Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 450: 450: May Mắn À!
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Vậy chắc là lão phu đã hoa mắt!”Rất nhiều cụ già thi nhau dụi mắt.Cái lão này, già thì già thôi, sao đến mắt mũi cũng kèm nhèm thế nữa chứ?“Có người, thật sự có người đấy!”Không biết ai đó đã đột nhiên thốt lên, khiến mọi người đều chú ý.Dưới ánh nhìn của mọi người, Triệu Bân từ từ đi ra khỏi hang động với vẻ ngoài đã cải trang.Hắn trùm áo choàng đen, che khuôn mặt thật của mình lại, trong lúc đi còn giả vờ tạo ra chút khí thế Thiên Võ.“Cảnh...!Cảnh giới Thiên Võ!”Những người đứng xem đều kinh ngạc, đặc biệt là Địa Tạng đỉnh cao, cảm nhận của họ là chân thật nhất.“Hèn gì lúc nãy có động tĩnh lớn như thế, thì ra là cảnh giới Thiên Võ!”“Trong cả Đại Hạ chỉ có vài người ở cảnh giới Thiên Võ, vậy người đó là ai?”“Bất luận là ai thì cũng có thể khiến thế giới kinh sợ!”Tiếng bàn luận rất nhiều, không ai tin nổi, tim họ cũng đập lên thình thịch.Cảnh giới Thiên Võ rất hiếm gặp, dễ gì mới được gặp một lần, thế mà người này lại còn đi ra từ trong cấm địa.Đã nói mà, cảnh giới Thiên Võ không tầm thường, vào trong hang động Quỷ Minh mà vẫn còn giữ được mạng.“Chào tiền bối!”Rất nhiều người tiến về trước, phần lớn là những người lớn tuổi, từ phía xa đã chắp tay hành lễ.“Ừ!”Triệu Bân khẽ ừ một tiếng, không hề dừng bước lại.Những bóng đen tự giác tránh đường, ai nấy cũng vô cùng cung kính, chỉ sợ đụng chạm đến cao thủ cảnh giới Thiên Võ, chủ yếu là Triệu Bân quá nhập vai, diễn quá giỏi, dù không có hơi thở của Thiên Võ nhưng vẫn có thể dọa được đám người đó.Triệu Bân càng đi càng xa dưới sự chứng kiến của mọi người.Đến khi phía sau không còn ai nữa thì hắn mới mở áo choàng đen ra, chạy nhanh vào trong rừng.Miệng thở hồng hộc, giờ hắn mới cảm thấy sợ, mất một lúc lâu sau mà vẫn chưa bình tĩnh lại, chuyến đi đến hang động Quỷ Minh này đâu chỉ là dạo một vòng trước Quỷ Môn Quan không thôi mà còn là vào trong đó đi lòng vòng nữa.Bây giờ vẫn còn sống ra khỏi đó thì đúng thật là vô cùng may mắn.May mắn à!Nói theo cách của Nguyệt Thần thì đấy là may mắn đến mức đi ngược với lẽ trời.Họa lớn không chết ắt có phúc về sau..
“Vậy chắc là lão phu đã hoa mắt!”
Rất nhiều cụ già thi nhau dụi mắt.
Cái lão này, già thì già thôi, sao đến mắt mũi cũng kèm nhèm thế nữa chứ?
“Có người, thật sự có người đấy!”
Không biết ai đó đã đột nhiên thốt lên, khiến mọi người đều chú ý.
Dưới ánh nhìn của mọi người, Triệu Bân từ từ đi ra khỏi hang động với vẻ ngoài đã cải trang.
Hắn trùm áo choàng đen, che khuôn mặt thật của mình lại, trong lúc đi còn giả vờ tạo ra chút khí thế Thiên Võ.
“Cảnh...!Cảnh giới Thiên Võ!”
Những người đứng xem đều kinh ngạc, đặc biệt là Địa Tạng đỉnh cao, cảm nhận của họ là chân thật nhất.
“Hèn gì lúc nãy có động tĩnh lớn như thế, thì ra là cảnh giới Thiên Võ!”
“Trong cả Đại Hạ chỉ có vài người ở cảnh giới Thiên Võ, vậy người đó là ai?”
“Bất luận là ai thì cũng có thể khiến thế giới kinh sợ!”
Tiếng bàn luận rất nhiều, không ai tin nổi, tim họ cũng đập lên thình thịch.
Cảnh giới Thiên Võ rất hiếm gặp, dễ gì mới được gặp một lần, thế mà người này lại còn đi ra từ trong cấm địa.
