Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 365: 365: Nhưng Hắn Ta Vẫn Chưa Thể Xuống Đài

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Triệu Dương hừ lạnh một tiếng, không giấu giếm thực lực nữa, cả thân hình lao lên nhanh như cắt.Vèo! Vèo!Triệu Xuyên không đánh nhau với hắn ta, chỉ lo quay đầu bỏ chạy.Lúc này, trên đài khiêu chiến chỉ còn lại rất nhiều tàn ảnh, nhưng Triệu Dương vẫn không bắt được Triệu Xuyên."Chuyện này...hắn ta là Triệu Xuyên đó sao?"Các trưởng lão trung lập đều cau mày, có chút bất ngờ."Ta đã xem thường hắn ta rồi".Triệu Khang nhíu mày, ngày thường hắn ta không ít lần ức h**p Triệu Xuyên, nay cũng lộ ra vẻ kinh hãi, chưa nói đến những thứ khác, chỉ nói đến thân pháp này của hắn ta cũng không phải là thứ mà những con em Triệu gia khác có thể so sánh được.Thật con mợ nó kỳ quái.Một Triệu Bân, củi mục trở thành thiên tài.Một Triệu Xuyên, phế vật cũng có thể lột xác."Thân pháp huyền ảo như thế, tên nhóc này học được ở đâu vậy?", Triệu Uyên cũng không khỏi kinh ngạc."Triệu Bân dạy cho đó!""Bân nhi?""Lão cửu này cũng chỉ mới lĩnh ngộ được một chút xíu mà thôi", Tiểu Hắc mập vừa ăn trái cây vừa nói: "Nếu như trên đài là Triệu Bân, thì tàn ảnh kia đã đủ khiến cho tất cả mọi người phải hoa mắt".Triệu Uyên chớp chớp mắt, vẫn khó mà tin được.Chỉ có điều, Ngưu Oanh nói không sai, Triệu Xuyên đúng là chỉ học được một chút xíu, còn kém xa Triệu Bân cho dù cũng có bí tịch trong tay.Bởi vì chỉ học được một chút, cho nên chẳng mấy chốc mà Triệu Xuyên đã rơi xuống thế hạ phong, tuy thân pháp huyền ảo, nhưng cũng không tránh được Triệu Dương lâu, trên người đã trúng mười mấy đường kiếm dài.Nhưng hắn ta vẫn chưa thể xuống đài."Tốc chiến tốc thắng", đại trưởng lão hừ lạnh một tiếng, sắc mặt cũng tái đi.Tất cả trưởng lão bất ngờ, lão ta cũng bất ngờ.Triệu Xuyên ngày thường chỉ là một tên phế vật, vậy mà hôm nay cũng có thể làm cho lão ta kinh ngạc, tuy không có chiến lực nhưng tốc độ lại khá nhanh, cứ thế trì hoãn Triệu Dương, nếu như còn tiếp tục rượt đuổi, e rằng sẽ xảy ra biến cố."Chỉ biết chạy?"Triệu Dương quát lên, sử dụng sóng âm bí thuật, đây không phải là bí tịch của Triệu gia.Hự...!.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Triệu Dương hừ lạnh một tiếng, không giấu giếm thực lực nữa, cả thân hình lao lên nhanh như cắt.

Vèo! Vèo!

Triệu Xuyên không đánh nhau với hắn ta, chỉ lo quay đầu bỏ chạy.

Lúc này, trên đài khiêu chiến chỉ còn lại rất nhiều tàn ảnh, nhưng Triệu Dương vẫn không bắt được Triệu Xuyên.

"Chuyện này.

.

.

hắn ta là Triệu Xuyên đó sao?"

Các trưởng lão trung lập đều cau mày, có chút bất ngờ.

"Ta đã xem thường hắn ta rồi".

Triệu Khang nhíu mày, ngày thường hắn ta không ít lần ức h**p Triệu Xuyên, nay cũng lộ ra vẻ kinh hãi, chưa nói đến những thứ khác, chỉ nói đến thân pháp này của hắn ta cũng không phải là thứ mà những con em Triệu gia khác có thể so sánh được.

Thật con mợ nó kỳ quái.

Một Triệu Bân, củi mục trở thành thiên tài.

Một Triệu Xuyên, phế vật cũng có thể lột xác.

"Thân pháp huyền ảo như thế, tên nhóc này học được ở đâu vậy?", Triệu Uyên cũng không khỏi kinh ngạc.

"Triệu Bân dạy cho đó!"

"Bân nhi?"

"Lão cửu này cũng chỉ mới lĩnh ngộ được một chút xíu mà thôi", Tiểu Hắc mập vừa ăn trái cây vừa nói: "Nếu như trên đài là Triệu Bân, thì tàn ảnh kia đã đủ khiến cho tất cả mọi người phải hoa mắt".

