Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 467: 467: “không Thể Giả Được”

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Đại Bàng có tâm linh tương thông với hắn, lại đột nhiên chuyển hướng.“Đi thế nào đây”.Hai phe đuổi giết trước và sau đều đổi hướng theo.“Chạy đằng trời”.Triệu Bân ho khan, gãi đầu thật mạnh.Đúng là hắn mang theo bản đồ, đường đi được sắp xếp sẵn cũng không phải giả.Đi một đường lại bị đuổi giết một đường.Cả trước lẫn sau đều bị chặn.Mỗi lần bị chặn lại phải đổi hướng, càng đổi thì lại càng sai, cách thành Vong Cổ ngày càng xa, nếu không có bản đồ, hắn cũng không biết mình đang ở đâu, chỉ biết là chạy chậm một chút thôi thì sẽ bị diệt.“Tên đó chính là Triệu Bân hả?”“Không thể giả được”.“Để bắt tên đó, không biết bao nhiêu thế lực treo thưởng, cao nhất là mười vạn hai đấy!”Người qua đường cũng không ít, hầu hết đều ngước mắt lên nhìn.Bình thường chẳng mấy khi thấy thú cưỡi bay, hôm nay lại trông thấy cả bầy.Hình ảnh, khá là mỉa mai.Để bắt một tên cảnh giới Chân Linh nho nhỏ thôi mà dùng tới thế trận lớn như vậy, để người ta biết chắc cười thối mặt.Nhưng ngẫm lại thấy cũng đúng, có bạc để cầm thì chút mặt mũi đó có đáng gì.Gào!Trong tiếng ồn ào, Đại Bằng hí lên dồn dập.Thời gian thông linh đã sắp giảm xuống mức không, sắp đến lúc phải quay về linh giới.Nó đi rồi thì không sao nhưng Triệu Bân lại thảm.“Tới đó”.Triệu Bân cất bản đồ đi, chỉ về điểm xa xa, đó là một tòa thành cổ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.Thành Thương Lang, hắn đã tới rồi.Lại phải nói là trong thành này có một người hắn quen.Ừm, cũng chính là thiếu chủ thành Thương Lang, cái tên Hán Triều đó.Trời đất chứng giám, hắn không muốn tới đây..

Đại Bàng có tâm linh tương thông với hắn, lại đột nhiên chuyển hướng.

“Đi thế nào đây”.

Hai phe đuổi giết trước và sau đều đổi hướng theo.

“Chạy đằng trời”.

Triệu Bân ho khan, gãi đầu thật mạnh.

Đúng là hắn mang theo bản đồ, đường đi được sắp xếp sẵn cũng không phải giả.

Đi một đường lại bị đuổi giết một đường.

Cả trước lẫn sau đều bị chặn.

Mỗi lần bị chặn lại phải đổi hướng, càng đổi thì lại càng sai, cách thành Vong Cổ ngày càng xa, nếu không có bản đồ, hắn cũng không biết mình đang ở đâu, chỉ biết là chạy chậm một chút thôi thì sẽ bị diệt.

“Tên đó chính là Triệu Bân hả?”

“Không thể giả được”.

“Để bắt tên đó, không biết bao nhiêu thế lực treo thưởng, cao nhất là mười vạn hai đấy!”

Người qua đường cũng không ít, hầu hết đều ngước mắt lên nhìn.

Bình thường chẳng mấy khi thấy thú cưỡi bay, hôm nay lại trông thấy cả bầy.

Hình ảnh, khá là mỉa mai.

Để bắt một tên cảnh giới Chân Linh nho nhỏ thôi mà dùng tới thế trận lớn như vậy, để người ta biết chắc cười thối mặt.

Nhưng ngẫm lại thấy cũng đúng, có bạc để cầm thì chút mặt mũi đó có đáng gì.

Gào!

Trong tiếng ồn ào, Đại Bằng hí lên dồn dập.

Thời gian thông linh đã sắp giảm xuống mức không, sắp đến lúc phải quay về linh giới.

Nó đi rồi thì không sao nhưng Triệu Bân lại thảm.

“Tới đó”.

Triệu Bân cất bản đồ đi, chỉ về điểm xa xa, đó là một tòa thành cổ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Thành Thương Lang, hắn đã tới rồi.

Lại phải nói là trong thành này có một người hắn quen.

Ừm, cũng chính là thiếu chủ thành Thương Lang, cái tên Hán Triều đó.

Trời đất chứng giám, hắn không muốn tới đây.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Đại Bàng có tâm linh tương thông với hắn, lại đột nhiên chuyển hướng.“Đi thế nào đây”.Hai phe đuổi giết trước và sau đều đổi hướng theo.“Chạy đằng trời”.Triệu Bân ho khan, gãi đầu thật mạnh.Đúng là hắn mang theo bản đồ, đường đi được sắp xếp sẵn cũng không phải giả.Đi một đường lại bị đuổi giết một đường.Cả trước lẫn sau đều bị chặn.Mỗi lần bị chặn lại phải đổi hướng, càng đổi thì lại càng sai, cách thành Vong Cổ ngày càng xa, nếu không có bản đồ, hắn cũng không biết mình đang ở đâu, chỉ biết là chạy chậm một chút thôi thì sẽ bị diệt.“Tên đó chính là Triệu Bân hả?”“Không thể giả được”.“Để bắt tên đó, không biết bao nhiêu thế lực treo thưởng, cao nhất là mười vạn hai đấy!”Người qua đường cũng không ít, hầu hết đều ngước mắt lên nhìn.Bình thường chẳng mấy khi thấy thú cưỡi bay, hôm nay lại trông thấy cả bầy.Hình ảnh, khá là mỉa mai.Để bắt một tên cảnh giới Chân Linh nho nhỏ thôi mà dùng tới thế trận lớn như vậy, để người ta biết chắc cười thối mặt.Nhưng ngẫm lại thấy cũng đúng, có bạc để cầm thì chút mặt mũi đó có đáng gì.Gào!Trong tiếng ồn ào, Đại Bằng hí lên dồn dập.Thời gian thông linh đã sắp giảm xuống mức không, sắp đến lúc phải quay về linh giới.Nó đi rồi thì không sao nhưng Triệu Bân lại thảm.“Tới đó”.Triệu Bân cất bản đồ đi, chỉ về điểm xa xa, đó là một tòa thành cổ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.Thành Thương Lang, hắn đã tới rồi.Lại phải nói là trong thành này có một người hắn quen.Ừm, cũng chính là thiếu chủ thành Thương Lang, cái tên Hán Triều đó.Trời đất chứng giám, hắn không muốn tới đây..

Chương 467: 467: “không Thể Giả Được”