Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 443: 443: Nó Thật Sự Có Hiệu Quả!

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Chuyện mà tên nhóc này đã quyết định thì ai khuyên cũng vô ích.Mãi một lúc lâu sau cô ta mới thấy Triệu Bân động đậy, hắn đưa tay, rút nhẫn ma ra rồi gỡ lá bùa dùng để phong ấn xuống.Ma khí bị che đậy cũng theo đó lộ dần ra từng chút một.Hắn muốn dùng thứ này để k*ch th*ch ma tu, chỉ cần xác ma tu thay đổi, chỉ cần ma tu rời khỏi vách núi thì hắn...!Sẽ có hi vọng, chỉ cần ba, bốn giây thôi là được rồi.Nói chứ, nó thật sự có hiệu quả!Trong bóng đêm, hắn có thể nhìn thấy rõ ràng xác ma tu đã hơi động đậy.“Chạy!”Nguyệt Thần lạnh lùng hét lên.Soạt!Thân pháp của Triệu Bân rất lợi hại, hắn búng người l*n đ*nh một ngọn đồi.Sau đó, hắn rút một thanh phi đao ra, treo nhẫn ma lên trên rồi dùng linh hồn điều khiển phi đao, để nó bay lòng vòng cách vách núi không xa, tiếp tục k*ch th*ch ma tu.Theo Nguyệt Thần thấy thì tên nhóc này đang dạo trước Quỷ Môn Quan.Vù!Cây giáo ghim xác ma tu rung lên ù ù.Ma tu cũng ngẩng đầu lên một cách cứng đờ, đôi mắt đen kịt, chắc cũng vì trời tối nên khi mới nhìn vào, người ta còn tưởng là hai cái hốc nữa cơ.Nếu như nói nhẫn ma chỉ toát lên một chút ma khí thì ma khí xung quanh xác ma tu phải nói là cuồn cuộn tuôn trào.Triệu Bân lảo đảo, suýt chút bị ma khí đánh bayMà khí thế của ma tu thì càng lúc càng mạnh, trong ma khí còn có ma than quỷ khóc như ma chú, khiến người ta thấy hoang mang, uy áp mang tính hủy diệt làm chấn động cả ngọn núi, đá vụn nối đuôi nhau lăn xuống, tất cả mọi hiện tượng đều đang ám chỉ một chuyện là tên đại ma đầu đó đã sắp tỉnh lại rồi, tỉnh lại ở đây không phải là sống lại mà là xác sống, nhẫn ma đã k*ch th*ch ông ta, khiến xác chết biến đổi.Keng!Triệu Bân điều khiển phi đao, mang theo nhẫn ma bay về phía xa.Bước đầu tiên đã thành công, tiếp theo là dụ ma tu đi chỗ khác để hắn tiện lấy hoa Hồn Linh.Nếu hắn hành động đủ nhanh, chân chạy đủ nhanh thì có thể sống sót trở ra được.Theo hắn thấy thì dùng nhẫn ma để đổi lấy hoa Hồn Linh cũng xứng đáng.Ù!Cùng lúc đó, ma tu nhổ cây giáo ghim mình ra, cầm trên tay, cuốn theo ma khí rồi đuổi theo phi đao, mỗi bước đi của ông ta đều khiến mặt đất rung lên ầm ầm, dù ở trên đỉnh đồi nhưng Triệu Bân cũng bị chấn động đến mức hồn vía đều run lên theo.Mạnh quá đi mất, xác ma tu quá sức mạnh..

Chuyện mà tên nhóc này đã quyết định thì ai khuyên cũng vô ích.

Mãi một lúc lâu sau cô ta mới thấy Triệu Bân động đậy, hắn đưa tay, rút nhẫn ma ra rồi gỡ lá bùa dùng để phong ấn xuống.

Ma khí bị che đậy cũng theo đó lộ dần ra từng chút một.

Hắn muốn dùng thứ này để k*ch th*ch ma tu, chỉ cần xác ma tu thay đổi, chỉ cần ma tu rời khỏi vách núi thì hắn...!Sẽ có hi vọng, chỉ cần ba, bốn giây thôi là được rồi.

Nói chứ, nó thật sự có hiệu quả!

Trong bóng đêm, hắn có thể nhìn thấy rõ ràng xác ma tu đã hơi động đậy.

“Chạy!”

Nguyệt Thần lạnh lùng hét lên.

Soạt!

Thân pháp của Triệu Bân rất lợi hại, hắn búng người l*n đ*nh một ngọn đồi.

Sau đó, hắn rút một thanh phi đao ra, treo nhẫn ma lên trên rồi dùng linh hồn điều khiển phi đao, để nó bay lòng vòng cách vách núi không xa, tiếp tục k*ch th*ch ma tu.

Theo Nguyệt Thần thấy thì tên nhóc này đang dạo trước Quỷ Môn Quan.

Vù!

Cây giáo ghim xác ma tu rung lên ù ù.

Ma tu cũng ngẩng đầu lên một cách cứng đờ, đôi mắt đen kịt, chắc cũng vì trời tối nên khi mới nhìn vào, người ta còn tưởng là hai cái hốc nữa cơ.

