Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 370: 370: Đến Nước Này Mới Chính Thức Có Kết Luận

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Triệu Dương múa kiếm chặn lại.Một người đứng im như núi, một tên chật vật xấu xí, đánh nhau cuồng nhiệt.“Tên nhóc kia chắc chắn phải có võ hồn”.Lão Huyền Đạo vuốt râu, cũng chỉ lão mập nghe được.Có điều, Tiểu Linh Lung cũng nghe ra.Sao giờ ngươi mới biết hắn có võ hồn?“Không niệm pháp quyết khống chế thì hiển nhiên là lấy hồn ngự kiếm rồi”.Lão mập vung tay, tựa như hiểu biết rõ hơn lão Huyền Đạo.Đến nước này mới chính thức có kết luận.Chính vì nhìn ra nên mới thấy kinh hãi.Triệu Bân mới chỉ ở cảnh giới Chân Linh, mà tinh thần đã có thể lột xác võ hồn?Lại là Đại Hạ Hồng Uyên giúp hắn hay sao?Nếu là như vậy, thì Đại Hạ Hồng Uyên quá đáng sợ đi.Thiên hạ đệ nhất quả nhiên không phải để trưng.Bảo sao mà Khô Sơn thua, cùng là luyện khí sư, một bên tinh thần, một bên võ hồn, thắng được mới lạ.Aaaaaaaa...!Triệu Dương gào lên, khí thế tăng mạnh, tức thì, một cơn sóng trào cuộn lên.Không phải bí thuật của Triệu gia, uy lực không tầm thường, bị dìm trong đó, dù có không bị chết đuối cũng sẽ bị tiêu diệt.Triệu Bân ngửi được sức mạnh cấm kỵ bên trong, có lẽ là một loại cấm thuật đáng sợ nào đó.“Đánh bao lâu rồi, chiêu này coi như tàm tạm”.Thằng nhóc tóc tím không nhìn đài chiến đấu, là một đứa nhóc chuyên tâm, chỉ trêu chọc Tiểu Linh Lung.Gương mặt nhỏ của người ta đã bị s* s**ng không biết bao nhiêu lần.Không thể không nói, cảm xúc không tệ, đứa nhỏ này đáng yêu ghê.Keng!Tiếng kiếm vang lên, Triệu Bân ngự kiếm Long Uyên đến trước, chuyển động liên tục, có khí thế của rồng quanh quẩn, ánh sáng bao bọc, bên trên còn có chữ Vạn nở rộ, kiếm uy mãnh liệt, một kiếm bổ ra cuộn trào như sóng biển.Phốc!Triệu Dương phun máu, lui lại liên tục, mỗi một bước đều khiến đài chiến đấu nứt ra.Keng!Không chờ hắn ta kịp định hình, một ánh sáng màu tím liền xông tới trước mặt.Đó chính là kiếm Tử Tiêu, ánh kiếm lạnh lẽo, xé gió tạo ra những tia lửa chói lòa.Ánh mắt Triệu Dương lồi ra, con ngươi thít chặt.Hắn ta không tránh được kiếm này, nhìn kiếm uy, có thể g**t ch*t được hắn ta luôn.“Dương Nhi!”Đại trưởng lão lập tức đứng dậy, trưởng lão đứng cạnh lão ta cũng vậy.Kiếm uy quá mạnh, trúng vào người nhất định sẽ chết..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Triệu Dương múa kiếm chặn lại.

Một người đứng im như núi, một tên chật vật xấu xí, đánh nhau cuồng nhiệt.

“Tên nhóc kia chắc chắn phải có võ hồn”.

Lão Huyền Đạo vuốt râu, cũng chỉ lão mập nghe được.

Có điều, Tiểu Linh Lung cũng nghe ra.

Sao giờ ngươi mới biết hắn có võ hồn?

“Không niệm pháp quyết khống chế thì hiển nhiên là lấy hồn ngự kiếm rồi”.

Lão mập vung tay, tựa như hiểu biết rõ hơn lão Huyền Đạo.

Đến nước này mới chính thức có kết luận.

Chính vì nhìn ra nên mới thấy kinh hãi.

Triệu Bân mới chỉ ở cảnh giới Chân Linh, mà tinh thần đã có thể lột xác võ hồn?

Lại là Đại Hạ Hồng Uyên giúp hắn hay sao?

Nếu là như vậy, thì Đại Hạ Hồng Uyên quá đáng sợ đi.

Thiên hạ đệ nhất quả nhiên không phải để trưng.

Bảo sao mà Khô Sơn thua, cùng là luyện khí sư, một bên tinh thần, một bên võ hồn, thắng được mới lạ.

Aaaaaaaa...!

Triệu Dương gào lên, khí thế tăng mạnh, tức thì, một cơn sóng trào cuộn lên.

Không phải bí thuật của Triệu gia, uy lực không tầm thường, bị dìm trong đó, dù có không bị chết đuối cũng sẽ bị tiêu diệt.

Triệu Bân ngửi được sức mạnh cấm kỵ bên trong, có lẽ là một loại cấm thuật đáng sợ nào đó.

