Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 375: 375: Hai Bên Đối Chọi Rất Gay Gắt

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Hắn ta mạnh đấy, nhưng Triệu Bân còn mạnh hơn.Người đánh phụ cận chính là một bộ Đấu Chiến Thánh Pháp, chiêu sau bá đạo hơn chiêu trước, có trời mới biết Triệu Dương ho ra bao nhiêu máu, cũng có quỷ mới hiểu được hắn ta phải chịu bao nhiêu lần công kích.Đừng nói đám đại trưởng lão, đến Triệu Uyên còn không nhìn nổi nữa là.“Kết thúc”.Triệu Bân hừ lạnh, nắm lấy một cánh tay của Triệu Dương.Triệu Dương đầu váng mắt hoa, bị quăng đi cực mạnh.Mà trong một cái chớp mắt, nhóm người ở cửa hàng binh khí đều che mắt theo bản năng.Bởi vì cảnh tượng sau đó sẽ rất đẫm máu.Quả nhiên, như bọn họ dự liệu, Triệu Bân hợp lực, chân nguyên phun trào, ném Triệu Dương vào đài chiến đấu một cách hung hăng.Những tiếng va chạm nghe đến là chấn động, một cái hố to hình người hiện ra cực rõ.Phụt!Triệu Dương phun ra một búng máu cao hơn một trượng, e là lục phủ ngũ tạng đều lỏng lẻo, toàn thân không biết đứt gãy bao nhiêu xương cốt.Lúc này, toàn bộ thế giới đều yên lặng.Triệu Dương bị đánh cho nằm im, bất tỉnh nhân sự, chỉ có thân thể là run rẩy, miệng còn có bọt máu túa ra.Ngất đi còn tốt, nếu mà tỉnh dậy thì lại càng thêm xấu hổ.Lấy cả cấm pháp Huyết Môn ra mà vẫn bị Triệu Bân đánh cho thua thảm thế cơ mà."Dương nhi".Khoảng lặng ngắn ngủi bị phá vỡ bởi vì đại trưởng lão đã xông lên đài khiêu chiến, có lẽ là do quá tức giận, cho nên khí thế cường đại cùng uy lực trấn áp của cảnh giới Huyền Dương ngay lập tức bộc phát, hướng về phía Triệu Bân đánh tới."Ngươi xem sự có mặt của ta ở đây chỉ là mây khói thôi sao?"Triệu Uyên hừ lạnh, cũng ngay lập tức lao lên đài khiêu chiến, chắn phía trước người của Triệu Bân, khí thế càng cường đại hơn bộc phát ra ngoài, thần sắc cực kỳ tức giận, đường đường là trưởng lão của tộc mà lại đi xuất thủ với tiểu bối, không lên tiếng thì ngươi lại tưởng ông đây dễ tính lắm sao?"Nếu như ngươi chưa hết bốc đồng, thì ta cũng không ngại cùng ngươi chiến một trận".Triệu Uyên lãnh đạm nói, uy nghiêm của bậc gia chủ đã hiện ra hết, cường thế ngất trời.Đại trưởng lão đang ôm một bụng hỏa khí, thầm nghĩ, tại sao lại không chứ?Mấy năm gần đây, Triệu Uyên làm gia chủ Triệu gia không có lấy một ngày thuận lợi, đầu tiên là vợ chết thảm, sau đó con trai lại bị phế, mỗi khi trong tộc có đại sự thì mấy trưởng lão ở đây đều tìm ông ấy gây khó dễ, bấy lấu nay ông ấy luôn đè nén nỗi căm hận đã lên tới cực điểm, rất muốn tìm người để phát tiết, vừa hay ngày hôm nay chính là cơ hội thích hợp nhất.Ầm ầm!Một bên là gia chủ, một bên là đại trưởng lão.Hai bên đối chọi rất gay gắt.Nhìn bộ dáng này, rất có thể sẽ xảy ra đại chiến tại chỗ."Người một nhà, đều là người một nhà, chớ làm tổn thương hòa khí"..