Đã nói mà, cảnh giới Thiên Võ không tầm thường, vào trong hang động Quỷ Minh mà vẫn còn giữ được mạng.
“Chào tiền bối!”
Rất nhiều người tiến về trước, phần lớn là những người lớn tuổi, từ phía xa đã chắp tay hành lễ.
“Ừ!”
Triệu Bân khẽ ừ một tiếng, không hề dừng bước lại.
Những bóng đen tự giác tránh đường, ai nấy cũng vô cùng cung kính, chỉ sợ đụng chạm đến cao thủ cảnh giới Thiên Võ, chủ yếu là Triệu Bân quá nhập vai, diễn quá giỏi, dù không có hơi thở của Thiên Võ nhưng vẫn có thể dọa được đám người đó.
Triệu Bân càng đi càng xa dưới sự chứng kiến của mọi người.
Đến khi phía sau không còn ai nữa thì hắn mới mở áo choàng đen ra, chạy nhanh vào trong rừng.
Miệng thở hồng hộc, giờ hắn mới cảm thấy sợ, mất một lúc lâu sau mà vẫn chưa bình tĩnh lại, chuyến đi đến hang động Quỷ Minh này đâu chỉ là dạo một vòng trước Quỷ Môn Quan không thôi mà còn là vào trong đó đi lòng vòng nữa.
Bây giờ vẫn còn sống ra khỏi đó thì đúng thật là vô cùng may mắn.
May mắn à!
Nói theo cách của Nguyệt Thần thì đấy là may mắn đến mức đi ngược với lẽ trời.
Họa lớn không chết ắt có phúc về sau.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Vậy chắc là lão phu đã hoa mắt!”Rất nhiều cụ già thi nhau dụi mắt.Cái lão này, già thì già thôi, sao đến mắt mũi cũng kèm nhèm thế nữa chứ?“Có người, thật sự có người đấy!”Không biết ai đó đã đột nhiên thốt lên, khiến mọi người đều chú ý.Dưới ánh nhìn của mọi người, Triệu Bân từ từ đi ra khỏi hang động với vẻ ngoài đã cải trang.Hắn trùm áo choàng đen, che khuôn mặt thật của mình lại, trong lúc đi còn giả vờ tạo ra chút khí thế Thiên Võ.“Cảnh...!Cảnh giới Thiên Võ!”Những người đứng xem đều kinh ngạc, đặc biệt là Địa Tạng đỉnh cao, cảm nhận của họ là chân thật nhất.“Hèn gì lúc nãy có động tĩnh lớn như thế, thì ra là cảnh giới Thiên Võ!”“Trong cả Đại Hạ chỉ có vài người ở cảnh giới Thiên Võ, vậy người đó là ai?”“Bất luận là ai thì cũng có thể khiến thế giới kinh sợ!”Tiếng bàn luận rất nhiều, không ai tin nổi, tim họ cũng đập lên thình thịch.Cảnh giới Thiên Võ rất hiếm gặp, dễ gì mới được gặp một lần, thế mà người này lại còn đi ra từ trong cấm địa.Đã nói mà, cảnh giới Thiên Võ không tầm thường, vào trong hang động Quỷ Minh mà vẫn còn giữ được mạng.“Chào tiền bối!”Rất nhiều người tiến về trước, phần lớn là những người lớn tuổi, từ phía xa đã chắp tay hành lễ.“Ừ!”Triệu Bân khẽ ừ một tiếng, không hề dừng bước lại.Những bóng đen tự giác tránh đường, ai nấy cũng vô cùng cung kính, chỉ sợ đụng chạm đến cao thủ cảnh giới Thiên Võ, chủ yếu là Triệu Bân quá nhập vai, diễn quá giỏi, dù không có hơi thở của Thiên Võ nhưng vẫn có thể dọa được đám người đó.Triệu Bân càng đi càng xa dưới sự chứng kiến của mọi người.Đến khi phía sau không còn ai nữa thì hắn mới mở áo choàng đen ra, chạy nhanh vào trong rừng.Miệng thở hồng hộc, giờ hắn mới cảm thấy sợ, mất một lúc lâu sau mà vẫn chưa bình tĩnh lại, chuyến đi đến hang động Quỷ Minh này đâu chỉ là dạo một vòng trước Quỷ Môn Quan không thôi mà còn là vào trong đó đi lòng vòng nữa.Bây giờ vẫn còn sống ra khỏi đó thì đúng thật là vô cùng may mắn.May mắn à!Nói theo cách của Nguyệt Thần thì đấy là may mắn đến mức đi ngược với lẽ trời.Họa lớn không chết ắt có phúc về sau..