“Đánh bao lâu rồi, chiêu này coi như tàm tạm”.

Thằng nhóc tóc tím không nhìn đài chiến đấu, là một đứa nhóc chuyên tâm, chỉ trêu chọc Tiểu Linh Lung.

Gương mặt nhỏ của người ta đã bị s* s**ng không biết bao nhiêu lần.

Không thể không nói, cảm xúc không tệ, đứa nhỏ này đáng yêu ghê.

Keng!

Tiếng kiếm vang lên, Triệu Bân ngự kiếm Long Uyên đến trước, chuyển động liên tục, có khí thế của rồng quanh quẩn, ánh sáng bao bọc, bên trên còn có chữ Vạn nở rộ, kiếm uy mãnh liệt, một kiếm bổ ra cuộn trào như sóng biển.

Phốc!

Triệu Dương phun máu, lui lại liên tục, mỗi một bước đều khiến đài chiến đấu nứt ra.

Keng!

Không chờ hắn ta kịp định hình, một ánh sáng màu tím liền xông tới trước mặt.

Đó chính là kiếm Tử Tiêu, ánh kiếm lạnh lẽo, xé gió tạo ra những tia lửa chói lòa.

Ánh mắt Triệu Dương lồi ra, con ngươi thít chặt.

Hắn ta không tránh được kiếm này, nhìn kiếm uy, có thể g**t ch*t được hắn ta luôn.

“Dương Nhi!”

Đại trưởng lão lập tức đứng dậy, trưởng lão đứng cạnh lão ta cũng vậy.

Kiếm uy quá mạnh, trúng vào người nhất định sẽ chết.

Image removed.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Triệu Dương múa kiếm chặn lại.Một người đứng im như núi, một tên chật vật xấu xí, đánh nhau cuồng nhiệt.“Tên nhóc kia chắc chắn phải có võ hồn”.Lão Huyền Đạo vuốt râu, cũng chỉ lão mập nghe được.Có điều, Tiểu Linh Lung cũng nghe ra.Sao giờ ngươi mới biết hắn có võ hồn?“Không niệm pháp quyết khống chế thì hiển nhiên là lấy hồn ngự kiếm rồi”.Lão mập vung tay, tựa như hiểu biết rõ hơn lão Huyền Đạo.Đến nước này mới chính thức có kết luận.Chính vì nhìn ra nên mới thấy kinh hãi.Triệu Bân mới chỉ ở cảnh giới Chân Linh, mà tinh thần đã có thể lột xác võ hồn?Lại là Đại Hạ Hồng Uyên giúp hắn hay sao?Nếu là như vậy, thì Đại Hạ Hồng Uyên quá đáng sợ đi.Thiên hạ đệ nhất quả nhiên không phải để trưng.Bảo sao mà Khô Sơn thua, cùng là luyện khí sư, một bên tinh thần, một bên võ hồn, thắng được mới lạ.Aaaaaaaa...!Triệu Dương gào lên, khí thế tăng mạnh, tức thì, một cơn sóng trào cuộn lên.Không phải bí thuật của Triệu gia, uy lực không tầm thường, bị dìm trong đó, dù có không bị chết đuối cũng sẽ bị tiêu diệt.Triệu Bân ngửi được sức mạnh cấm kỵ bên trong, có lẽ là một loại cấm thuật đáng sợ nào đó.“Đánh bao lâu rồi, chiêu này coi như tàm tạm”.Thằng nhóc tóc tím không nhìn đài chiến đấu, là một đứa nhóc chuyên tâm, chỉ trêu chọc Tiểu Linh Lung.Gương mặt nhỏ của người ta đã bị s* s**ng không biết bao nhiêu lần.Không thể không nói, cảm xúc không tệ, đứa nhỏ này đáng yêu ghê.Keng!Tiếng kiếm vang lên, Triệu Bân ngự kiếm Long Uyên đến trước, chuyển động liên tục, có khí thế của rồng quanh quẩn, ánh sáng bao bọc, bên trên còn có chữ Vạn nở rộ, kiếm uy mãnh liệt, một kiếm bổ ra cuộn trào như sóng biển.Phốc!Triệu Dương phun máu, lui lại liên tục, mỗi một bước đều khiến đài chiến đấu nứt ra.Keng!Không chờ hắn ta kịp định hình, một ánh sáng màu tím liền xông tới trước mặt.Đó chính là kiếm Tử Tiêu, ánh kiếm lạnh lẽo, xé gió tạo ra những tia lửa chói lòa.Ánh mắt Triệu Dương lồi ra, con ngươi thít chặt.Hắn ta không tránh được kiếm này, nhìn kiếm uy, có thể g**t ch*t được hắn ta luôn.“Dương Nhi!”Đại trưởng lão lập tức đứng dậy, trưởng lão đứng cạnh lão ta cũng vậy.Kiếm uy quá mạnh, trúng vào người nhất định sẽ chết..

Chương 370: 370: Đến Nước Này Mới Chính Thức Có Kết Luận