Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 338: 338: Quả Là Thời Buổi Rối Loạn

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trên mỗi con Huyết Điêu là một người đang ngồi, đều mặc đồ có màu đỏ, là lão già, cảnh giới Địa Tàng, hơn phân nửa là đạt đỉnh phong.“Huyết Y Môn”.Triệu Bân híp mắt lại, Đại Bằng cũng giương cánh tránh ra xa.Triệu Bân có nghe nói về Huyết Y Môn rồi.Đó cũng là truyền thừa lâu đời, tương truyền, đây từng là một quốc gia, nhưng vào thời đại chiến quốc, thiên hạ hỗn loạn, bị vương triều tiêu diệt, biến mất khỏi thế gian.Nhưng thực ra.Có rất nhiều gia tộc lớn lánh đời, hơn phân nửa đều là từ vương triều mà ra.Như tộc Thiên Dương, Hắc Viêm, Huyết Ưng.Những gia tộc này đều đã từng là bá chủ một phương vào thời đại chiến quốc, đất nước bị tiêu diệt, không thể tranh thiên hạ được nữa, đành phải lánh đời, kéo dài truyền thừa bằng cách này.Mà Huyết Y Môn có lẽ cùng là một trong số đó.Chưa có ai biết Huyết Y Môn rốt cuộc ở đâu, chỉ biết ai cũng thần bí khó lường, hơn nữa mặc đồ màu đỏ, trên áo có biểu tượng, hoa văn giống đầu lâu.Soạt!Đại Bằng với Triệu Bân suy nghĩ tương thông, bay ra cực xa, như một bóng đen.Thế trận của đối phương quá lớn.Nếu gặp phải tình huống này, tốt nhất nên chạy, đỡ cho bị người ta giết người cướp của.Ừm?Ba lão già áo đỏ mở mắt, nhìn về phía ấy.“Thông linh thú”.Lão già áo đỏ đầu tiên lạnh nhạt nói, sau đó thu mắt lại.Con chim đen thui kia nhìn rất giống quạ đen, chắc là thông linh thú cấp thấp đi.“Đi thôi”.“Đến thành Vong Cổ, chớ phát sinh thêm sự cố gì, bắt thánh nữ Bạch gia là được”.Ba con thú cưỡi của ba lão già áo đỏ có cấp bậc không thấp, tính theo tu vi võ đạo thì thuộc cảnh giới Huyền Dương đỉnh phong, rất đáng sợ.Nếu muốn giết hắn cướp của thì hắn chắc chắn tiêu đời, mà lại còn ba người cảnh giới Địa Tàng nữa chứ?.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Trên mỗi con Huyết Điêu là một người đang ngồi, đều mặc đồ có màu đỏ, là lão già, cảnh giới Địa Tàng, hơn phân nửa là đạt đỉnh phong.

“Huyết Y Môn”.

Triệu Bân híp mắt lại, Đại Bằng cũng giương cánh tránh ra xa.

Triệu Bân có nghe nói về Huyết Y Môn rồi.

Đó cũng là truyền thừa lâu đời, tương truyền, đây từng là một quốc gia, nhưng vào thời đại chiến quốc, thiên hạ hỗn loạn, bị vương triều tiêu diệt, biến mất khỏi thế gian.

Nhưng thực ra.

Có rất nhiều gia tộc lớn lánh đời, hơn phân nửa đều là từ vương triều mà ra.

Như tộc Thiên Dương, Hắc Viêm, Huyết Ưng.

Những gia tộc này đều đã từng là bá chủ một phương vào thời đại chiến quốc, đất nước bị tiêu diệt, không thể tranh thiên hạ được nữa, đành phải lánh đời, kéo dài truyền thừa bằng cách này.

Mà Huyết Y Môn có lẽ cùng là một trong số đó.