Hắn ta mạnh đấy, nhưng Triệu Bân còn mạnh hơn.

Người đánh phụ cận chính là một bộ Đấu Chiến Thánh Pháp, chiêu sau bá đạo hơn chiêu trước, có trời mới biết Triệu Dương ho ra bao nhiêu máu, cũng có quỷ mới hiểu được hắn ta phải chịu bao nhiêu lần công kích.

Đừng nói đám đại trưởng lão, đến Triệu Uyên còn không nhìn nổi nữa là.

“Kết thúc”.

Triệu Bân hừ lạnh, nắm lấy một cánh tay của Triệu Dương.

Triệu Dương đầu váng mắt hoa, bị quăng đi cực mạnh.

Mà trong một cái chớp mắt, nhóm người ở cửa hàng binh khí đều che mắt theo bản năng.

Bởi vì cảnh tượng sau đó sẽ rất đẫm máu.

Quả nhiên, như bọn họ dự liệu, Triệu Bân hợp lực, chân nguyên phun trào, ném Triệu Dương vào đài chiến đấu một cách hung hăng.

Những tiếng va chạm nghe đến là chấn động, một cái hố to hình người hiện ra cực rõ.

Phụt!

Triệu Dương phun ra một búng máu cao hơn một trượng, e là lục phủ ngũ tạng đều lỏng lẻo, toàn thân không biết đứt gãy bao nhiêu xương cốt.

Lúc này, toàn bộ thế giới đều yên lặng.

Triệu Dương bị đánh cho nằm im, bất tỉnh nhân sự, chỉ có thân thể là run rẩy, miệng còn có bọt máu túa ra.

Ngất đi còn tốt, nếu mà tỉnh dậy thì lại càng thêm xấu hổ.

Lấy cả cấm pháp Huyết Môn ra mà vẫn bị Triệu Bân đánh cho thua thảm thế cơ mà.

"Dương nhi".

Khoảng lặng ngắn ngủi bị phá vỡ bởi vì đại trưởng lão đã xông lên đài khiêu chiến, có lẽ là do quá tức giận, cho nên khí thế cường đại cùng uy lực trấn áp của cảnh giới Huyền Dương ngay lập tức bộc phát, hướng về phía Triệu Bân đánh tới.

"Ngươi xem sự có mặt của ta ở đây chỉ là mây khói thôi sao?"

Triệu Uyên hừ lạnh, cũng ngay lập tức lao lên đài khiêu chiến, chắn phía trước người của Triệu Bân, khí thế càng cường đại hơn bộc phát ra ngoài, thần sắc cực kỳ tức giận, đường đường là trưởng lão của tộc mà lại đi xuất thủ với tiểu bối, không lên tiếng thì ngươi lại tưởng ông đây dễ tính lắm sao?

"Nếu như ngươi chưa hết bốc đồng, thì ta cũng không ngại cùng ngươi chiến một trận".

Triệu Uyên lãnh đạm nói, uy nghiêm của bậc gia chủ đã hiện ra hết, cường thế ngất trời.

Đại trưởng lão đang ôm một bụng hỏa khí, thầm nghĩ, tại sao lại không chứ?

Mấy năm gần đây, Triệu Uyên làm gia chủ Triệu gia không có lấy một ngày thuận lợi, đầu tiên là vợ chết thảm, sau đó con trai lại bị phế, mỗi khi trong tộc có đại sự thì mấy trưởng lão ở đây đều tìm ông ấy gây khó dễ, bấy lấu nay ông ấy luôn đè nén nỗi căm hận đã lên tới cực điểm, rất muốn tìm người để phát tiết, vừa hay ngày hôm nay chính là cơ hội thích hợp nhất.

Ầm ầm!

Một bên là gia chủ, một bên là đại trưởng lão.

Hai bên đối chọi rất gay gắt.

Nhìn bộ dáng này, rất có thể sẽ xảy ra đại chiến tại chỗ.

"Người một nhà, đều là người một nhà, chớ làm tổn thương hòa khí".

