Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 364: 364: Thật Quá Uy Lực!

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Đại trưởng lão vừa đứng dậy, còn chưa kịp nói xong thì liền bị cắt ngang.Có người tiến lên.Nhưng người tiến lên không phải Triệu Bân, mà là ông chủ tiệm cầm đồ Triệu gia: Triệu Xuyên.Hắn ta cũng là người của Triệu gia, đã tới từ lâu, chỉ đứng ở trong góc.Hắn ta vốn không có hi vọng xa vời đối với vị trí thiếu chủ.Lần này hắn ta tiến lên chẳng qua là vì muốn trì hoãn thời gian, vị trí đó vốn là của Triệu Bân, nên trả lại cho nguyên chủ, hắn ta không hiểu nhiều đạo lý, nhưng vẫn sẽ cố gắng hết sức, nói hắn ta muốn báo ân cũng được, mà nói hắn ta cảm thấy chán ghét thì cũng không sai, trận này hắn ta nhất định sẽ đánh.“Ồ, lão cửu thật có tham vọng không nhỏ!”, Triệu Khang không ngồi yên, lớn tiếng chế nhạo nói: "Còn không biết tự nhìn lại phẩm hạnh của ngươi, còn dám tranh giành vị trí thiếu chủ sao?""Ta cũng là con em Triệu gia, có quyền tham dự".Triệu Xuyên dửng dưng nói, hắn ta đã không còn nhát gan như xưa nữa, sống khiêm tốn hơn mười năm, hiếm khi bộc phát dũng khí, cũng hiếm khi tỏ vẻ điên cuồng, để cho đám con em trong tộc nhìn một chút, hắn ta không phải là phế vật, hắn ta cũng có tôn nghiêm."Tốc chiến tốc thắng".Đại trưởng lão nói, chính là đang nói với Triệu Dương, không hề che giấu sự xem thường.Đã đến lúc này rồi, lão ta không muốn xảy ra thêm rắc rối."Một chưởng".Triệu Dương dựng lên một ngón tay mà ngoắc, khí thế lấn át.Triệu Xuyên không nói gì, hắn ta cũng hoàn toàn tin tưởng rằng Triệu Dương có thể dùng một chưởng đánh bại hắn ta.Tuy nhiên, hắn ta cũng không ngu ngốc muốn chiến đấu với Triệu Dương.Hắn ta chỉ muốn trì hoãn! Đánh không được thì né, né không được thì chạy, tỷ thí mà! Cũng không có quy tắc không được chạy, có thể Triệu Bân sẽ trở về trong khi hắn ta đang chạy, lúc đó thì sứ mạng của hắn ta cũng coi như đã hoàn thành, hắn ta chỉ nghĩ như vậy mà thôi.Bang!Triệu Dương đã di chuyển, một bước đạp xuống, một chưởng đánh ra.Thật quá uy lực!Tất nhiên là Triệu Xuyên không thể chống lại nổi, lập tức lui về phía sau.Thân pháp của hắn ta cũng rất nhanh.Nhìn thân pháp của hắn ta, có lẽ Triệu Bân đã âm thầm truyền cho hắn ta bí tịch, dường như đây chính là bước Phong Thần.Sao? Không đánh trúng!Sắc mặt của Triệu Dương vô cùng khó coi, một chưởng uy lực của hắn ta cứ như thế mà bị tên kia tránh được trước mặt bao nhiêu người, thật quá mất mặt."Tự tìm cái chết"..

Đại trưởng lão vừa đứng dậy, còn chưa kịp nói xong thì liền bị cắt ngang.

Có người tiến lên.

Nhưng người tiến lên không phải Triệu Bân, mà là ông chủ tiệm cầm đồ Triệu gia: Triệu Xuyên.

Hắn ta cũng là người của Triệu gia, đã tới từ lâu, chỉ đứng ở trong góc.

Hắn ta vốn không có hi vọng xa vời đối với vị trí thiếu chủ.

Lần này hắn ta tiến lên chẳng qua là vì muốn trì hoãn thời gian, vị trí đó vốn là của Triệu Bân, nên trả lại cho nguyên chủ, hắn ta không hiểu nhiều đạo lý, nhưng vẫn sẽ cố gắng hết sức, nói hắn ta muốn báo ân cũng được, mà nói hắn ta cảm thấy chán ghét thì cũng không sai, trận này hắn ta nhất định sẽ đánh.

“Ồ, lão cửu thật có tham vọng không nhỏ!”, Triệu Khang không ngồi yên, lớn tiếng chế nhạo nói: "Còn không biết tự nhìn lại phẩm hạnh của ngươi, còn dám tranh giành vị trí thiếu chủ sao?"

"Ta cũng là con em Triệu gia, có quyền tham dự".

Triệu Xuyên dửng dưng nói, hắn ta đã không còn nhát gan như xưa nữa, sống khiêm tốn hơn mười năm, hiếm khi bộc phát dũng khí, cũng hiếm khi tỏ vẻ điên cuồng, để cho đám con em trong tộc nhìn một chút, hắn ta không phải là phế vật, hắn ta cũng có tôn nghiêm.

"Tốc chiến tốc thắng".

