Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 337: 337: Một Đường Đi Gió Thét Ầm Ĩ
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân hự một tiếng, chỉ thấy đầu ong ong, đi không ổn suýt thì cắm đầu xuống đất.Lúc hắn đứng vững lại thì gương mặt dưới áo bào đen đã chảy máu đủ thất khiếu, hai mắt đầy tơ máu.“Nhãi con, chờ đó cho ta”.Đôi mắt đẹp của Nguyệt Thần bốc hỏa hết lên.Từ lúc tỉnh lại trong mặt dây chuyền đến giờ, đây là lần đầu tiên cô ta ăn quả đắng.Ngươi cứ vui đi, mẹ kiếp, đừng để bà đây bắt được cơ hội.Ựa...!Triệu Bân nhe răng trợn mắt, thật sự là một đường vịn tường ra khỏi thành.Cho đến khi ra ngoài thành, mới dần dần tỉnh táo trở lại.Nguyệt Thần ác thật sự, ở trong ý thức của hắn mà tát vẫn mạnh mẽ kinh khủng.Cũng may hắn có võ hồn, nếu là người khác thì chắc đã sớm nổ tung rồi.Có điều, thấy Nguyệt Thần chịu thiệt như vậy thì đều xứng đáng.Cho nên nói, cặp đôi sư đồ thú vị này chẳng có ai là nghiêm túc.Oa! Oa!Đại Bằng cánh vàng được gọi ra, dán bùa tốc hành lên người, bay thẳng về phía Tây.“Đi đi về về một ngày là đủ”.Triệu Bân lẩm nhẩm tính toán, sau khi về sẽ vừa kịp tỉ thí của gia tộc.Trước khi ra khỏi thành hắn đã xem rồi, gia tộc vẫn còn đóng cửa, hai hôm nay sẽ mở cửa.Một đường đi gió thét ầm ĩ.Tốc độ của Đại Bằng quá nhanh, như một tia chớp vụt qua.Người đi đường bên dưới đều không khỏi chớp mắt, cảm xúc kỳ lạ, có thứ gì vừa bay qua à?“Tú Nhi?”Đi qua một dãy núi, Triệu Bân ngập ngừng gọi một tiếng.Một lúc lâu sau, cũng không được đáp lại.Nguyệt Thần tỉnh dậy rồi, chẳng qua là không thèm để ý đến Triệu Bân.Cô ta vẫn đang giận, xem làm sao để gài Triệu Bân được, mà còn gài vào chỗ chết, để cho hắn nhớ đời.Triệu Bân tự thấy mất mặt, ngẩng đầu nhìn lên trời.Mặt trời hôm nay cũng rất chói, hắn vừa luyện thiên nhãn, lại một lúc làm nhiều việc, âm thầm vận chuyển Tẩy Tủy Dịch Cân Kinh, rèn luyện thể phách.Không biết lúc nào, hắn mới thu mắt lại.Phía trước có gió lốc gào thét, lại mang sát khí và huyết khí nồng đậm.Chính là ba con Huyết Điêu, to lớn vô cùng..
Triệu Bân hự một tiếng, chỉ thấy đầu ong ong, đi không ổn suýt thì cắm đầu xuống đất.
Lúc hắn đứng vững lại thì gương mặt dưới áo bào đen đã chảy máu đủ thất khiếu, hai mắt đầy tơ máu.
“Nhãi con, chờ đó cho ta”.
Đôi mắt đẹp của Nguyệt Thần bốc hỏa hết lên.
Từ lúc tỉnh lại trong mặt dây chuyền đến giờ, đây là lần đầu tiên cô ta ăn quả đắng.
Ngươi cứ vui đi, mẹ kiếp, đừng để bà đây bắt được cơ hội.
Ựa...!
Triệu Bân nhe răng trợn mắt, thật sự là một đường vịn tường ra khỏi thành.
Cho đến khi ra ngoài thành, mới dần dần tỉnh táo trở lại.
Nguyệt Thần ác thật sự, ở trong ý thức của hắn mà tát vẫn mạnh mẽ kinh khủng.
Cũng may hắn có võ hồn, nếu là người khác thì chắc đã sớm nổ tung rồi.
Có điều, thấy Nguyệt Thần chịu thiệt như vậy thì đều xứng đáng.
Cho nên nói, cặp đôi sư đồ thú vị này chẳng có ai là nghiêm túc.
Oa! Oa!
Đại Bằng cánh vàng được gọi ra, dán bùa tốc hành lên người, bay thẳng về phía Tây.
“Đi đi về về một ngày là đủ”.