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Hắn ta mạnh đấy, nhưng Triệu Bân còn mạnh hơn.Người đánh phụ cận chính là một bộ Đấu Chiến Thánh Pháp, chiêu sau bá đạo hơn chiêu trước, có trời mới biết Triệu Dương ho ra bao nhiêu máu, cũng có quỷ mới hiểu được hắn ta phải chịu bao nhiêu lần công kích.Đừng nói đám đại trưởng lão, đến Triệu Uyên còn không nhìn nổi nữa là.“Kết thúc”.Triệu Bân hừ lạnh, nắm lấy một cánh tay của Triệu Dương.Triệu Dương đầu váng mắt hoa, bị quăng đi cực mạnh.Mà trong một cái chớp mắt, nhóm người ở cửa hàng binh khí đều che mắt theo bản năng.Bởi vì cảnh tượng sau đó sẽ rất đẫm máu.Quả nhiên, như bọn họ dự liệu, Triệu Bân hợp lực, chân nguyên phun trào, ném Triệu Dương vào đài chiến đấu một cách hung hăng.Những tiếng va chạm nghe đến là chấn động, một cái hố to hình người hiện ra cực rõ.Phụt!Triệu Dương phun ra một búng máu cao hơn một trượng, e là lục phủ ngũ tạng đều lỏng lẻo, toàn thân không biết đứt gãy bao nhiêu xương cốt.Lúc này, toàn bộ thế giới đều yên lặng.Triệu Dương bị đánh cho nằm im, bất tỉnh nhân sự, chỉ có thân thể là run rẩy, miệng còn có bọt máu túa ra.Ngất đi còn tốt, nếu mà tỉnh dậy thì lại càng thêm xấu hổ.Lấy cả cấm pháp Huyết Môn ra mà vẫn bị Triệu Bân đánh cho thua thảm thế cơ mà."Dương nhi".Khoảng lặng ngắn ngủi bị phá vỡ bởi vì đại trưởng lão đã xông lên đài khiêu chiến, có lẽ là do quá tức giận, cho nên khí thế cường đại cùng uy lực trấn áp của cảnh giới Huyền Dương ngay lập tức bộc phát, hướng về phía Triệu Bân đánh tới."Ngươi xem sự có mặt của ta ở đây chỉ là mây khói thôi sao?"Triệu Uyên hừ lạnh, cũng ngay lập tức lao lên đài khiêu chiến, chắn phía trước người của Triệu Bân, khí thế càng cường đại hơn bộc phát ra ngoài, thần sắc cực kỳ tức giận, đường đường là trưởng lão của tộc mà lại đi xuất thủ với tiểu bối, không lên tiếng thì ngươi lại tưởng ông đây dễ tính lắm sao?"Nếu như ngươi chưa hết bốc đồng, thì ta cũng không ngại cùng ngươi chiến một trận".Triệu Uyên lãnh đạm nói, uy nghiêm của bậc gia chủ đã hiện ra hết, cường thế ngất trời.Đại trưởng lão đang ôm một bụng hỏa khí, thầm nghĩ, tại sao lại không chứ?Mấy năm gần đây, Triệu Uyên làm gia chủ Triệu gia không có lấy một ngày thuận lợi, đầu tiên là vợ chết thảm, sau đó con trai lại bị phế, mỗi khi trong tộc có đại sự thì mấy trưởng lão ở đây đều tìm ông ấy gây khó dễ, bấy lấu nay ông ấy luôn đè nén nỗi căm hận đã lên tới cực điểm, rất muốn tìm người để phát tiết, vừa hay ngày hôm nay chính là cơ hội thích hợp nhất.Ầm ầm!Một bên là gia chủ, một bên là đại trưởng lão.Hai bên đối chọi rất gay gắt.Nhìn bộ dáng này, rất có thể sẽ xảy ra đại chiến tại chỗ."Người một nhà, đều là người một nhà, chớ làm tổn thương hòa khí"..

Chương 375: 375: Hai Bên Đối Chọi Rất Gay Gắt