Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 444: 444: Nhưng Những Chuyện Đó Đều Không Quan Trọng
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hắn nhìn thấy ông ta đi xa thì mới điều khiển kiếm Tử Tiêu, chặt hoa Hồn Linh xuống.“Chạy!”Nguyệt Thần lại hét lớn lên.Không cần cô ta phải nói, Triệu Bân cũng đã cắn rách ngón tay, định thông linh cho Đại Bằng.Đáng tiếc, thông linh không thành công.Nói chính xác hơn là hắn đã bị một luồng sức mạnh kỳ lạ ngăn cách“Ở đây không thông linh được!”“Nhìn ra được rồi!”Triệu Bân ho một tiếng sượng sùng, nhắm chuẩn một hướng rồi bỏ chạy.Vào thời khắc sinh tử thì tiềm lực của con người luôn là vô hạn.Giống như tên nhóc này, bỏ chạy một cái là dông gió, sấm chớp nổi lên suốt dọc đường, hắn chạy rất nhanh, né tránh các cạm bẫy, liều mạng chạy ra ngoài.Nhanh chân thì có thể sống, chạy chậm thì không cần phải chạy nữa, chỉ cần đến điện Diêm Vương báo danh thôi.Nguyệt Thần không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào ma tu kia.Ma tu lấy được nhẫn ma thì đứng yên tại chỗ, ngoảnh cái cổ cứng đờ sang, ánh mắt thoáng vẻ mơ hồ, nói không chừng nhẫn ma đó là của ông ta.Dù cho không phải thì nhất định cũng có dính dáng gì đó, nếu không thì ông ta cũng sẽ không vì nhẫn ma mà biến thành xác sống.Nhưng những chuyện đó đều không quan trọng.Quan trọng là ma tu đã ngoảnh đầu, nhìn về phía Triệu Bân.Đừng nói là Triệu Bân, đến Nguyệt Thần cũng phải thấy run sợ bởi ánh mắt đó, bị ma tu để mắt đến thì về cơ bản, kết cục của Triệu Bân đã được định sẵn rồi.Dù cho hắn có chạy nhanh cỡ nào thì cũng vô dụng, nếu ma tu muốn giết hắn thì chỉ cần một ngón tay là đủ.Ù!Vừa mới dứt lời thì liền nghe thấy tiếng ù.Ma tu đã ra tay, ông ta phóng cây giáo trong tay.Cây giáo như một tia sáng màu đen, bên trên dính một vệt máu đỏ, uy lực cực kỳ bá đạo với sức hủy diệt cực mạnh, những chỗ mà nó bay qua thì những tảng đã lớn đều bị nát ra thành bột, mà mục tiêu của nó chính là Triệu Bân.Ma tu với thân xác biến đổi đâu có quan tâm ai là ai, không nhận thân bằng quyến thuộc..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Hắn nhìn thấy ông ta đi xa thì mới điều khiển kiếm Tử Tiêu, chặt hoa Hồn Linh xuống.
“Chạy!”
Nguyệt Thần lại hét lớn lên.
Không cần cô ta phải nói, Triệu Bân cũng đã cắn rách ngón tay, định thông linh cho Đại Bằng.
Đáng tiếc, thông linh không thành công.
Nói chính xác hơn là hắn đã bị một luồng sức mạnh kỳ lạ ngăn cách
“Ở đây không thông linh được!”
“Nhìn ra được rồi!”
Triệu Bân ho một tiếng sượng sùng, nhắm chuẩn một hướng rồi bỏ chạy.
Vào thời khắc sinh tử thì tiềm lực của con người luôn là vô hạn.
Giống như tên nhóc này, bỏ chạy một cái là dông gió, sấm chớp nổi lên suốt dọc đường, hắn chạy rất nhanh, né tránh các cạm bẫy, liều mạng chạy ra ngoài.
Nhanh chân thì có thể sống, chạy chậm thì không cần phải chạy nữa, chỉ cần đến điện Diêm Vương báo danh thôi.
Nguyệt Thần không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào ma tu kia.
Ma tu lấy được nhẫn ma thì đứng yên tại chỗ, ngoảnh cái cổ cứng đờ sang, ánh mắt thoáng vẻ mơ hồ, nói không chừng nhẫn ma đó là của ông ta.