Triệu Bân lẩm nhẩm tính toán, sau khi về sẽ vừa kịp tỉ thí của gia tộc.
Trước khi ra khỏi thành hắn đã xem rồi, gia tộc vẫn còn đóng cửa, hai hôm nay sẽ mở cửa.
Một đường đi gió thét ầm ĩ.
Tốc độ của Đại Bằng quá nhanh, như một tia chớp vụt qua.
Người đi đường bên dưới đều không khỏi chớp mắt, cảm xúc kỳ lạ, có thứ gì vừa bay qua à?
“Tú Nhi?”
Đi qua một dãy núi, Triệu Bân ngập ngừng gọi một tiếng.
Một lúc lâu sau, cũng không được đáp lại.
Nguyệt Thần tỉnh dậy rồi, chẳng qua là không thèm để ý đến Triệu Bân.
Cô ta vẫn đang giận, xem làm sao để gài Triệu Bân được, mà còn gài vào chỗ chết, để cho hắn nhớ đời.
Triệu Bân tự thấy mất mặt, ngẩng đầu nhìn lên trời.
Mặt trời hôm nay cũng rất chói, hắn vừa luyện thiên nhãn, lại một lúc làm nhiều việc, âm thầm vận chuyển Tẩy Tủy Dịch Cân Kinh, rèn luyện thể phách.
Không biết lúc nào, hắn mới thu mắt lại.
Phía trước có gió lốc gào thét, lại mang sát khí và huyết khí nồng đậm.
Chính là ba con Huyết Điêu, to lớn vô cùng.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân hự một tiếng, chỉ thấy đầu ong ong, đi không ổn suýt thì cắm đầu xuống đất.Lúc hắn đứng vững lại thì gương mặt dưới áo bào đen đã chảy máu đủ thất khiếu, hai mắt đầy tơ máu.“Nhãi con, chờ đó cho ta”.Đôi mắt đẹp của Nguyệt Thần bốc hỏa hết lên.Từ lúc tỉnh lại trong mặt dây chuyền đến giờ, đây là lần đầu tiên cô ta ăn quả đắng.Ngươi cứ vui đi, mẹ kiếp, đừng để bà đây bắt được cơ hội.Ựa...!Triệu Bân nhe răng trợn mắt, thật sự là một đường vịn tường ra khỏi thành.Cho đến khi ra ngoài thành, mới dần dần tỉnh táo trở lại.Nguyệt Thần ác thật sự, ở trong ý thức của hắn mà tát vẫn mạnh mẽ kinh khủng.Cũng may hắn có võ hồn, nếu là người khác thì chắc đã sớm nổ tung rồi.Có điều, thấy Nguyệt Thần chịu thiệt như vậy thì đều xứng đáng.Cho nên nói, cặp đôi sư đồ thú vị này chẳng có ai là nghiêm túc.Oa! Oa!Đại Bằng cánh vàng được gọi ra, dán bùa tốc hành lên người, bay thẳng về phía Tây.“Đi đi về về một ngày là đủ”.Triệu Bân lẩm nhẩm tính toán, sau khi về sẽ vừa kịp tỉ thí của gia tộc.Trước khi ra khỏi thành hắn đã xem rồi, gia tộc vẫn còn đóng cửa, hai hôm nay sẽ mở cửa.Một đường đi gió thét ầm ĩ.Tốc độ của Đại Bằng quá nhanh, như một tia chớp vụt qua.Người đi đường bên dưới đều không khỏi chớp mắt, cảm xúc kỳ lạ, có thứ gì vừa bay qua à?“Tú Nhi?”Đi qua một dãy núi, Triệu Bân ngập ngừng gọi một tiếng.Một lúc lâu sau, cũng không được đáp lại.Nguyệt Thần tỉnh dậy rồi, chẳng qua là không thèm để ý đến Triệu Bân.Cô ta vẫn đang giận, xem làm sao để gài Triệu Bân được, mà còn gài vào chỗ chết, để cho hắn nhớ đời.Triệu Bân tự thấy mất mặt, ngẩng đầu nhìn lên trời.Mặt trời hôm nay cũng rất chói, hắn vừa luyện thiên nhãn, lại một lúc làm nhiều việc, âm thầm vận chuyển Tẩy Tủy Dịch Cân Kinh, rèn luyện thể phách.Không biết lúc nào, hắn mới thu mắt lại.Phía trước có gió lốc gào thét, lại mang sát khí và huyết khí nồng đậm.Chính là ba con Huyết Điêu, to lớn vô cùng..