Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 449: 449: “có Phải Đã Tạo Nghiệp Rồi Không”
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Sửa lại một chút không chừng còn có thể dùng.Hắn cầm túi, tiếp tục đào bới.“Đừng tìm nữa!”Nguyệt Thần liếc hắn một cái, cô ta biết Triệu Bân đang tìm thứ gì.Đã nói rồi, rừng cây ăn trái bị hủy trong phút chốc, cây và trái cây đều bị nổ sạch sành sanh.“Thế này...!thì khó xử quá!”“Mới nhặt được mạng mà ngươi còn không chịu đi hả?”“Đi, đi ngay đây!”Miệng Triệu Bân nói vậy nhưng hắn lại cứ lưu luyến không nỡ.Mãi đến khi Nguyệt Thần liếc mình một cái thì hắn mới chịu chạy đi.Lúc chạy ngang qua một ngọn núi đá, hắn đã dừng lại khi nhìn thấy một thứ đang phát sáng.Đào ra thì mới biết đó là nhẫn ma, chắc là trong lúc đánh nhau với xác tiên, ma tu đã làm rơi nó ở đây.Vậy thì càng tốt!Hắn lấy nhẫn ma rồi chạy còn nhanh hơn cả thỏ.“Có phải đã tạo nghiệp rồi không?”Tiếng lẩm bẩm của hắn chỉ có Nguyệt Thần có thể nghe thấy.Tạo nghiệp, còn không phải là tạo nghiệp à?Ma tu người ta đang bị ghim dính ở đó mà cứ muốn quấy rối sự yên tĩnh của người ta, còn chọc xác tiên phải “đội mồ sống dậy”, hai “ông lớn” của cấm địa này đã vì thế mà đại chiến với nhau.Vì vậy mới nói, cái kế của hắn tồi đến vậy mà vẫn đem lại kết quả cao.“Để hôm nào đó ta sẽ siêu độ cho bọn họ!”Triệu Bân cười gượng, đúng là không thể nào nói nổi, cả cấm địa đều đã bị náo loạn hết rồi.Phía trước đã là lối ra.Hắn nhanh chân chui ngay ra ngoài.Có điều hắn đã thụt lại ngay sau đó.Có trời mới biết là bên ngoài cấm địa tự dưng có cả đống người, hắn không thể chạy ra như thế được, phải cải trang thôi.Nếu để bọn họ nhận ra mình thì Triệu Bân sẽ gặp thêm nhiều chuyện rắc rối.“Này, lúc nãy có phải có ai chạy ra không?”“Có hả?”.
Sửa lại một chút không chừng còn có thể dùng.
Hắn cầm túi, tiếp tục đào bới.
“Đừng tìm nữa!”
Nguyệt Thần liếc hắn một cái, cô ta biết Triệu Bân đang tìm thứ gì.
Đã nói rồi, rừng cây ăn trái bị hủy trong phút chốc, cây và trái cây đều bị nổ sạch sành sanh.
“Thế này...!thì khó xử quá!”
“Mới nhặt được mạng mà ngươi còn không chịu đi hả?”
“Đi, đi ngay đây!”
Miệng Triệu Bân nói vậy nhưng hắn lại cứ lưu luyến không nỡ.
Mãi đến khi Nguyệt Thần liếc mình một cái thì hắn mới chịu chạy đi.
Lúc chạy ngang qua một ngọn núi đá, hắn đã dừng lại khi nhìn thấy một thứ đang phát sáng.
Đào ra thì mới biết đó là nhẫn ma, chắc là trong lúc đánh nhau với xác tiên, ma tu đã làm rơi nó ở đây.
Vậy thì càng tốt!
Hắn lấy nhẫn ma rồi chạy còn nhanh hơn cả thỏ.
“Có phải đã tạo nghiệp rồi không?”
Tiếng lẩm bẩm của hắn chỉ có Nguyệt Thần có thể nghe thấy.
Tạo nghiệp, còn không phải là tạo nghiệp à?
Ma tu người ta đang bị ghim dính ở đó mà cứ muốn quấy rối sự yên tĩnh của người ta, còn chọc xác tiên phải “đội mồ sống dậy”, hai “ông lớn” của cấm địa này đã vì thế mà đại chiến với nhau.
Vì vậy mới nói, cái kế của hắn tồi đến vậy mà vẫn đem lại kết quả cao.
“Để hôm nào đó ta sẽ siêu độ cho bọn họ!”
Triệu Bân cười gượng, đúng là không thể nào nói nổi, cả cấm địa đều đã bị náo loạn hết rồi.
Phía trước đã là lối ra.
Hắn nhanh chân chui ngay ra ngoài.
Có điều hắn đã thụt lại ngay sau đó.
Có trời mới biết là bên ngoài cấm địa tự dưng có cả đống người, hắn không thể chạy ra như thế được, phải cải trang thôi.
Nếu để bọn họ nhận ra mình thì Triệu Bân sẽ gặp thêm nhiều chuyện rắc rối.
“Này, lúc nãy có phải có ai chạy ra không?”
“Có hả?”.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Sửa lại một chút không chừng còn có thể dùng.Hắn cầm túi, tiếp tục đào bới.“Đừng tìm nữa!”Nguyệt Thần liếc hắn một cái, cô ta biết Triệu Bân đang tìm thứ gì.Đã nói rồi, rừng cây ăn trái bị hủy trong phút chốc, cây và trái cây đều bị nổ sạch sành sanh.“Thế này...!thì khó xử quá!”“Mới nhặt được mạng mà ngươi còn không chịu đi hả?”“Đi, đi ngay đây!”Miệng Triệu Bân nói vậy nhưng hắn lại cứ lưu luyến không nỡ.Mãi đến khi Nguyệt Thần liếc mình một cái thì hắn mới chịu chạy đi.Lúc chạy ngang qua một ngọn núi đá, hắn đã dừng lại khi nhìn thấy một thứ đang phát sáng.Đào ra thì mới biết đó là nhẫn ma, chắc là trong lúc đánh nhau với xác tiên, ma tu đã làm rơi nó ở đây.Vậy thì càng tốt!Hắn lấy nhẫn ma rồi chạy còn nhanh hơn cả thỏ.“Có phải đã tạo nghiệp rồi không?”Tiếng lẩm bẩm của hắn chỉ có Nguyệt Thần có thể nghe thấy.Tạo nghiệp, còn không phải là tạo nghiệp à?Ma tu người ta đang bị ghim dính ở đó mà cứ muốn quấy rối sự yên tĩnh của người ta, còn chọc xác tiên phải “đội mồ sống dậy”, hai “ông lớn” của cấm địa này đã vì thế mà đại chiến với nhau.Vì vậy mới nói, cái kế của hắn tồi đến vậy mà vẫn đem lại kết quả cao.“Để hôm nào đó ta sẽ siêu độ cho bọn họ!”Triệu Bân cười gượng, đúng là không thể nào nói nổi, cả cấm địa đều đã bị náo loạn hết rồi.Phía trước đã là lối ra.Hắn nhanh chân chui ngay ra ngoài.Có điều hắn đã thụt lại ngay sau đó.Có trời mới biết là bên ngoài cấm địa tự dưng có cả đống người, hắn không thể chạy ra như thế được, phải cải trang thôi.Nếu để bọn họ nhận ra mình thì Triệu Bân sẽ gặp thêm nhiều chuyện rắc rối.“Này, lúc nãy có phải có ai chạy ra không?”“Có hả?”.