Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 468: 468: “giết Tiểu Tử Đó Đi”

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Ngượng ngùng là cả trước lẫn sau đều có người chặn đường, chặn hết lần này đến lần khác, đổi hướng ba lần bảy lượt rồi lại dẫn tới đây, bị đuổi giết thế này cũng hết cách, đúng lúc phải tìm một chỗ để tránh đầu sóng ngọn gió, khi tuyệt vọng thì cái gì cũng phải thử.Thành Thương Lang cũng khá là thích hợp, cũng hết cách rồi, hắn cần gấp chút thời gian để th* d*c.“Triệu Bân, ngươi khiến lão tử tìm mệt thật đấy”.Tiếng cười to vang vọng trên bầu trời, một đám chạy vội tới thành Thương Lang.Cầm đầu chính là tên Hán Triều đó, nghe nói đã tìm thấy Triệu Bân nên chẳng nói chẳng rằng đã vội chạy ra khỏi thành, điều khiển một con Huyết Ưng, có thể nói là đầy khí phách, đầy sát khí, vẫn còn nhớ mối thù ngày trước, tiếc là Triệu Bân cứ trốn mãi ở thành Vong Cổ nên hắn ta không dám làm bừa, lần này còn định chạy hả?“Thiếu chủ”.Không chỉ có mình Hán Triều đánh tới.Sau lưng còn có mấy con Huyết Ưng bay theo, đội hình không nhỏ, có đến vài kẻ cảnh giới Huyền Dương.“Giết tới đó”.Vẻ mặt Triệu Bân đầy nghiêm nghị, tiếng quát vang vọng.Cục diện thế này, hắn chỉ có thể đánh tới, vào thành Thương Lang thì hắn sẽ có cơ hội sống, nếu bị chặn lại ở đây thì cái chết đó sẽ rất khó coi.Hắn đang ở cảnh giới Chân Linh, không thể chịu nổi trận chiến tập thể thế này.Gào!Đại Bằng cánh vàng rít lên, bắt đầu tăng tốc.Thời gian đang giảm xuống, hết cách rồi, cũng chỉ có thể xông vào đó.“Sẽ chém chết ngươi”.Hán Triều nhe răng cười, xung phong liều chết lao lên, vẫn còn cách rất xa đã tạo thành một mảnh kiếm khí.Ầm!Triệu Bân lấy kiếm Ngự Hồn ra cố gắng chống đỡ.“Định”.Khi đang ngự kiếm, hắn cũng đọc chú định thân, không đánh Hán Triều, chỉ đánh thú cưỡi.Chú định thân ấy mà! Lúc quan trọng vẫn dùng rất tốt.Huyết Ưng đối diện bỗng nhiên khựng lại trong nháy mắt..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ngượng ngùng là cả trước lẫn sau đều có người chặn đường, chặn hết lần này đến lần khác, đổi hướng ba lần bảy lượt rồi lại dẫn tới đây, bị đuổi giết thế này cũng hết cách, đúng lúc phải tìm một chỗ để tránh đầu sóng ngọn gió, khi tuyệt vọng thì cái gì cũng phải thử.

Thành Thương Lang cũng khá là thích hợp, cũng hết cách rồi, hắn cần gấp chút thời gian để th* d*c.

“Triệu Bân, ngươi khiến lão tử tìm mệt thật đấy”.

Tiếng cười to vang vọng trên bầu trời, một đám chạy vội tới thành Thương Lang.

Cầm đầu chính là tên Hán Triều đó, nghe nói đã tìm thấy Triệu Bân nên chẳng nói chẳng rằng đã vội chạy ra khỏi thành, điều khiển một con Huyết Ưng, có thể nói là đầy khí phách, đầy sát khí, vẫn còn nhớ mối thù ngày trước, tiếc là Triệu Bân cứ trốn mãi ở thành Vong Cổ nên hắn ta không dám làm bừa, lần này còn định chạy hả?

“Thiếu chủ”.

Không chỉ có mình Hán Triều đánh tới.

Sau lưng còn có mấy con Huyết Ưng bay theo, đội hình không nhỏ, có đến vài kẻ cảnh giới Huyền Dương.