Đại trưởng lão nói, chính là đang nói với Triệu Dương, không hề che giấu sự xem thường.

Đã đến lúc này rồi, lão ta không muốn xảy ra thêm rắc rối.

"Một chưởng".

Triệu Dương dựng lên một ngón tay mà ngoắc, khí thế lấn át.

Triệu Xuyên không nói gì, hắn ta cũng hoàn toàn tin tưởng rằng Triệu Dương có thể dùng một chưởng đánh bại hắn ta.

Tuy nhiên, hắn ta cũng không ngu ngốc muốn chiến đấu với Triệu Dương.

Hắn ta chỉ muốn trì hoãn! Đánh không được thì né, né không được thì chạy, tỷ thí mà! Cũng không có quy tắc không được chạy, có thể Triệu Bân sẽ trở về trong khi hắn ta đang chạy, lúc đó thì sứ mạng của hắn ta cũng coi như đã hoàn thành, hắn ta chỉ nghĩ như vậy mà thôi.

Bang!

Triệu Dương đã di chuyển, một bước đạp xuống, một chưởng đánh ra.

Thật quá uy lực!

Tất nhiên là Triệu Xuyên không thể chống lại nổi, lập tức lui về phía sau.

Thân pháp của hắn ta cũng rất nhanh.

Nhìn thân pháp của hắn ta, có lẽ Triệu Bân đã âm thầm truyền cho hắn ta bí tịch, dường như đây chính là bước Phong Thần.

Sao? Không đánh trúng!

Sắc mặt của Triệu Dương vô cùng khó coi, một chưởng uy lực của hắn ta cứ như thế mà bị tên kia tránh được trước mặt bao nhiêu người, thật quá mất mặt.

"Tự tìm cái chết".

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Đại trưởng lão vừa đứng dậy, còn chưa kịp nói xong thì liền bị cắt ngang.Có người tiến lên.Nhưng người tiến lên không phải Triệu Bân, mà là ông chủ tiệm cầm đồ Triệu gia: Triệu Xuyên.Hắn ta cũng là người của Triệu gia, đã tới từ lâu, chỉ đứng ở trong góc.Hắn ta vốn không có hi vọng xa vời đối với vị trí thiếu chủ.Lần này hắn ta tiến lên chẳng qua là vì muốn trì hoãn thời gian, vị trí đó vốn là của Triệu Bân, nên trả lại cho nguyên chủ, hắn ta không hiểu nhiều đạo lý, nhưng vẫn sẽ cố gắng hết sức, nói hắn ta muốn báo ân cũng được, mà nói hắn ta cảm thấy chán ghét thì cũng không sai, trận này hắn ta nhất định sẽ đánh.“Ồ, lão cửu thật có tham vọng không nhỏ!”, Triệu Khang không ngồi yên, lớn tiếng chế nhạo nói: "Còn không biết tự nhìn lại phẩm hạnh của ngươi, còn dám tranh giành vị trí thiếu chủ sao?""Ta cũng là con em Triệu gia, có quyền tham dự".Triệu Xuyên dửng dưng nói, hắn ta đã không còn nhát gan như xưa nữa, sống khiêm tốn hơn mười năm, hiếm khi bộc phát dũng khí, cũng hiếm khi tỏ vẻ điên cuồng, để cho đám con em trong tộc nhìn một chút, hắn ta không phải là phế vật, hắn ta cũng có tôn nghiêm."Tốc chiến tốc thắng".Đại trưởng lão nói, chính là đang nói với Triệu Dương, không hề che giấu sự xem thường.Đã đến lúc này rồi, lão ta không muốn xảy ra thêm rắc rối."Một chưởng".Triệu Dương dựng lên một ngón tay mà ngoắc, khí thế lấn át.Triệu Xuyên không nói gì, hắn ta cũng hoàn toàn tin tưởng rằng Triệu Dương có thể dùng một chưởng đánh bại hắn ta.Tuy nhiên, hắn ta cũng không ngu ngốc muốn chiến đấu với Triệu Dương.Hắn ta chỉ muốn trì hoãn! Đánh không được thì né, né không được thì chạy, tỷ thí mà! Cũng không có quy tắc không được chạy, có thể Triệu Bân sẽ trở về trong khi hắn ta đang chạy, lúc đó thì sứ mạng của hắn ta cũng coi như đã hoàn thành, hắn ta chỉ nghĩ như vậy mà thôi.Bang!Triệu Dương đã di chuyển, một bước đạp xuống, một chưởng đánh ra.Thật quá uy lực!Tất nhiên là Triệu Xuyên không thể chống lại nổi, lập tức lui về phía sau.Thân pháp của hắn ta cũng rất nhanh.Nhìn thân pháp của hắn ta, có lẽ Triệu Bân đã âm thầm truyền cho hắn ta bí tịch, dường như đây chính là bước Phong Thần.Sao? Không đánh trúng!Sắc mặt của Triệu Dương vô cùng khó coi, một chưởng uy lực của hắn ta cứ như thế mà bị tên kia tránh được trước mặt bao nhiêu người, thật quá mất mặt."Tự tìm cái chết"..

Chương 364: 364: Thật Quá Uy Lực!