Chưa có ai biết Huyết Y Môn rốt cuộc ở đâu, chỉ biết ai cũng thần bí khó lường, hơn nữa mặc đồ màu đỏ, trên áo có biểu tượng, hoa văn giống đầu lâu.

Soạt!

Đại Bằng với Triệu Bân suy nghĩ tương thông, bay ra cực xa, như một bóng đen.

Thế trận của đối phương quá lớn.

Nếu gặp phải tình huống này, tốt nhất nên chạy, đỡ cho bị người ta giết người cướp của.

Ừm?

Ba lão già áo đỏ mở mắt, nhìn về phía ấy.

“Thông linh thú”.

Lão già áo đỏ đầu tiên lạnh nhạt nói, sau đó thu mắt lại.

Con chim đen thui kia nhìn rất giống quạ đen, chắc là thông linh thú cấp thấp đi.

“Đi thôi”.

“Đến thành Vong Cổ, chớ phát sinh thêm sự cố gì, bắt thánh nữ Bạch gia là được”.

Ba con thú cưỡi của ba lão già áo đỏ có cấp bậc không thấp, tính theo tu vi võ đạo thì thuộc cảnh giới Huyền Dương đỉnh phong, rất đáng sợ.

Nếu muốn giết hắn cướp của thì hắn chắc chắn tiêu đời, mà lại còn ba người cảnh giới Địa Tàng nữa chứ?

Image removed.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trên mỗi con Huyết Điêu là một người đang ngồi, đều mặc đồ có màu đỏ, là lão già, cảnh giới Địa Tàng, hơn phân nửa là đạt đỉnh phong.“Huyết Y Môn”.Triệu Bân híp mắt lại, Đại Bằng cũng giương cánh tránh ra xa.Triệu Bân có nghe nói về Huyết Y Môn rồi.Đó cũng là truyền thừa lâu đời, tương truyền, đây từng là một quốc gia, nhưng vào thời đại chiến quốc, thiên hạ hỗn loạn, bị vương triều tiêu diệt, biến mất khỏi thế gian.Nhưng thực ra.Có rất nhiều gia tộc lớn lánh đời, hơn phân nửa đều là từ vương triều mà ra.Như tộc Thiên Dương, Hắc Viêm, Huyết Ưng.Những gia tộc này đều đã từng là bá chủ một phương vào thời đại chiến quốc, đất nước bị tiêu diệt, không thể tranh thiên hạ được nữa, đành phải lánh đời, kéo dài truyền thừa bằng cách này.Mà Huyết Y Môn có lẽ cùng là một trong số đó.Chưa có ai biết Huyết Y Môn rốt cuộc ở đâu, chỉ biết ai cũng thần bí khó lường, hơn nữa mặc đồ màu đỏ, trên áo có biểu tượng, hoa văn giống đầu lâu.Soạt!Đại Bằng với Triệu Bân suy nghĩ tương thông, bay ra cực xa, như một bóng đen.Thế trận của đối phương quá lớn.Nếu gặp phải tình huống này, tốt nhất nên chạy, đỡ cho bị người ta giết người cướp của.Ừm?Ba lão già áo đỏ mở mắt, nhìn về phía ấy.“Thông linh thú”.Lão già áo đỏ đầu tiên lạnh nhạt nói, sau đó thu mắt lại.Con chim đen thui kia nhìn rất giống quạ đen, chắc là thông linh thú cấp thấp đi.“Đi thôi”.“Đến thành Vong Cổ, chớ phát sinh thêm sự cố gì, bắt thánh nữ Bạch gia là được”.Ba con thú cưỡi của ba lão già áo đỏ có cấp bậc không thấp, tính theo tu vi võ đạo thì thuộc cảnh giới Huyền Dương đỉnh phong, rất đáng sợ.Nếu muốn giết hắn cướp của thì hắn chắc chắn tiêu đời, mà lại còn ba người cảnh giới Địa Tàng nữa chứ?.

Chương 338: 338: Quả Là Thời Buổi Rối Loạn