Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 466: 466: “gắng Gượng Nhé”

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Soạt!Đại Bằng giương cánh, như một bóng đen vừa lướt qua vòm trời.“Bên kia, qua bên kia".Triệu Bân vừa cầm bản đồ vừa giơ tay chỉ về phía xa xa.“Chạy đi đâu”.Sau lưng là tiếng gầm thét vang đầy trời, thú cưỡi bay thành đàn thành đống.Đám người bên dưới cũng tụ thành một đống đen ngòm, không có thú cưỡi nên chỉ có thể dùng chân để chạy, thế mà vẫn sống chết đuổi theo Triệu Bân không tha, có trời mới biết số tiền thưởng là bao nhiêu mới khiến bọn họ chuyên nghiệp như thế, nhất quyết phải bắt bằng được Triệu Bân, làm giàu một phen.Hắn quả là một đứa trẻ xui xẻo.Triệu Bân ngoái đầu nhìn lại, ra ngoài có một chuyến mà đi tới đâu cũng bị đuổi giết.Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!Quay đầu lại nhìn, một đống mũi tên và kiếm khí lọt vào tầm mắt, trên dưới đâu đâu cũng có, tạo thành một mảng lớn bay đến.Vậy nên, phải chạy nhanh một tí.Chậm một nhịp chắc hắn sẽ bị bắn thành cái lưới mất.A!Đại Bằng rít lên, có vẻ thể lực của nó không thể gắng gượng nổi nữa, bùa tốc hành cũng sắp cạn rồi.Triệu Bân không lắm lời vô nghĩa, nhanh chóng lấy hồ lô nhỏ ra.Đúng vậy, chân nguyên của Đại Bằng có thể bổ sung được, thời gian thông linh lại không thể bổ sung nổi, dù sao nó cũng là thú.“Gắng gượng nhé”.Cho nó uống linh dịch, Triệu Bân vung tay lấy ra bùa tốc hành.Đây chính là lá bùa tốc hành cuối cùng mà hắn có.“Triệu Bân, đừng hòng chạy được”.Tiếng hét lại vang lên từ trên trời, ngay trước mặt.Đúng là sau có truy binh, trước có kẻ ngáng đường, lúc lướt qua một ngọn núi thì Triệu Bân lại thấy thú cưỡi bay, Huyết Điêu bay đầy trời, không biết là nhà nào, trên mỗi con Huyết Điêu đều có một người, ngoài ra, dưới đất cũng có hơn mười người cảnh giới Huyền Dương hùng hổ, sát khí ngập trời.“Đáng chết”.Triệu Bân thầm mắng..

Soạt!

Đại Bằng giương cánh, như một bóng đen vừa lướt qua vòm trời.

“Bên kia, qua bên kia".

Triệu Bân vừa cầm bản đồ vừa giơ tay chỉ về phía xa xa.

“Chạy đi đâu”.

Sau lưng là tiếng gầm thét vang đầy trời, thú cưỡi bay thành đàn thành đống.

Đám người bên dưới cũng tụ thành một đống đen ngòm, không có thú cưỡi nên chỉ có thể dùng chân để chạy, thế mà vẫn sống chết đuổi theo Triệu Bân không tha, có trời mới biết số tiền thưởng là bao nhiêu mới khiến bọn họ chuyên nghiệp như thế, nhất quyết phải bắt bằng được Triệu Bân, làm giàu một phen.

Hắn quả là một đứa trẻ xui xẻo.

Triệu Bân ngoái đầu nhìn lại, ra ngoài có một chuyến mà đi tới đâu cũng bị đuổi giết.

Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!

Quay đầu lại nhìn, một đống mũi tên và kiếm khí lọt vào tầm mắt, trên dưới đâu đâu cũng có, tạo thành một mảng lớn bay đến.

Vậy nên, phải chạy nhanh một tí.

Chậm một nhịp chắc hắn sẽ bị bắn thành cái lưới mất.

