Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 465: 465: Đều Muốn Đuổi Giết Ta
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nhà đã dột mà còn gặp phải mưa rào.Bởi vì trên không trung không được thăng bằng, lại đang có người đuổi giết, Đại Bằng tuy đã cố hết sức nhưng vẫn không thể nào bay ổn định được, cho nên hắn đã vẽ hư ba lá bùa.Trong điều kiện vừa né tránh công kích vừa tập trung giữ vững tốc độ, hắn muốn đứng vững còn khó chứ đừng nói là vẽ bùa!Tới lá bùa thứ tư thì hắn mới có thể vẽ thành công.Lãng phí hết ba lá bùa, sau đó mới có thể miễn cưỡng vẽ ra năm lá.Vèo!Có bùa tốc hành trong tay, tốc độ của Đại Bằng vẫn được giữ vững."Tên nhóc, ngươi giỏi lắm".Lão già áo tím cười lạnh, không hề tức giận.Chạy đi, ngươi cứ chạy trối chết đi, chờ thông linh thú hết thời gian thì xem ngươi còn chạy như thế nào nữa."Triệu Bân, có Triệu Bân".Phía dưới thất thanh hô to như bắt gặp bảo bối, từng đợt sóng người càng lúc càng lớn đang đuổi giết tới.Chỉ cần hắn ở mãi trên trời thì không sao, một khi rơi xuống đất thì chắc chắn sẽ bị làn sóng người này quật cho tơi tả."Hôm nay quả thật quá may mắn".Phía sau có kẻ truy kích, phía trước lại có thêm kẻ chặn đường, mười mấy con Huyết Ưng từ phía đối diện xông tới.Trên lưng của con Huyết Ưng nào cũng có chở theo một người.Quác!Đại Bằng kêu lên một tiếng rồi quay đầu bay về hướng khác."Chạy đi đâu!"Tất cả những người đang truy giết Triệu Bân đều đổi hướng đuổi theo, bất luận là trên trời hay dưới đất."Đều muốn đuổi giết ta?"Triệu Bân nghiêng đầu nhìn một chút, trong lòng bỗng cảm thấy nôn nao.Hắn đã nghĩ là có hai phe.Một phe muốn hắn sống.Một phe muốn hắn chết..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nhà đã dột mà còn gặp phải mưa rào.
Bởi vì trên không trung không được thăng bằng, lại đang có người đuổi giết, Đại Bằng tuy đã cố hết sức nhưng vẫn không thể nào bay ổn định được, cho nên hắn đã vẽ hư ba lá bùa.
Trong điều kiện vừa né tránh công kích vừa tập trung giữ vững tốc độ, hắn muốn đứng vững còn khó chứ đừng nói là vẽ bùa!
Tới lá bùa thứ tư thì hắn mới có thể vẽ thành công.
Lãng phí hết ba lá bùa, sau đó mới có thể miễn cưỡng vẽ ra năm lá.
Vèo!
Có bùa tốc hành trong tay, tốc độ của Đại Bằng vẫn được giữ vững.
"Tên nhóc, ngươi giỏi lắm".
Lão già áo tím cười lạnh, không hề tức giận.
Chạy đi, ngươi cứ chạy trối chết đi, chờ thông linh thú hết thời gian thì xem ngươi còn chạy như thế nào nữa.
"Triệu Bân, có Triệu Bân".
Phía dưới thất thanh hô to như bắt gặp bảo bối, từng đợt sóng người càng lúc càng lớn đang đuổi giết tới.
Chỉ cần hắn ở mãi trên trời thì không sao, một khi rơi xuống đất thì chắc chắn sẽ bị làn sóng người này quật cho tơi tả.
"Hôm nay quả thật quá may mắn".
Phía sau có kẻ truy kích, phía trước lại có thêm kẻ chặn đường, mười mấy con Huyết Ưng từ phía đối diện xông tới.
Trên lưng của con Huyết Ưng nào cũng có chở theo một người.
Quác!
Đại Bằng kêu lên một tiếng rồi quay đầu bay về hướng khác.
"Chạy đi đâu!"
Tất cả những người đang truy giết Triệu Bân đều đổi hướng đuổi theo, bất luận là trên trời hay dưới đất.
"Đều muốn đuổi giết ta?"
Triệu Bân nghiêng đầu nhìn một chút, trong lòng bỗng cảm thấy nôn nao.
Hắn đã nghĩ là có hai phe.
Một phe muốn hắn sống.
Một phe muốn hắn chết.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nhà đã dột mà còn gặp phải mưa rào.Bởi vì trên không trung không được thăng bằng, lại đang có người đuổi giết, Đại Bằng tuy đã cố hết sức nhưng vẫn không thể nào bay ổn định được, cho nên hắn đã vẽ hư ba lá bùa.Trong điều kiện vừa né tránh công kích vừa tập trung giữ vững tốc độ, hắn muốn đứng vững còn khó chứ đừng nói là vẽ bùa!Tới lá bùa thứ tư thì hắn mới có thể vẽ thành công.Lãng phí hết ba lá bùa, sau đó mới có thể miễn cưỡng vẽ ra năm lá.Vèo!Có bùa tốc hành trong tay, tốc độ của Đại Bằng vẫn được giữ vững."Tên nhóc, ngươi giỏi lắm".Lão già áo tím cười lạnh, không hề tức giận.Chạy đi, ngươi cứ chạy trối chết đi, chờ thông linh thú hết thời gian thì xem ngươi còn chạy như thế nào nữa."Triệu Bân, có Triệu Bân".Phía dưới thất thanh hô to như bắt gặp bảo bối, từng đợt sóng người càng lúc càng lớn đang đuổi giết tới.Chỉ cần hắn ở mãi trên trời thì không sao, một khi rơi xuống đất thì chắc chắn sẽ bị làn sóng người này quật cho tơi tả."Hôm nay quả thật quá may mắn".Phía sau có kẻ truy kích, phía trước lại có thêm kẻ chặn đường, mười mấy con Huyết Ưng từ phía đối diện xông tới.Trên lưng của con Huyết Ưng nào cũng có chở theo một người.Quác!Đại Bằng kêu lên một tiếng rồi quay đầu bay về hướng khác."Chạy đi đâu!"Tất cả những người đang truy giết Triệu Bân đều đổi hướng đuổi theo, bất luận là trên trời hay dưới đất."Đều muốn đuổi giết ta?"Triệu Bân nghiêng đầu nhìn một chút, trong lòng bỗng cảm thấy nôn nao.Hắn đã nghĩ là có hai phe.Một phe muốn hắn sống.Một phe muốn hắn chết..