Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 376: 376: Còn Khiêu Chiến Cái Khỉ Gì Nữa!

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Thấy bầu không khí bắt đầu trở nên sặc mùi chém giết, mấy trưởng lão trung lập cũng vội vàng lao lên đài khiêu chiến, người một nhà chỉ nên đồng lòng chống lại người ngoài, không nên nồi da xáo thịt, tổ tiên trước khi nhắm mắt cũng muốn mọi sự trong gia tộc đều hòa thuận an yên."Người bị thương cũng không phải là con trai của các người".Đại trưởng lão hừ lạnh một tiếng, đôi mắt trừng lên với hai con ngươi nổi đầy tơ máu, giống như một con sư tử đang phẫn nộ.Mấy trưởng lão trung lập hít sâu một hơi, suýt chút nữa là văng tục tại chỗ.Lão già chết dẫm này, bọn ta tốt bụng tìm cho ngươi một bậc thang để leo xuống, vậy mà ngươi lại còn không biết điều, lúc trước Triệu Dương muốn giết Triệu Xuyên và Triệu Bân, lại còn sử dụng cấm pháp, sao không thấy ngươi nhảy ra quát, bây giờ con nhà ngươi bị đả thương thì lại la ầm lên ăn vạ như thế?Làm người ai lại làm thế?Một người nhỏ nhen như vậy, sao có thể làm đại trưởng lão của gia tộc được?"Còn đứng đây nói chuyện vớ vẩn nữa thì con của ông sẽ phế thật đó!"Thằng nhóc tóc tím nói xen vào một câu, tất nhiên là nó đang nói về Triệu Dương.Hắn ta đã động đến cấm pháp, bị cấm pháp phản phệ, hơn nữa còn bị thương sau đại chiến, phải kịp thời cứu chữa thì mới có cơ hội hồi phục, nếu cứ tiếp tục trì hoãn thì khả năng cao là hắn ta sẽ thật sự trở thành một phế nhân.Lời này rất chính xác.Nét mặt của đại trưởng lão khẽ run lên, lửa giận nhất thời tiêu tán.Không suy nghĩ nhiều, lão ta liền mang Triệu Dương đi.Khi lão ta bỏ đi, các trưởng lão và con em gia tộc bè phái của lão ta cũng đều rối rít rút lui, trông nét mặt của ai cũng ảo não, trước khi đi còn không quên liếc nhìn Triệu Bân một cái, tên nhóc này đã quật khởi, không còn là tên phế vật năm xưa nữa."Còn ai muốn khiêu chiến?"Triệu Uyên lãnh đạm nói, nhìn sang con em của các trưởng lão còn lại.Ông đây tâm tình đang khó chịu, người lớn nếu muốn cũng có thể tìm ta đánh nhau.Còn con em gia tộc nào không phục, cứ nhảy lên đài giao chiến với Triệu Bân.Hiếm có dịp tất cả mọi người đều kéo ra sân đông đủ, hôm nay bọn ta nhất định giúp các ngươi tận hứng.Khụ khụ!Mấy trưởng lão trung lập cùng con em đều chỉ ho khan một tiếng.Khiêu chiến? Còn khiêu chiến cái khỉ gì nữa!Thực lực cảnh giới Huyền Dương mà còn bị Triệu Bân đánh cho tàn phế, thử hỏi còn ai dám lên đài?Còn có ngươi, đường đường là trưởng tộc, bọn ta cũng không dám kích động tới.Lúc này, tất cả các trưởng lão đều rút lui..

Thấy bầu không khí bắt đầu trở nên sặc mùi chém giết, mấy trưởng lão trung lập cũng vội vàng lao lên đài khiêu chiến, người một nhà chỉ nên đồng lòng chống lại người ngoài, không nên nồi da xáo thịt, tổ tiên trước khi nhắm mắt cũng muốn mọi sự trong gia tộc đều hòa thuận an yên.

"Người bị thương cũng không phải là con trai của các người".

Đại trưởng lão hừ lạnh một tiếng, đôi mắt trừng lên với hai con ngươi nổi đầy tơ máu, giống như một con sư tử đang phẫn nộ.

Mấy trưởng lão trung lập hít sâu một hơi, suýt chút nữa là văng tục tại chỗ.

Lão già chết dẫm này, bọn ta tốt bụng tìm cho ngươi một bậc thang để leo xuống, vậy mà ngươi lại còn không biết điều, lúc trước Triệu Dương muốn giết Triệu Xuyên và Triệu Bân, lại còn sử dụng cấm pháp, sao không thấy ngươi nhảy ra quát, bây giờ con nhà ngươi bị đả thương thì lại la ầm lên ăn vạ như thế?

Làm người ai lại làm thế?

Một người nhỏ nhen như vậy, sao có thể làm đại trưởng lão của gia tộc được?

"Còn đứng đây nói chuyện vớ vẩn nữa thì con của ông sẽ phế thật đó!"

Thằng nhóc tóc tím nói xen vào một câu, tất nhiên là nó đang nói về Triệu Dương.

Hắn ta đã động đến cấm pháp, bị cấm pháp phản phệ, hơn nữa còn bị thương sau đại chiến, phải kịp thời cứu chữa thì mới có cơ hội hồi phục, nếu cứ tiếp tục trì hoãn thì khả năng cao là hắn ta sẽ thật sự trở thành một phế nhân.