A!

Đại Bằng rít lên, có vẻ thể lực của nó không thể gắng gượng nổi nữa, bùa tốc hành cũng sắp cạn rồi.

Triệu Bân không lắm lời vô nghĩa, nhanh chóng lấy hồ lô nhỏ ra.

Đúng vậy, chân nguyên của Đại Bằng có thể bổ sung được, thời gian thông linh lại không thể bổ sung nổi, dù sao nó cũng là thú.

“Gắng gượng nhé”.

Cho nó uống linh dịch, Triệu Bân vung tay lấy ra bùa tốc hành.

Đây chính là lá bùa tốc hành cuối cùng mà hắn có.

“Triệu Bân, đừng hòng chạy được”.

Tiếng hét lại vang lên từ trên trời, ngay trước mặt.

Đúng là sau có truy binh, trước có kẻ ngáng đường, lúc lướt qua một ngọn núi thì Triệu Bân lại thấy thú cưỡi bay, Huyết Điêu bay đầy trời, không biết là nhà nào, trên mỗi con Huyết Điêu đều có một người, ngoài ra, dưới đất cũng có hơn mười người cảnh giới Huyền Dương hùng hổ, sát khí ngập trời.

“Đáng chết”.

Triệu Bân thầm mắng.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Soạt!Đại Bằng giương cánh, như một bóng đen vừa lướt qua vòm trời.“Bên kia, qua bên kia".Triệu Bân vừa cầm bản đồ vừa giơ tay chỉ về phía xa xa.“Chạy đi đâu”.Sau lưng là tiếng gầm thét vang đầy trời, thú cưỡi bay thành đàn thành đống.Đám người bên dưới cũng tụ thành một đống đen ngòm, không có thú cưỡi nên chỉ có thể dùng chân để chạy, thế mà vẫn sống chết đuổi theo Triệu Bân không tha, có trời mới biết số tiền thưởng là bao nhiêu mới khiến bọn họ chuyên nghiệp như thế, nhất quyết phải bắt bằng được Triệu Bân, làm giàu một phen.Hắn quả là một đứa trẻ xui xẻo.Triệu Bân ngoái đầu nhìn lại, ra ngoài có một chuyến mà đi tới đâu cũng bị đuổi giết.Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!Quay đầu lại nhìn, một đống mũi tên và kiếm khí lọt vào tầm mắt, trên dưới đâu đâu cũng có, tạo thành một mảng lớn bay đến.Vậy nên, phải chạy nhanh một tí.Chậm một nhịp chắc hắn sẽ bị bắn thành cái lưới mất.A!Đại Bằng rít lên, có vẻ thể lực của nó không thể gắng gượng nổi nữa, bùa tốc hành cũng sắp cạn rồi.Triệu Bân không lắm lời vô nghĩa, nhanh chóng lấy hồ lô nhỏ ra.Đúng vậy, chân nguyên của Đại Bằng có thể bổ sung được, thời gian thông linh lại không thể bổ sung nổi, dù sao nó cũng là thú.“Gắng gượng nhé”.Cho nó uống linh dịch, Triệu Bân vung tay lấy ra bùa tốc hành.Đây chính là lá bùa tốc hành cuối cùng mà hắn có.“Triệu Bân, đừng hòng chạy được”.Tiếng hét lại vang lên từ trên trời, ngay trước mặt.Đúng là sau có truy binh, trước có kẻ ngáng đường, lúc lướt qua một ngọn núi thì Triệu Bân lại thấy thú cưỡi bay, Huyết Điêu bay đầy trời, không biết là nhà nào, trên mỗi con Huyết Điêu đều có một người, ngoài ra, dưới đất cũng có hơn mười người cảnh giới Huyền Dương hùng hổ, sát khí ngập trời.“Đáng chết”.Triệu Bân thầm mắng..

Chương 466: 466: “gắng Gượng Nhé”