“Giết tới đó”.

Vẻ mặt Triệu Bân đầy nghiêm nghị, tiếng quát vang vọng.

Cục diện thế này, hắn chỉ có thể đánh tới, vào thành Thương Lang thì hắn sẽ có cơ hội sống, nếu bị chặn lại ở đây thì cái chết đó sẽ rất khó coi.

Hắn đang ở cảnh giới Chân Linh, không thể chịu nổi trận chiến tập thể thế này.

Gào!

Đại Bằng cánh vàng rít lên, bắt đầu tăng tốc.

Thời gian đang giảm xuống, hết cách rồi, cũng chỉ có thể xông vào đó.

“Sẽ chém chết ngươi”.

Hán Triều nhe răng cười, xung phong liều chết lao lên, vẫn còn cách rất xa đã tạo thành một mảnh kiếm khí.

Ầm!

Triệu Bân lấy kiếm Ngự Hồn ra cố gắng chống đỡ.

“Định”.

Khi đang ngự kiếm, hắn cũng đọc chú định thân, không đánh Hán Triều, chỉ đánh thú cưỡi.

Chú định thân ấy mà! Lúc quan trọng vẫn dùng rất tốt.

Huyết Ưng đối diện bỗng nhiên khựng lại trong nháy mắt.

Image removed.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Ngượng ngùng là cả trước lẫn sau đều có người chặn đường, chặn hết lần này đến lần khác, đổi hướng ba lần bảy lượt rồi lại dẫn tới đây, bị đuổi giết thế này cũng hết cách, đúng lúc phải tìm một chỗ để tránh đầu sóng ngọn gió, khi tuyệt vọng thì cái gì cũng phải thử.Thành Thương Lang cũng khá là thích hợp, cũng hết cách rồi, hắn cần gấp chút thời gian để th* d*c.“Triệu Bân, ngươi khiến lão tử tìm mệt thật đấy”.Tiếng cười to vang vọng trên bầu trời, một đám chạy vội tới thành Thương Lang.Cầm đầu chính là tên Hán Triều đó, nghe nói đã tìm thấy Triệu Bân nên chẳng nói chẳng rằng đã vội chạy ra khỏi thành, điều khiển một con Huyết Ưng, có thể nói là đầy khí phách, đầy sát khí, vẫn còn nhớ mối thù ngày trước, tiếc là Triệu Bân cứ trốn mãi ở thành Vong Cổ nên hắn ta không dám làm bừa, lần này còn định chạy hả?“Thiếu chủ”.Không chỉ có mình Hán Triều đánh tới.Sau lưng còn có mấy con Huyết Ưng bay theo, đội hình không nhỏ, có đến vài kẻ cảnh giới Huyền Dương.“Giết tới đó”.Vẻ mặt Triệu Bân đầy nghiêm nghị, tiếng quát vang vọng.Cục diện thế này, hắn chỉ có thể đánh tới, vào thành Thương Lang thì hắn sẽ có cơ hội sống, nếu bị chặn lại ở đây thì cái chết đó sẽ rất khó coi.Hắn đang ở cảnh giới Chân Linh, không thể chịu nổi trận chiến tập thể thế này.Gào!Đại Bằng cánh vàng rít lên, bắt đầu tăng tốc.Thời gian đang giảm xuống, hết cách rồi, cũng chỉ có thể xông vào đó.“Sẽ chém chết ngươi”.Hán Triều nhe răng cười, xung phong liều chết lao lên, vẫn còn cách rất xa đã tạo thành một mảnh kiếm khí.Ầm!Triệu Bân lấy kiếm Ngự Hồn ra cố gắng chống đỡ.“Định”.Khi đang ngự kiếm, hắn cũng đọc chú định thân, không đánh Hán Triều, chỉ đánh thú cưỡi.Chú định thân ấy mà! Lúc quan trọng vẫn dùng rất tốt.Huyết Ưng đối diện bỗng nhiên khựng lại trong nháy mắt..

Chương 468: 468: “giết Tiểu Tử Đó Đi”