Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 369: 369: Mà Khó Chịu Nhất Cũng Là Hắn Ta
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Các trưởng lão trung lập đều vuốt râu, con ngươi thâm thúy.So với Triệu Dương, Triệu Bân dường như càng thích hợp làm thiếu chủ hơn.Triệu Dương không có được tâm tính như hắn, còn thiên phú thì Triệu Bân đủ đè chết Triệu Dương.Thử nghĩ mà xem, một phế thể đứt mạch chỉ trong ba tháng mà đã có thành tựu cỡ đó rồi, Triệu Bân yêu nghiệt cỡ nào chứ.Nếu như dùng đến át chủ bài, chỉ trong ba chiêu là Triệu Dương sẽ thua không nghi ngờ.Áp chế tu vi trước mặt Triệu Bân dường như cũng chỉ để trưng mà thôi.Nói đến nội tình, Triệu Dương cảnh giới Chân Linh đỉnh phong lại kém xa cảnh giới Chân Linh tầng bốn.Triệu Bân chỉ còn một cánh tay, nếu tứ chi đầy đủ thì e là càng không sánh được.“Đó là con trai ta sao?”Triệu Uyên lẩm bẩm, cũng thấy bàng hoàng, chưa đến mức lắp bắp.“Cũng phải xem hắn là đồ nhi của ai”.Chư Cát Huyền Đạo ôm Tiểu Linh Lung, vừa trêu chọc, vừa tùy ý nói.“Xin hỏi tiền bối, sư phụ của Bân Nhi là...”“Hồng Uyên, Đại Hạ Hồng Uyên”.“Hồng...”Triệu Uyên bật thốt lên một chữ, chữ còn lại thì mắc ở trong cổ họng.Trong nháy mắt, ông ấy ngồi không vững được nữa.Thân là người Đại Hạ, sao có thể không biết Đại Hạ Hồng Uyên.Đó là thiên hạ đệ nhất được công nhận đấy! Thế mà lại là sư phụ của con trai mình.Cho đến giờ, ông ấy mới biết vì sao Triệu Bân lại lột xác như vậy.Đại Hạ Hồng Uyên là ai chứ, nghe nói đã đạt cảnh giới Chuẩn Thiên, thủ đoạn thông thiên, một người bị đánh gãy linh mạch làm sao có thể làm khó được ông ấy.Triệu Uyên chỉ không biết Triệu Bân đã bái Đại Hạ Hồng Uyên làm sư phụ như thế nào, ánh mắt của người số một thiên hạ chắc chắn vô cùng hà khắc.Con trai của ông ấy đã vượt qua được bài kiểm tra sao?Triệu Uyên lúc này đã đứng ngồi không yên.Nói chính xác hơn là hơi choáng, cảm thấy không chân thực.Ánh mắt của Tiểu Linh Lung cũng hơi liếc chéo sang.Nhìn đi! Cái thằng nhãi Triệu Bân kia quả nhiên đã dùng tên tuổi của sư phụ cô ta để lừa gạt.Ví dụ như lão Huyền Đạo cũng bị lừa hết cả, có thể diễn xuất ra khí thế cảnh giới Thiên Võ, thì đúng là một thiên tài.Phập!Trong lúc ấy, Triệu Dương ở trên đài lại phun máu, bị chém đến mức lùi về sau liên tục.Người khó chấp nhận được nhất vẫn là hắn ta.Mà khó chịu nhất cũng là hắn ta.Thật sự đối đầu với Triệu Bân, hắn ta mới biết chênh lệnh của hai người, cả hai không cùng đẳng cấp.Càng là vậy, hắn ta càng không tin.Hắn ta là cảnh giới Chân Linh đỉnh phong mà! Triệu Bân mới chỉ đến cảnh giới Chân Linh tầng bốn, kém năm cảnh giới nhỏ cơ mà! Chỉ là một thuật ngự kiếm cơ bản mà cũng đánh cho hắn ta đẫm máu liên tục.Hắn ta kiêu ngạo từ lúc ra đời, chưa từng bị đả kích đến vậy.Một giây trước còn là thiên được, một giây sau đã là địa ngục.Hắn ta thật sự cảm thấy khó chịu.Bang! Bịch!Tiếng kim loại va chạm bên tai không dứt, lửa tóe ra từng tia.Triệu Bân ngự kiếm công phạt..
