Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 314: 314: “lại Đến Trăng Tròn Rồi!”

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân vừa nghe thấy thì đứng dậy ngay, hắn quên béng chuyện này mất, tiền cược đấy! Một đền chín đấy! Hắn đã cược cả gia sản của mình rồi, phải đi thu tiền lại chứ.Hắn mới đi được hai bước thì lại quay trở lại.Hắn vẫn chưa đút hết trái cây nên quay lại đút hết mấy miếng còn lại vào miệng Liễu Tâm Như.“Tiền và vợ, ngươi chọn gì?”“Chuyện này mà cũng cần phải hỏi à, chọn tiền chứ gì!”“Việc đến giờ ngươi vẫn chưa có vợ không phải là không có lý do đâu!”“Có phải ngươi đang mắng ta không?”Sau khi Triệu Bân đi thì tên mập và nhóc ham tiền lại không ngừng đấu khẩu.Không biết Ngưu Oanh đã bị bao nhiêu người lườm liếc, nếu như Triệu Bân nghe thấy chữ “tiền” mà mắt còn sáng hơn cả khi gặp mẹ ruột của mình thì nhiều trái cây như thế, chẳng lẽ hắn không sợ làm vợ mình nghẹn chết sao?“Nhà họ Triệu có tài đức gì chứ?”Khô Sơn lẩm bẩm, ông ta vẫn còn ngồi ở đó, vẻ mặt rất kỳ lạ.Với tầm nhìn của một Huyền Dương đỉnh cao, đương nhiên ông ta cũng có thể nhìn ra được sự phi thường của những người ở đó.Nếu như lão Huyền Đạo và lão mập đều là cảnh giới Địa Tạng.Thì bọn tên mập và nhóc ham tiền đều có huyết mạch đặc biệt.Cả đám nhân tài này, ai cũng có lai lịch không đơn giản.Bây giờ, họ lại đều tụ họp ở đây thì khó tránh khỏi việc sẽ gây ra sự chú ý, cộng thêm việc hôm nay có Dương Hùng ủng hộ nữa, chuyện này khiến ông ta bất giác có suy đoán nhất định nhà họ Triệu nhỏ bé này có cất giấu bí mật động trời gì đó, nếu không thì sao lại có nhiều người giúp đỡ đến thế, nhất định là có chuyện không thể cho người ta biết.Phía bên này, Triệu Bân đã ra khỏi cửa hàng binh khí, đi thẳng đến sòng bạc.Được thu tiền thì đương nhiên trong lòng sẽ cảm thấy thoải mái, ngân phiếu đều được chất thành từng lốc, từng lốc một.Ông chủ của sòng bạc vừa xuýt xoa vừa chậc lưỡi.Ông ta mở sòng bạc lâu như thế, những người lấy nhỏ đặt lớn thì phần lớn đều tán gia bại sản, người đặt kiểu như Triệu Bân mà phát tài được thì là trường hợp đầu tiên.“Không chừng hắn chính là Triệu Bân!”Ông chủ sòng bạc lẩm bẩm trong bụng, sớm biết mình sẽ thắng mà còn không chơi lớn.Triệu Bân nhanh chân lượn hết nhà này đến nhà khác.Thành Vong Cổ cũng chỉ có mười mấy cái sòng bạc đó thôi, mình hắn bao trọn hết.Vì vậy, hắn đã bị người ta để mắt đến, giàu có thì sẽ rước họa, có quá nhiều người thua sạch túi, bức quá làm liều, ai cũng muốn giết người cướp của.Tiếc là bọn họ đã tìm nhầm đối tượng rồi.Thủ đoạn của Triệu Bân khác người, cảnh giới Địa Tạng mà cũng không bắt được hắn mà, quá xuất thần nhập quỷ.“Lại đến trăng tròn rồi!”Triệu Bân đi trên phố, lẩm bẩm nói một mình.Hắn nhìn thấy trăng tròn thì bất giác nhớ đến U Lan..

