Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 476: 476: “còn Có Chiêu Này Nữa Sao”

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Mắt Hán Triều sáng lên, thánh địa tu luyện của môn phái duy nhất trong nước Đại Hạ không phải chỗ mà ai muốn vào cũng có thể vào được.Vào được Thiên Tông là niềm vinh dự vô cùng to lớn và cũng là sự tượng trưng cho thân phận, bất kể đi đến đâu cũng đều được mọi người chú ý.Mẹ kiếp, thế này là muốn lên hương luôn rồi!Phấn khích, tên này rất phấn khích! Cơn tức giận đã lập tức giảm đi một nửa.Phù!Trong phòng, Triệu Bân thở ra một ngụm khí đục ngầu, cuối cùng hắn cũng đặt bút bùa xuống.Quạc!Sau đó thì liền nghe thấy tiếng Đại Bằng kêu lên, nó lại được triệu hồi.Triệu Bân vuốt nhẹ cằm, đi một vòng quanh Đại Bằng, chốc chốc lại còn đưa tay ra, bóp nhẹ lên cánh của nó.Nhớ năm xưa, ở bên ngoài thành Thương Lang, một mình nó đã tông đổ ba con Huyết Ưng cảnh giới Huyền Dương, phong độ khí phách biết là bao!“Đúng thật là kỳ lạ!”Triệu Bân lẩm bẩm, nhìn rồi lại nhìn.Đại Bằng của hiện tại đã khác với trước đây, lông của nó đã có thêm màu vàng kim, còn cả huyết mạch của nó nữa, ẩn chứa uy áp bên trong, luôn phóng ra trong vô tình, dù là chủ nhân của nó – hắn đây cũng cảm thấy áp lực, là cảm giác đè nén bởi huyết mạch.“Lấy một giọt máu của nó!”Nguyệt Thần đang giả vờ ngủ đột ngột lên tiếng.Triệu Bân thấy hơi thắc mắc, nhưng vẫn cứ làm theo.Máu của Đại Bằng không có màu đỏ mà hơi nhuốm vàng, chắc đó là nguyên nhân của sự niết bàn, mà máu của Đại Bằng cánh vàng thật sự thì lại có màu vàng thuần khiết.“Sau đó thì sao?”Triệu Bân liếc nhìn Nguyệt Thần một cái, chắc không đơn giản chỉ là lấy máu thôi nhỉ?Nguyệt Thần không nói gì, cũng không mở mắt mà cô ta chỉ nhẹ nhàng hít một hơi.Cô ta không hít thở gấp.Máu Đại Bằng trên lòng bàn tay của Triệu Bân biến thành một tia khói đen, bay vào hốc mũi của hắn, tiến thẳng vào trong ý thức của hắn và được Nguyệt Thần hít vào cơ thể.“Còn có chiêu này nữa sao?”Triệu Bân chau mày, biểu cảm hơi kỳ lạ.Có điều, khi nghĩ lại thì hắn đã hiểu ra, Nguyệt Thần có thể dùng miệng của hắn để nói chuyện thì đương nhiên cũng có thể dùng mũi của hắn để hít, máu Đại Bằng đã được cô ta hấp thụ..

Mắt Hán Triều sáng lên, thánh địa tu luyện của môn phái duy nhất trong nước Đại Hạ không phải chỗ mà ai muốn vào cũng có thể vào được.

Vào được Thiên Tông là niềm vinh dự vô cùng to lớn và cũng là sự tượng trưng cho thân phận, bất kể đi đến đâu cũng đều được mọi người chú ý.

Mẹ kiếp, thế này là muốn lên hương luôn rồi!

Phấn khích, tên này rất phấn khích! Cơn tức giận đã lập tức giảm đi một nửa.

Phù!

Trong phòng, Triệu Bân thở ra một ngụm khí đục ngầu, cuối cùng hắn cũng đặt bút bùa xuống.

Quạc!

Sau đó thì liền nghe thấy tiếng Đại Bằng kêu lên, nó lại được triệu hồi.

Triệu Bân vuốt nhẹ cằm, đi một vòng quanh Đại Bằng, chốc chốc lại còn đưa tay ra, bóp nhẹ lên cánh của nó.

Nhớ năm xưa, ở bên ngoài thành Thương Lang, một mình nó đã tông đổ ba con Huyết Ưng cảnh giới Huyền Dương, phong độ khí phách biết là bao!

“Đúng thật là kỳ lạ!”

Triệu Bân lẩm bẩm, nhìn rồi lại nhìn.

Đại Bằng của hiện tại đã khác với trước đây, lông của nó đã có thêm màu vàng kim, còn cả huyết mạch của nó nữa, ẩn chứa uy áp bên trong, luôn phóng ra trong vô tình, dù là chủ nhân của nó – hắn đây cũng cảm thấy áp lực, là cảm giác đè nén bởi huyết mạch.