Các trưởng lão trung lập đều vuốt râu, con ngươi thâm thúy.
So với Triệu Dương, Triệu Bân dường như càng thích hợp làm thiếu chủ hơn.
Triệu Dương không có được tâm tính như hắn, còn thiên phú thì Triệu Bân đủ đè chết Triệu Dương.
Thử nghĩ mà xem, một phế thể đứt mạch chỉ trong ba tháng mà đã có thành tựu cỡ đó rồi, Triệu Bân yêu nghiệt cỡ nào chứ.
Nếu như dùng đến át chủ bài, chỉ trong ba chiêu là Triệu Dương sẽ thua không nghi ngờ.
Áp chế tu vi trước mặt Triệu Bân dường như cũng chỉ để trưng mà thôi.
Nói đến nội tình, Triệu Dương cảnh giới Chân Linh đỉnh phong lại kém xa cảnh giới Chân Linh tầng bốn.
Triệu Bân chỉ còn một cánh tay, nếu tứ chi đầy đủ thì e là càng không sánh được.
“Đó là con trai ta sao?”
Triệu Uyên lẩm bẩm, cũng thấy bàng hoàng, chưa đến mức lắp bắp.
“Cũng phải xem hắn là đồ nhi của ai”.
Chư Cát Huyền Đạo ôm Tiểu Linh Lung, vừa trêu chọc, vừa tùy ý nói.
“Xin hỏi tiền bối, sư phụ của Bân Nhi là...”
“Hồng Uyên, Đại Hạ Hồng Uyên”.
“Hồng...”
Triệu Uyên bật thốt lên một chữ, chữ còn lại thì mắc ở trong cổ họng.
Trong nháy mắt, ông ấy ngồi không vững được nữa.
Thân là người Đại Hạ, sao có thể không biết Đại Hạ Hồng Uyên.
Đó là thiên hạ đệ nhất được công nhận đấy! Thế mà lại là sư phụ của con trai mình.
Cho đến giờ, ông ấy mới biết vì sao Triệu Bân lại lột xác như vậy.
Đại Hạ Hồng Uyên là ai chứ, nghe nói đã đạt cảnh giới Chuẩn Thiên, thủ đoạn thông thiên, một người bị đánh gãy linh mạch làm sao có thể làm khó được ông ấy.
Triệu Uyên chỉ không biết Triệu Bân đã bái Đại Hạ Hồng Uyên làm sư phụ như thế nào, ánh mắt của người số một thiên hạ chắc chắn vô cùng hà khắc.
Con trai của ông ấy đã vượt qua được bài kiểm tra sao?
Triệu Uyên lúc này đã đứng ngồi không yên.
Nói chính xác hơn là hơi choáng, cảm thấy không chân thực.
Ánh mắt của Tiểu Linh Lung cũng hơi liếc chéo sang.
Nhìn đi! Cái thằng nhãi Triệu Bân kia quả nhiên đã dùng tên tuổi của sư phụ cô ta để lừa gạt.
Ví dụ như lão Huyền Đạo cũng bị lừa hết cả, có thể diễn xuất ra khí thế cảnh giới Thiên Võ, thì đúng là một thiên tài.
Phập!
Trong lúc ấy, Triệu Dương ở trên đài lại phun máu, bị chém đến mức lùi về sau liên tục.
Người khó chấp nhận được nhất vẫn là hắn ta.
Mà khó chịu nhất cũng là hắn ta.
Thật sự đối đầu với Triệu Bân, hắn ta mới biết chênh lệnh của hai người, cả hai không cùng đẳng cấp.
Càng là vậy, hắn ta càng không tin.
Hắn ta là cảnh giới Chân Linh đỉnh phong mà! Triệu Bân mới chỉ đến cảnh giới Chân Linh tầng bốn, kém năm cảnh giới nhỏ cơ mà! Chỉ là một thuật ngự kiếm cơ bản mà cũng đánh cho hắn ta đẫm máu liên tục.
Hắn ta kiêu ngạo từ lúc ra đời, chưa từng bị đả kích đến vậy.
Một giây trước còn là thiên được, một giây sau đã là địa ngục.
Hắn ta thật sự cảm thấy khó chịu.
Bang! Bịch!
Tiếng kim loại va chạm bên tai không dứt, lửa tóe ra từng tia.