Nếu như nói nhẫn ma chỉ toát lên một chút ma khí thì ma khí xung quanh xác ma tu phải nói là cuồn cuộn tuôn trào.

Triệu Bân lảo đảo, suýt chút bị ma khí đánh bay

Mà khí thế của ma tu thì càng lúc càng mạnh, trong ma khí còn có ma than quỷ khóc như ma chú, khiến người ta thấy hoang mang, uy áp mang tính hủy diệt làm chấn động cả ngọn núi, đá vụn nối đuôi nhau lăn xuống, tất cả mọi hiện tượng đều đang ám chỉ một chuyện là tên đại ma đầu đó đã sắp tỉnh lại rồi, tỉnh lại ở đây không phải là sống lại mà là xác sống, nhẫn ma đã k*ch th*ch ông ta, khiến xác chết biến đổi.

Keng!

Triệu Bân điều khiển phi đao, mang theo nhẫn ma bay về phía xa.

Bước đầu tiên đã thành công, tiếp theo là dụ ma tu đi chỗ khác để hắn tiện lấy hoa Hồn Linh.

Nếu hắn hành động đủ nhanh, chân chạy đủ nhanh thì có thể sống sót trở ra được.

Theo hắn thấy thì dùng nhẫn ma để đổi lấy hoa Hồn Linh cũng xứng đáng.

Ù!

Cùng lúc đó, ma tu nhổ cây giáo ghim mình ra, cầm trên tay, cuốn theo ma khí rồi đuổi theo phi đao, mỗi bước đi của ông ta đều khiến mặt đất rung lên ầm ầm, dù ở trên đỉnh đồi nhưng Triệu Bân cũng bị chấn động đến mức hồn vía đều run lên theo.

Mạnh quá đi mất, xác ma tu quá sức mạnh.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Chuyện mà tên nhóc này đã quyết định thì ai khuyên cũng vô ích.Mãi một lúc lâu sau cô ta mới thấy Triệu Bân động đậy, hắn đưa tay, rút nhẫn ma ra rồi gỡ lá bùa dùng để phong ấn xuống.Ma khí bị che đậy cũng theo đó lộ dần ra từng chút một.Hắn muốn dùng thứ này để k*ch th*ch ma tu, chỉ cần xác ma tu thay đổi, chỉ cần ma tu rời khỏi vách núi thì hắn...!Sẽ có hi vọng, chỉ cần ba, bốn giây thôi là được rồi.Nói chứ, nó thật sự có hiệu quả!Trong bóng đêm, hắn có thể nhìn thấy rõ ràng xác ma tu đã hơi động đậy.“Chạy!”Nguyệt Thần lạnh lùng hét lên.Soạt!Thân pháp của Triệu Bân rất lợi hại, hắn búng người l*n đ*nh một ngọn đồi.Sau đó, hắn rút một thanh phi đao ra, treo nhẫn ma lên trên rồi dùng linh hồn điều khiển phi đao, để nó bay lòng vòng cách vách núi không xa, tiếp tục k*ch th*ch ma tu.Theo Nguyệt Thần thấy thì tên nhóc này đang dạo trước Quỷ Môn Quan.Vù!Cây giáo ghim xác ma tu rung lên ù ù.Ma tu cũng ngẩng đầu lên một cách cứng đờ, đôi mắt đen kịt, chắc cũng vì trời tối nên khi mới nhìn vào, người ta còn tưởng là hai cái hốc nữa cơ.Nếu như nói nhẫn ma chỉ toát lên một chút ma khí thì ma khí xung quanh xác ma tu phải nói là cuồn cuộn tuôn trào.Triệu Bân lảo đảo, suýt chút bị ma khí đánh bayMà khí thế của ma tu thì càng lúc càng mạnh, trong ma khí còn có ma than quỷ khóc như ma chú, khiến người ta thấy hoang mang, uy áp mang tính hủy diệt làm chấn động cả ngọn núi, đá vụn nối đuôi nhau lăn xuống, tất cả mọi hiện tượng đều đang ám chỉ một chuyện là tên đại ma đầu đó đã sắp tỉnh lại rồi, tỉnh lại ở đây không phải là sống lại mà là xác sống, nhẫn ma đã k*ch th*ch ông ta, khiến xác chết biến đổi.Keng!Triệu Bân điều khiển phi đao, mang theo nhẫn ma bay về phía xa.Bước đầu tiên đã thành công, tiếp theo là dụ ma tu đi chỗ khác để hắn tiện lấy hoa Hồn Linh.Nếu hắn hành động đủ nhanh, chân chạy đủ nhanh thì có thể sống sót trở ra được.Theo hắn thấy thì dùng nhẫn ma để đổi lấy hoa Hồn Linh cũng xứng đáng.Ù!Cùng lúc đó, ma tu nhổ cây giáo ghim mình ra, cầm trên tay, cuốn theo ma khí rồi đuổi theo phi đao, mỗi bước đi của ông ta đều khiến mặt đất rung lên ầm ầm, dù ở trên đỉnh đồi nhưng Triệu Bân cũng bị chấn động đến mức hồn vía đều run lên theo.Mạnh quá đi mất, xác ma tu quá sức mạnh..

Chương 443: 443: Nó Thật Sự Có Hiệu Quả!