sợ lắm rồi.Bất luận là luyện khí hay là luyện đan thì đó cũng đều là những nghề nổi tiếng, càng không cần nói đến việc thành công trong cả hai nghề, dù tính trên cả triều của Đại Hạ thì người như Triệu Bân cũng tuyệt đối không vượt quá năm người.“Ngươi đã nhận tiền chưa?”Tên mập đen chọt Triệu Bân.“Tiền hả?”.