Triệu Uyên chớp chớp mắt, vẫn khó mà tin được.

Chỉ có điều, Ngưu Oanh nói không sai, Triệu Xuyên đúng là chỉ học được một chút xíu, còn kém xa Triệu Bân cho dù cũng có bí tịch trong tay.

Bởi vì chỉ học được một chút, cho nên chẳng mấy chốc mà Triệu Xuyên đã rơi xuống thế hạ phong, tuy thân pháp huyền ảo, nhưng cũng không tránh được Triệu Dương lâu, trên người đã trúng mười mấy đường kiếm dài.

Nhưng hắn ta vẫn chưa thể xuống đài.

"Tốc chiến tốc thắng", đại trưởng lão hừ lạnh một tiếng, sắc mặt cũng tái đi.

Tất cả trưởng lão bất ngờ, lão ta cũng bất ngờ.

Triệu Xuyên ngày thường chỉ là một tên phế vật, vậy mà hôm nay cũng có thể làm cho lão ta kinh ngạc, tuy không có chiến lực nhưng tốc độ lại khá nhanh, cứ thế trì hoãn Triệu Dương, nếu như còn tiếp tục rượt đuổi, e rằng sẽ xảy ra biến cố.

"Chỉ biết chạy?"

Triệu Dương quát lên, sử dụng sóng âm bí thuật, đây không phải là bí tịch của Triệu gia.

Hự...!

Image removed.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Triệu Dương hừ lạnh một tiếng, không giấu giếm thực lực nữa, cả thân hình lao lên nhanh như cắt.Vèo! Vèo!Triệu Xuyên không đánh nhau với hắn ta, chỉ lo quay đầu bỏ chạy.Lúc này, trên đài khiêu chiến chỉ còn lại rất nhiều tàn ảnh, nhưng Triệu Dương vẫn không bắt được Triệu Xuyên."Chuyện này...hắn ta là Triệu Xuyên đó sao?"Các trưởng lão trung lập đều cau mày, có chút bất ngờ."Ta đã xem thường hắn ta rồi".Triệu Khang nhíu mày, ngày thường hắn ta không ít lần ức h**p Triệu Xuyên, nay cũng lộ ra vẻ kinh hãi, chưa nói đến những thứ khác, chỉ nói đến thân pháp này của hắn ta cũng không phải là thứ mà những con em Triệu gia khác có thể so sánh được.Thật con mợ nó kỳ quái.Một Triệu Bân, củi mục trở thành thiên tài.Một Triệu Xuyên, phế vật cũng có thể lột xác."Thân pháp huyền ảo như thế, tên nhóc này học được ở đâu vậy?", Triệu Uyên cũng không khỏi kinh ngạc."Triệu Bân dạy cho đó!""Bân nhi?""Lão cửu này cũng chỉ mới lĩnh ngộ được một chút xíu mà thôi", Tiểu Hắc mập vừa ăn trái cây vừa nói: "Nếu như trên đài là Triệu Bân, thì tàn ảnh kia đã đủ khiến cho tất cả mọi người phải hoa mắt".Triệu Uyên chớp chớp mắt, vẫn khó mà tin được.Chỉ có điều, Ngưu Oanh nói không sai, Triệu Xuyên đúng là chỉ học được một chút xíu, còn kém xa Triệu Bân cho dù cũng có bí tịch trong tay.Bởi vì chỉ học được một chút, cho nên chẳng mấy chốc mà Triệu Xuyên đã rơi xuống thế hạ phong, tuy thân pháp huyền ảo, nhưng cũng không tránh được Triệu Dương lâu, trên người đã trúng mười mấy đường kiếm dài.Nhưng hắn ta vẫn chưa thể xuống đài."Tốc chiến tốc thắng", đại trưởng lão hừ lạnh một tiếng, sắc mặt cũng tái đi.Tất cả trưởng lão bất ngờ, lão ta cũng bất ngờ.Triệu Xuyên ngày thường chỉ là một tên phế vật, vậy mà hôm nay cũng có thể làm cho lão ta kinh ngạc, tuy không có chiến lực nhưng tốc độ lại khá nhanh, cứ thế trì hoãn Triệu Dương, nếu như còn tiếp tục rượt đuổi, e rằng sẽ xảy ra biến cố."Chỉ biết chạy?"Triệu Dương quát lên, sử dụng sóng âm bí thuật, đây không phải là bí tịch của Triệu gia.Hự...!.

Chương 365: 365: Nhưng Hắn Ta Vẫn Chưa Thể Xuống Đài