Triệu Bân vừa nghe thấy thì đứng dậy ngay, hắn quên béng chuyện này mất, tiền cược đấy! Một đền chín đấy! Hắn đã cược cả gia sản của mình rồi, phải đi thu tiền lại chứ.

Hắn mới đi được hai bước thì lại quay trở lại.

Hắn vẫn chưa đút hết trái cây nên quay lại đút hết mấy miếng còn lại vào miệng Liễu Tâm Như.

“Tiền và vợ, ngươi chọn gì?”

“Chuyện này mà cũng cần phải hỏi à, chọn tiền chứ gì!”

“Việc đến giờ ngươi vẫn chưa có vợ không phải là không có lý do đâu!”

“Có phải ngươi đang mắng ta không?”

Sau khi Triệu Bân đi thì tên mập và nhóc ham tiền lại không ngừng đấu khẩu.

Không biết Ngưu Oanh đã bị bao nhiêu người lườm liếc, nếu như Triệu Bân nghe thấy chữ “tiền” mà mắt còn sáng hơn cả khi gặp mẹ ruột của mình thì nhiều trái cây như thế, chẳng lẽ hắn không sợ làm vợ mình nghẹn chết sao?

“Nhà họ Triệu có tài đức gì chứ?”

Khô Sơn lẩm bẩm, ông ta vẫn còn ngồi ở đó, vẻ mặt rất kỳ lạ.

Với tầm nhìn của một Huyền Dương đỉnh cao, đương nhiên ông ta cũng có thể nhìn ra được sự phi thường của những người ở đó.

Nếu như lão Huyền Đạo và lão mập đều là cảnh giới Địa Tạng.

Thì bọn tên mập và nhóc ham tiền đều có huyết mạch đặc biệt.

Cả đám nhân tài này, ai cũng có lai lịch không đơn giản.

Bây giờ, họ lại đều tụ họp ở đây thì khó tránh khỏi việc sẽ gây ra sự chú ý, cộng thêm việc hôm nay có Dương Hùng ủng hộ nữa, chuyện này khiến ông ta bất giác có suy đoán nhất định nhà họ Triệu nhỏ bé này có cất giấu bí mật động trời gì đó, nếu không thì sao lại có nhiều người giúp đỡ đến thế, nhất định là có chuyện không thể cho người ta biết.

Phía bên này, Triệu Bân đã ra khỏi cửa hàng binh khí, đi thẳng đến sòng bạc.

Được thu tiền thì đương nhiên trong lòng sẽ cảm thấy thoải mái, ngân phiếu đều được chất thành từng lốc, từng lốc một.

Ông chủ của sòng bạc vừa xuýt xoa vừa chậc lưỡi.

Ông ta mở sòng bạc lâu như thế, những người lấy nhỏ đặt lớn thì phần lớn đều tán gia bại sản, người đặt kiểu như Triệu Bân mà phát tài được thì là trường hợp đầu tiên.

“Không chừng hắn chính là Triệu Bân!”

Ông chủ sòng bạc lẩm bẩm trong bụng, sớm biết mình sẽ thắng mà còn không chơi lớn.

Triệu Bân nhanh chân lượn hết nhà này đến nhà khác.

Thành Vong Cổ cũng chỉ có mười mấy cái sòng bạc đó thôi, mình hắn bao trọn hết.

Vì vậy, hắn đã bị người ta để mắt đến, giàu có thì sẽ rước họa, có quá nhiều người thua sạch túi, bức quá làm liều, ai cũng muốn giết người cướp của.

Tiếc là bọn họ đã tìm nhầm đối tượng rồi.

Thủ đoạn của Triệu Bân khác người, cảnh giới Địa Tạng mà cũng không bắt được hắn mà, quá xuất thần nhập quỷ.

“Lại đến trăng tròn rồi!”

Triệu Bân đi trên phố, lẩm bẩm nói một mình.

Hắn nhìn thấy trăng tròn thì bất giác nhớ đến U Lan..