Dù cho không phải thì nhất định cũng có dính dáng gì đó, nếu không thì ông ta cũng sẽ không vì nhẫn ma mà biến thành xác sống.
Nhưng những chuyện đó đều không quan trọng.
Quan trọng là ma tu đã ngoảnh đầu, nhìn về phía Triệu Bân.
Đừng nói là Triệu Bân, đến Nguyệt Thần cũng phải thấy run sợ bởi ánh mắt đó, bị ma tu để mắt đến thì về cơ bản, kết cục của Triệu Bân đã được định sẵn rồi.
Dù cho hắn có chạy nhanh cỡ nào thì cũng vô dụng, nếu ma tu muốn giết hắn thì chỉ cần một ngón tay là đủ.
Ù!
Vừa mới dứt lời thì liền nghe thấy tiếng ù.
Ma tu đã ra tay, ông ta phóng cây giáo trong tay.
Cây giáo như một tia sáng màu đen, bên trên dính một vệt máu đỏ, uy lực cực kỳ bá đạo với sức hủy diệt cực mạnh, những chỗ mà nó bay qua thì những tảng đã lớn đều bị nát ra thành bột, mà mục tiêu của nó chính là Triệu Bân.
Ma tu với thân xác biến đổi đâu có quan tâm ai là ai, không nhận thân bằng quyến thuộc.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Hắn nhìn thấy ông ta đi xa thì mới điều khiển kiếm Tử Tiêu, chặt hoa Hồn Linh xuống.“Chạy!”Nguyệt Thần lại hét lớn lên.Không cần cô ta phải nói, Triệu Bân cũng đã cắn rách ngón tay, định thông linh cho Đại Bằng.Đáng tiếc, thông linh không thành công.Nói chính xác hơn là hắn đã bị một luồng sức mạnh kỳ lạ ngăn cách“Ở đây không thông linh được!”“Nhìn ra được rồi!”Triệu Bân ho một tiếng sượng sùng, nhắm chuẩn một hướng rồi bỏ chạy.Vào thời khắc sinh tử thì tiềm lực của con người luôn là vô hạn.Giống như tên nhóc này, bỏ chạy một cái là dông gió, sấm chớp nổi lên suốt dọc đường, hắn chạy rất nhanh, né tránh các cạm bẫy, liều mạng chạy ra ngoài.Nhanh chân thì có thể sống, chạy chậm thì không cần phải chạy nữa, chỉ cần đến điện Diêm Vương báo danh thôi.Nguyệt Thần không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào ma tu kia.Ma tu lấy được nhẫn ma thì đứng yên tại chỗ, ngoảnh cái cổ cứng đờ sang, ánh mắt thoáng vẻ mơ hồ, nói không chừng nhẫn ma đó là của ông ta.Dù cho không phải thì nhất định cũng có dính dáng gì đó, nếu không thì ông ta cũng sẽ không vì nhẫn ma mà biến thành xác sống.Nhưng những chuyện đó đều không quan trọng.Quan trọng là ma tu đã ngoảnh đầu, nhìn về phía Triệu Bân.Đừng nói là Triệu Bân, đến Nguyệt Thần cũng phải thấy run sợ bởi ánh mắt đó, bị ma tu để mắt đến thì về cơ bản, kết cục của Triệu Bân đã được định sẵn rồi.Dù cho hắn có chạy nhanh cỡ nào thì cũng vô dụng, nếu ma tu muốn giết hắn thì chỉ cần một ngón tay là đủ.Ù!Vừa mới dứt lời thì liền nghe thấy tiếng ù.Ma tu đã ra tay, ông ta phóng cây giáo trong tay.Cây giáo như một tia sáng màu đen, bên trên dính một vệt máu đỏ, uy lực cực kỳ bá đạo với sức hủy diệt cực mạnh, những chỗ mà nó bay qua thì những tảng đã lớn đều bị nát ra thành bột, mà mục tiêu của nó chính là Triệu Bân.Ma tu với thân xác biến đổi đâu có quan tâm ai là ai, không nhận thân bằng quyến thuộc..