Triệu Bân ngự kiếm công phạt.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Các trưởng lão trung lập đều vuốt râu, con ngươi thâm thúy.So với Triệu Dương, Triệu Bân dường như càng thích hợp làm thiếu chủ hơn.Triệu Dương không có được tâm tính như hắn, còn thiên phú thì Triệu Bân đủ đè chết Triệu Dương.Thử nghĩ mà xem, một phế thể đứt mạch chỉ trong ba tháng mà đã có thành tựu cỡ đó rồi, Triệu Bân yêu nghiệt cỡ nào chứ.Nếu như dùng đến át chủ bài, chỉ trong ba chiêu là Triệu Dương sẽ thua không nghi ngờ.Áp chế tu vi trước mặt Triệu Bân dường như cũng chỉ để trưng mà thôi.Nói đến nội tình, Triệu Dương cảnh giới Chân Linh đỉnh phong lại kém xa cảnh giới Chân Linh tầng bốn.Triệu Bân chỉ còn một cánh tay, nếu tứ chi đầy đủ thì e là càng không sánh được.“Đó là con trai ta sao?”Triệu Uyên lẩm bẩm, cũng thấy bàng hoàng, chưa đến mức lắp bắp.“Cũng phải xem hắn là đồ nhi của ai”.Chư Cát Huyền Đạo ôm Tiểu Linh Lung, vừa trêu chọc, vừa tùy ý nói.“Xin hỏi tiền bối, sư phụ của Bân Nhi là...”“Hồng Uyên, Đại Hạ Hồng Uyên”.“Hồng...”Triệu Uyên bật thốt lên một chữ, chữ còn lại thì mắc ở trong cổ họng.Trong nháy mắt, ông ấy ngồi không vững được nữa.Thân là người Đại Hạ, sao có thể không biết Đại Hạ Hồng Uyên.Đó là thiên hạ đệ nhất được công nhận đấy! Thế mà lại là sư phụ của con trai mình.Cho đến giờ, ông ấy mới biết vì sao Triệu Bân lại lột xác như vậy.Đại Hạ Hồng Uyên là ai chứ, nghe nói đã đạt cảnh giới Chuẩn Thiên, thủ đoạn thông thiên, một người bị đánh gãy linh mạch làm sao có thể làm khó được ông ấy.Triệu Uyên chỉ không biết Triệu Bân đã bái Đại Hạ Hồng Uyên làm sư phụ như thế nào, ánh mắt của người số một thiên hạ chắc chắn vô cùng hà khắc.Con trai của ông ấy đã vượt qua được bài kiểm tra sao?Triệu Uyên lúc này đã đứng ngồi không yên.Nói chính xác hơn là hơi choáng, cảm thấy không chân thực.Ánh mắt của Tiểu Linh Lung cũng hơi liếc chéo sang.Nhìn đi! Cái thằng nhãi Triệu Bân kia quả nhiên đã dùng tên tuổi của sư phụ cô ta để lừa gạt.Ví dụ như lão Huyền Đạo cũng bị lừa hết cả, có thể diễn xuất ra khí thế cảnh giới Thiên Võ, thì đúng là một thiên tài.Phập!Trong lúc ấy, Triệu Dương ở trên đài lại phun máu, bị chém đến mức lùi về sau liên tục.Người khó chấp nhận được nhất vẫn là hắn ta.Mà khó chịu nhất cũng là hắn ta.Thật sự đối đầu với Triệu Bân, hắn ta mới biết chênh lệnh của hai người, cả hai không cùng đẳng cấp.Càng là vậy, hắn ta càng không tin.Hắn ta là cảnh giới Chân Linh đỉnh phong mà! Triệu Bân mới chỉ đến cảnh giới Chân Linh tầng bốn, kém năm cảnh giới nhỏ cơ mà! Chỉ là một thuật ngự kiếm cơ bản mà cũng đánh cho hắn ta đẫm máu liên tục.Hắn ta kiêu ngạo từ lúc ra đời, chưa từng bị đả kích đến vậy.Một giây trước còn là thiên được, một giây sau đã là địa ngục.Hắn ta thật sự cảm thấy khó chịu.Bang! Bịch!Tiếng kim loại va chạm bên tai không dứt, lửa tóe ra từng tia.Triệu Bân ngự kiếm công phạt..