Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 477: 477: “người Bên Trong Mau Ra Đây”
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Không đủ!”Nguyệt Thần than vãn một tiếng rồi lại ngủ thiếp đi.Triệu Bân khẽ vuốt cằm, dường như đã hiểu được ý của cô ta, chắc là Nguyệt Thần muốn mượn máu của Đại Bằng để bổ sung lực hồn của mình, tiếc là Đại Bằng này lại không có huyết mạch thuần khiết, tinh túy trong máu của nó vẫn còn đang bị kiềm hãm, không có tác dụng gì với Nguyệt Thần.Quạc!Đại Bằng thân mật, cọ tới cọ lui cái đầu đầy lông của mình lên người Triệu Bân.Nó cũng chỉ cư xử như vậy với hắn, nếu đổi lại là người khác thì chắc chắn nó đã nổi điên lên rồi.“Đi với ta sẽ có tiền đồ!”Triệu Bân đưa tay ra, vuốt nhẹ lên người Đại Bằng.Đợi ngày nào đó, khi Đại Bằng thức tỉnh hoàn toàn thì lúc đó mới thật sự kinh thiên động địa.Khi màn đêm buông xuống, hắn mới cho Đại Bằng rời khỏi.Còn hắn thì lại cầm bút bùa lên lại, chăm chú vẽ bùa.“Soát! Lục soát từng nhà một cho ta!”Tiếng hét bên ngoài càng lúc càng gần.Theo Triệu Bân thấy thì không bao lâu nữa họ sẽ tìm đến đây thôi.Bụp!Chưa đến nửa tiếng đồng hồ, cửa nhà hắn đã bị đạp bung ra, hai ba binh vệ xông vào trong, rõ ràng là những chiến sĩ từng ra trận chiến đấu nhưng bây giờ lại trông rất giống mấy tên cướp bóc vậy.“Người bên trong mau ra đây”.Binh vệ chỉ vào trong nhà, hét lớn lên.Vì là buổi tối nên có thể nhìn thấy được bóng người đang cầm bút qua cửa sổ, không biết là đang viết chữ hay là đang vẽ tranh.Một lúc lâu sau, vẫn không thấy hồi âm.Binh vệ nhìn vào mắt nhau rồi cùng tiến về trước, cứ muốn ép bọn ta dùng biện pháp mạnh à?Đột nhiên, lúc vừa mới đến trước cửa phòng thì họ liền gặp phải một luồng khí thế tuôn ra từ trong phòng.“Thiên… Thiên Võ?”Binh vệ đột nhiên mặt mày biến sắc, bước chân lảo đảo, liên tục lùi về sau.Họ không thể nào nhận nhầm được, luồng khí thế đáng sợ trước đó nhất định là uy áp của cảnh giới Thiên Võ.Sao có thể?Một thành Thương Lang nhỏ bé mà lại có người cảnh giới Thiên Võ sao?“Tiền… Tiền bối tha tội!”.
“Không đủ!”
Nguyệt Thần than vãn một tiếng rồi lại ngủ thiếp đi.
Triệu Bân khẽ vuốt cằm, dường như đã hiểu được ý của cô ta, chắc là Nguyệt Thần muốn mượn máu của Đại Bằng để bổ sung lực hồn của mình, tiếc là Đại Bằng này lại không có huyết mạch thuần khiết, tinh túy trong máu của nó vẫn còn đang bị kiềm hãm, không có tác dụng gì với Nguyệt Thần.
Quạc!
Đại Bằng thân mật, cọ tới cọ lui cái đầu đầy lông của mình lên người Triệu Bân.
Nó cũng chỉ cư xử như vậy với hắn, nếu đổi lại là người khác thì chắc chắn nó đã nổi điên lên rồi.
“Đi với ta sẽ có tiền đồ!”
Triệu Bân đưa tay ra, vuốt nhẹ lên người Đại Bằng.
Đợi ngày nào đó, khi Đại Bằng thức tỉnh hoàn toàn thì lúc đó mới thật sự kinh thiên động địa.
Khi màn đêm buông xuống, hắn mới cho Đại Bằng rời khỏi.
Còn hắn thì lại cầm bút bùa lên lại, chăm chú vẽ bùa.
“Soát! Lục soát từng nhà một cho ta!”
Tiếng hét bên ngoài càng lúc càng gần.