“Lấy một giọt máu của nó!”

Nguyệt Thần đang giả vờ ngủ đột ngột lên tiếng.

Triệu Bân thấy hơi thắc mắc, nhưng vẫn cứ làm theo.

Máu của Đại Bằng không có màu đỏ mà hơi nhuốm vàng, chắc đó là nguyên nhân của sự niết bàn, mà máu của Đại Bằng cánh vàng thật sự thì lại có màu vàng thuần khiết.

“Sau đó thì sao?”

Triệu Bân liếc nhìn Nguyệt Thần một cái, chắc không đơn giản chỉ là lấy máu thôi nhỉ?

Nguyệt Thần không nói gì, cũng không mở mắt mà cô ta chỉ nhẹ nhàng hít một hơi.

Cô ta không hít thở gấp.

Máu Đại Bằng trên lòng bàn tay của Triệu Bân biến thành một tia khói đen, bay vào hốc mũi của hắn, tiến thẳng vào trong ý thức của hắn và được Nguyệt Thần hít vào cơ thể.

“Còn có chiêu này nữa sao?”

Triệu Bân chau mày, biểu cảm hơi kỳ lạ.

Có điều, khi nghĩ lại thì hắn đã hiểu ra, Nguyệt Thần có thể dùng miệng của hắn để nói chuyện thì đương nhiên cũng có thể dùng mũi của hắn để hít, máu Đại Bằng đã được cô ta hấp thụ.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Mắt Hán Triều sáng lên, thánh địa tu luyện của môn phái duy nhất trong nước Đại Hạ không phải chỗ mà ai muốn vào cũng có thể vào được.Vào được Thiên Tông là niềm vinh dự vô cùng to lớn và cũng là sự tượng trưng cho thân phận, bất kể đi đến đâu cũng đều được mọi người chú ý.Mẹ kiếp, thế này là muốn lên hương luôn rồi!Phấn khích, tên này rất phấn khích! Cơn tức giận đã lập tức giảm đi một nửa.Phù!Trong phòng, Triệu Bân thở ra một ngụm khí đục ngầu, cuối cùng hắn cũng đặt bút bùa xuống.Quạc!Sau đó thì liền nghe thấy tiếng Đại Bằng kêu lên, nó lại được triệu hồi.Triệu Bân vuốt nhẹ cằm, đi một vòng quanh Đại Bằng, chốc chốc lại còn đưa tay ra, bóp nhẹ lên cánh của nó.Nhớ năm xưa, ở bên ngoài thành Thương Lang, một mình nó đã tông đổ ba con Huyết Ưng cảnh giới Huyền Dương, phong độ khí phách biết là bao!“Đúng thật là kỳ lạ!”Triệu Bân lẩm bẩm, nhìn rồi lại nhìn.Đại Bằng của hiện tại đã khác với trước đây, lông của nó đã có thêm màu vàng kim, còn cả huyết mạch của nó nữa, ẩn chứa uy áp bên trong, luôn phóng ra trong vô tình, dù là chủ nhân của nó – hắn đây cũng cảm thấy áp lực, là cảm giác đè nén bởi huyết mạch.“Lấy một giọt máu của nó!”Nguyệt Thần đang giả vờ ngủ đột ngột lên tiếng.Triệu Bân thấy hơi thắc mắc, nhưng vẫn cứ làm theo.Máu của Đại Bằng không có màu đỏ mà hơi nhuốm vàng, chắc đó là nguyên nhân của sự niết bàn, mà máu của Đại Bằng cánh vàng thật sự thì lại có màu vàng thuần khiết.“Sau đó thì sao?”Triệu Bân liếc nhìn Nguyệt Thần một cái, chắc không đơn giản chỉ là lấy máu thôi nhỉ?Nguyệt Thần không nói gì, cũng không mở mắt mà cô ta chỉ nhẹ nhàng hít một hơi.Cô ta không hít thở gấp.Máu Đại Bằng trên lòng bàn tay của Triệu Bân biến thành một tia khói đen, bay vào hốc mũi của hắn, tiến thẳng vào trong ý thức của hắn và được Nguyệt Thần hít vào cơ thể.“Còn có chiêu này nữa sao?”Triệu Bân chau mày, biểu cảm hơi kỳ lạ.Có điều, khi nghĩ lại thì hắn đã hiểu ra, Nguyệt Thần có thể dùng miệng của hắn để nói chuyện thì đương nhiên cũng có thể dùng mũi của hắn để hít, máu Đại Bằng đã được cô ta hấp thụ..

Chương 476: 476: “còn Có Chiêu Này Nữa Sao”