Lời này rất chính xác.

Nét mặt của đại trưởng lão khẽ run lên, lửa giận nhất thời tiêu tán.

Không suy nghĩ nhiều, lão ta liền mang Triệu Dương đi.

Khi lão ta bỏ đi, các trưởng lão và con em gia tộc bè phái của lão ta cũng đều rối rít rút lui, trông nét mặt của ai cũng ảo não, trước khi đi còn không quên liếc nhìn Triệu Bân một cái, tên nhóc này đã quật khởi, không còn là tên phế vật năm xưa nữa.

"Còn ai muốn khiêu chiến?"

Triệu Uyên lãnh đạm nói, nhìn sang con em của các trưởng lão còn lại.

Ông đây tâm tình đang khó chịu, người lớn nếu muốn cũng có thể tìm ta đánh nhau.

Còn con em gia tộc nào không phục, cứ nhảy lên đài giao chiến với Triệu Bân.

Hiếm có dịp tất cả mọi người đều kéo ra sân đông đủ, hôm nay bọn ta nhất định giúp các ngươi tận hứng.

Khụ khụ!

Mấy trưởng lão trung lập cùng con em đều chỉ ho khan một tiếng.

Khiêu chiến? Còn khiêu chiến cái khỉ gì nữa!

Thực lực cảnh giới Huyền Dương mà còn bị Triệu Bân đánh cho tàn phế, thử hỏi còn ai dám lên đài?

Còn có ngươi, đường đường là trưởng tộc, bọn ta cũng không dám kích động tới.

Lúc này, tất cả các trưởng lão đều rút lui.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Thấy bầu không khí bắt đầu trở nên sặc mùi chém giết, mấy trưởng lão trung lập cũng vội vàng lao lên đài khiêu chiến, người một nhà chỉ nên đồng lòng chống lại người ngoài, không nên nồi da xáo thịt, tổ tiên trước khi nhắm mắt cũng muốn mọi sự trong gia tộc đều hòa thuận an yên."Người bị thương cũng không phải là con trai của các người".Đại trưởng lão hừ lạnh một tiếng, đôi mắt trừng lên với hai con ngươi nổi đầy tơ máu, giống như một con sư tử đang phẫn nộ.Mấy trưởng lão trung lập hít sâu một hơi, suýt chút nữa là văng tục tại chỗ.Lão già chết dẫm này, bọn ta tốt bụng tìm cho ngươi một bậc thang để leo xuống, vậy mà ngươi lại còn không biết điều, lúc trước Triệu Dương muốn giết Triệu Xuyên và Triệu Bân, lại còn sử dụng cấm pháp, sao không thấy ngươi nhảy ra quát, bây giờ con nhà ngươi bị đả thương thì lại la ầm lên ăn vạ như thế?Làm người ai lại làm thế?Một người nhỏ nhen như vậy, sao có thể làm đại trưởng lão của gia tộc được?"Còn đứng đây nói chuyện vớ vẩn nữa thì con của ông sẽ phế thật đó!"Thằng nhóc tóc tím nói xen vào một câu, tất nhiên là nó đang nói về Triệu Dương.Hắn ta đã động đến cấm pháp, bị cấm pháp phản phệ, hơn nữa còn bị thương sau đại chiến, phải kịp thời cứu chữa thì mới có cơ hội hồi phục, nếu cứ tiếp tục trì hoãn thì khả năng cao là hắn ta sẽ thật sự trở thành một phế nhân.Lời này rất chính xác.Nét mặt của đại trưởng lão khẽ run lên, lửa giận nhất thời tiêu tán.Không suy nghĩ nhiều, lão ta liền mang Triệu Dương đi.Khi lão ta bỏ đi, các trưởng lão và con em gia tộc bè phái của lão ta cũng đều rối rít rút lui, trông nét mặt của ai cũng ảo não, trước khi đi còn không quên liếc nhìn Triệu Bân một cái, tên nhóc này đã quật khởi, không còn là tên phế vật năm xưa nữa."Còn ai muốn khiêu chiến?"Triệu Uyên lãnh đạm nói, nhìn sang con em của các trưởng lão còn lại.Ông đây tâm tình đang khó chịu, người lớn nếu muốn cũng có thể tìm ta đánh nhau.Còn con em gia tộc nào không phục, cứ nhảy lên đài giao chiến với Triệu Bân.Hiếm có dịp tất cả mọi người đều kéo ra sân đông đủ, hôm nay bọn ta nhất định giúp các ngươi tận hứng.Khụ khụ!Mấy trưởng lão trung lập cùng con em đều chỉ ho khan một tiếng.Khiêu chiến? Còn khiêu chiến cái khỉ gì nữa!Thực lực cảnh giới Huyền Dương mà còn bị Triệu Bân đánh cho tàn phế, thử hỏi còn ai dám lên đài?Còn có ngươi, đường đường là trưởng tộc, bọn ta cũng không dám kích động tới.Lúc này, tất cả các trưởng lão đều rút lui..

Chương 376: 376: Còn Khiêu Chiến Cái Khỉ Gì Nữa!