Theo Triệu Bân thấy thì không bao lâu nữa họ sẽ tìm đến đây thôi.
Bụp!
Chưa đến nửa tiếng đồng hồ, cửa nhà hắn đã bị đạp bung ra, hai ba binh vệ xông vào trong, rõ ràng là những chiến sĩ từng ra trận chiến đấu nhưng bây giờ lại trông rất giống mấy tên cướp bóc vậy.
“Người bên trong mau ra đây”.
Binh vệ chỉ vào trong nhà, hét lớn lên.
Vì là buổi tối nên có thể nhìn thấy được bóng người đang cầm bút qua cửa sổ, không biết là đang viết chữ hay là đang vẽ tranh.
Một lúc lâu sau, vẫn không thấy hồi âm.
Binh vệ nhìn vào mắt nhau rồi cùng tiến về trước, cứ muốn ép bọn ta dùng biện pháp mạnh à?
Đột nhiên, lúc vừa mới đến trước cửa phòng thì họ liền gặp phải một luồng khí thế tuôn ra từ trong phòng.
“Thiên… Thiên Võ?”
Binh vệ đột nhiên mặt mày biến sắc, bước chân lảo đảo, liên tục lùi về sau.
Họ không thể nào nhận nhầm được, luồng khí thế đáng sợ trước đó nhất định là uy áp của cảnh giới Thiên Võ.
Sao có thể?
Một thành Thương Lang nhỏ bé mà lại có người cảnh giới Thiên Võ sao?
“Tiền… Tiền bối tha tội!”.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “Không đủ!”Nguyệt Thần than vãn một tiếng rồi lại ngủ thiếp đi.Triệu Bân khẽ vuốt cằm, dường như đã hiểu được ý của cô ta, chắc là Nguyệt Thần muốn mượn máu của Đại Bằng để bổ sung lực hồn của mình, tiếc là Đại Bằng này lại không có huyết mạch thuần khiết, tinh túy trong máu của nó vẫn còn đang bị kiềm hãm, không có tác dụng gì với Nguyệt Thần.Quạc!Đại Bằng thân mật, cọ tới cọ lui cái đầu đầy lông của mình lên người Triệu Bân.Nó cũng chỉ cư xử như vậy với hắn, nếu đổi lại là người khác thì chắc chắn nó đã nổi điên lên rồi.“Đi với ta sẽ có tiền đồ!”Triệu Bân đưa tay ra, vuốt nhẹ lên người Đại Bằng.Đợi ngày nào đó, khi Đại Bằng thức tỉnh hoàn toàn thì lúc đó mới thật sự kinh thiên động địa.Khi màn đêm buông xuống, hắn mới cho Đại Bằng rời khỏi.Còn hắn thì lại cầm bút bùa lên lại, chăm chú vẽ bùa.“Soát! Lục soát từng nhà một cho ta!”Tiếng hét bên ngoài càng lúc càng gần.Theo Triệu Bân thấy thì không bao lâu nữa họ sẽ tìm đến đây thôi.Bụp!Chưa đến nửa tiếng đồng hồ, cửa nhà hắn đã bị đạp bung ra, hai ba binh vệ xông vào trong, rõ ràng là những chiến sĩ từng ra trận chiến đấu nhưng bây giờ lại trông rất giống mấy tên cướp bóc vậy.“Người bên trong mau ra đây”.Binh vệ chỉ vào trong nhà, hét lớn lên.Vì là buổi tối nên có thể nhìn thấy được bóng người đang cầm bút qua cửa sổ, không biết là đang viết chữ hay là đang vẽ tranh.Một lúc lâu sau, vẫn không thấy hồi âm.Binh vệ nhìn vào mắt nhau rồi cùng tiến về trước, cứ muốn ép bọn ta dùng biện pháp mạnh à?Đột nhiên, lúc vừa mới đến trước cửa phòng thì họ liền gặp phải một luồng khí thế tuôn ra từ trong phòng.“Thiên… Thiên Võ?”Binh vệ đột nhiên mặt mày biến sắc, bước chân lảo đảo, liên tục lùi về sau.Họ không thể nào nhận nhầm được, luồng khí thế đáng sợ trước đó nhất định là uy áp của cảnh giới Thiên Võ.Sao có thể?Một thành Thương Lang nhỏ bé mà lại có người cảnh giới Thiên Võ sao?“Tiền… Tiền bối tha tội!”.