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân vừa nghe thấy thì đứng dậy ngay, hắn quên béng chuyện này mất, tiền cược đấy! Một đền chín đấy! Hắn đã cược cả gia sản của mình rồi, phải đi thu tiền lại chứ.Hắn mới đi được hai bước thì lại quay trở lại.Hắn vẫn chưa đút hết trái cây nên quay lại đút hết mấy miếng còn lại vào miệng Liễu Tâm Như.“Tiền và vợ, ngươi chọn gì?”“Chuyện này mà cũng cần phải hỏi à, chọn tiền chứ gì!”“Việc đến giờ ngươi vẫn chưa có vợ không phải là không có lý do đâu!”“Có phải ngươi đang mắng ta không?”Sau khi Triệu Bân đi thì tên mập và nhóc ham tiền lại không ngừng đấu khẩu.Không biết Ngưu Oanh đã bị bao nhiêu người lườm liếc, nếu như Triệu Bân nghe thấy chữ “tiền” mà mắt còn sáng hơn cả khi gặp mẹ ruột của mình thì nhiều trái cây như thế, chẳng lẽ hắn không sợ làm vợ mình nghẹn chết sao?“Nhà họ Triệu có tài đức gì chứ?”Khô Sơn lẩm bẩm, ông ta vẫn còn ngồi ở đó, vẻ mặt rất kỳ lạ.Với tầm nhìn của một Huyền Dương đỉnh cao, đương nhiên ông ta cũng có thể nhìn ra được sự phi thường của những người ở đó.Nếu như lão Huyền Đạo và lão mập đều là cảnh giới Địa Tạng.Thì bọn tên mập và nhóc ham tiền đều có huyết mạch đặc biệt.Cả đám nhân tài này, ai cũng có lai lịch không đơn giản.Bây giờ, họ lại đều tụ họp ở đây thì khó tránh khỏi việc sẽ gây ra sự chú ý, cộng thêm việc hôm nay có Dương Hùng ủng hộ nữa, chuyện này khiến ông ta bất giác có suy đoán nhất định nhà họ Triệu nhỏ bé này có cất giấu bí mật động trời gì đó, nếu không thì sao lại có nhiều người giúp đỡ đến thế, nhất định là có chuyện không thể cho người ta biết.Phía bên này, Triệu Bân đã ra khỏi cửa hàng binh khí, đi thẳng đến sòng bạc.Được thu tiền thì đương nhiên trong lòng sẽ cảm thấy thoải mái, ngân phiếu đều được chất thành từng lốc, từng lốc một.Ông chủ của sòng bạc vừa xuýt xoa vừa chậc lưỡi.Ông ta mở sòng bạc lâu như thế, những người lấy nhỏ đặt lớn thì phần lớn đều tán gia bại sản, người đặt kiểu như Triệu Bân mà phát tài được thì là trường hợp đầu tiên.“Không chừng hắn chính là Triệu Bân!”Ông chủ sòng bạc lẩm bẩm trong bụng, sớm biết mình sẽ thắng mà còn không chơi lớn.Triệu Bân nhanh chân lượn hết nhà này đến nhà khác.Thành Vong Cổ cũng chỉ có mười mấy cái sòng bạc đó thôi, mình hắn bao trọn hết.Vì vậy, hắn đã bị người ta để mắt đến, giàu có thì sẽ rước họa, có quá nhiều người thua sạch túi, bức quá làm liều, ai cũng muốn giết người cướp của.Tiếc là bọn họ đã tìm nhầm đối tượng rồi.Thủ đoạn của Triệu Bân khác người, cảnh giới Địa Tạng mà cũng không bắt được hắn mà, quá xuất thần nhập quỷ.“Lại đến trăng tròn rồi!”Triệu Bân đi trên phố, lẩm bẩm nói một mình.Hắn nhìn thấy trăng tròn thì bất giác nhớ đến U Lan..

Chương 314: 314: “lại Đến Trăng Tròn Rồi!”