Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 503: 503: Đáp Xuống Tìm Chỗ Trốn

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Keng!Chiêu thứ hai của Triệu Bân đã đến, hắn dùng một kiếm chém đứt đầu con huyết điêu.Ngay sau đó, Đại Bằng bay đến đón lấy hắn.Bạch hạc cũng bay đến, nó bị thương quả thực thê thảm."Há miệng".Triệu Bân lấy ra hồ lô nhỏ.Sau khi uống hai ngụm linh dịch, vết thương của nó liền lành lặn trở lại.Bạch hạc kêu lên vui sướng, nó đúng là một con thú cưỡi có linh tính mạnh, nó dùng cánh chỉ chỉ về phía xa, giống như đang nói rằng chủ nhân của nó đang ở bên kia."Đáp xuống tìm chỗ trốn".Triệu Bân nói, Đại Bằng tâm linh tương thông, từ từ đáp xuống đất.Triệu Bân sau khi đáp xuống thì liền độn thổ chui thẳng vào rừng sâu, muốn xem thử ai là kẻ đang đại chiến với Tử Linh, nhất định là cảnh giới Địa Tạng, con thú cưỡi là cảnh giới Huyền Dương, thì làm sao chủ nhân của nó có thể yếu hơn được.Chẳng biết từ lúc nào hắn đã định thân.Hắn nhìn về phía xa, thấy hai bóng người một đen một trắng.Người mặc đồ trắng tất nhiên là Tử Linh.Người mặc đồ đen thì Triệu Bân cũng nhận ra được, đó là cường giả của Huyết Y Môn lúc trước điệu hổ ly sơn bắt cóc nhóc hám tiền, không ngờ vẫn còn ở lại đây.Cảnh giới Địa Tạng đỉnh phong! Kẻ đó đúng là mạnh đến dọa người.Mặc dù có cùng cấp bậc, nhưng Tử Linh không phải là đối thủ của kẻ đó, cũng giống như bạch hạc và huyết điêu vậy, Tử Linh là võ tu phụ trợ, loại này không hề thiện chiến, nhưng dù vậy thì cường giả Huyết Y Môn vẫn rất chật vật, trên thân thể đã nhuộm đầy máu tươi.Vèo! Vèo!Hai thân ảnh lao vào nhau nhanh như chớp.Triệu Bân có Thiên Nhãn mà cũng khó nắm bắt được tình hình, chỉ có thể thấy được dư ảnh của hai người.Ầm! Ầm! Ầm!Trận đại chiến đã gây ra động tĩnh rất lớn, rừng cây bị chặt xuống từng mảng lớn, cát đá bay đầy trời.Triệu Bân k** r*n, suýt chút nữa thì hắn đã bị chấn động bật ra khỏi lòng đất.Không phải là do hắn yếu, mà là do hai người kia có cấp bậc quá cao..

Keng!

Chiêu thứ hai của Triệu Bân đã đến, hắn dùng một kiếm chém đứt đầu con huyết điêu.

Ngay sau đó, Đại Bằng bay đến đón lấy hắn.

Bạch hạc cũng bay đến, nó bị thương quả thực thê thảm.

"Há miệng".

Triệu Bân lấy ra hồ lô nhỏ.

Sau khi uống hai ngụm linh dịch, vết thương của nó liền lành lặn trở lại.

Bạch hạc kêu lên vui sướng, nó đúng là một con thú cưỡi có linh tính mạnh, nó dùng cánh chỉ chỉ về phía xa, giống như đang nói rằng chủ nhân của nó đang ở bên kia.

"Đáp xuống tìm chỗ trốn".

Triệu Bân nói, Đại Bằng tâm linh tương thông, từ từ đáp xuống đất.

Triệu Bân sau khi đáp xuống thì liền độn thổ chui thẳng vào rừng sâu, muốn xem thử ai là kẻ đang đại chiến với Tử Linh, nhất định là cảnh giới Địa Tạng, con thú cưỡi là cảnh giới Huyền Dương, thì làm sao chủ nhân của nó có thể yếu hơn được.

Chẳng biết từ lúc nào hắn đã định thân.

Hắn nhìn về phía xa, thấy hai bóng người một đen một trắng.

Người mặc đồ trắng tất nhiên là Tử Linh.

Người mặc đồ đen thì Triệu Bân cũng nhận ra được, đó là cường giả của Huyết Y Môn lúc trước điệu hổ ly sơn bắt cóc nhóc hám tiền, không ngờ vẫn còn ở lại đây.

Cảnh giới Địa Tạng đỉnh phong! Kẻ đó đúng là mạnh đến dọa người.

Mặc dù có cùng cấp bậc, nhưng Tử Linh không phải là đối thủ của kẻ đó, cũng giống như bạch hạc và huyết điêu vậy, Tử Linh là võ tu phụ trợ, loại này không hề thiện chiến, nhưng dù vậy thì cường giả Huyết Y Môn vẫn rất chật vật, trên thân thể đã nhuộm đầy máu tươi.

Vèo! Vèo!

Hai thân ảnh lao vào nhau nhanh như chớp.

Triệu Bân có Thiên Nhãn mà cũng khó nắm bắt được tình hình, chỉ có thể thấy được dư ảnh của hai người.

Ầm! Ầm! Ầm!

Trận đại chiến đã gây ra động tĩnh rất lớn, rừng cây bị chặt xuống từng mảng lớn, cát đá bay đầy trời.

Triệu Bân k** r*n, suýt chút nữa thì hắn đã bị chấn động bật ra khỏi lòng đất.

Không phải là do hắn yếu, mà là do hai người kia có cấp bậc quá cao.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Keng!Chiêu thứ hai của Triệu Bân đã đến, hắn dùng một kiếm chém đứt đầu con huyết điêu.Ngay sau đó, Đại Bằng bay đến đón lấy hắn.Bạch hạc cũng bay đến, nó bị thương quả thực thê thảm."Há miệng".Triệu Bân lấy ra hồ lô nhỏ.Sau khi uống hai ngụm linh dịch, vết thương của nó liền lành lặn trở lại.Bạch hạc kêu lên vui sướng, nó đúng là một con thú cưỡi có linh tính mạnh, nó dùng cánh chỉ chỉ về phía xa, giống như đang nói rằng chủ nhân của nó đang ở bên kia."Đáp xuống tìm chỗ trốn".Triệu Bân nói, Đại Bằng tâm linh tương thông, từ từ đáp xuống đất.Triệu Bân sau khi đáp xuống thì liền độn thổ chui thẳng vào rừng sâu, muốn xem thử ai là kẻ đang đại chiến với Tử Linh, nhất định là cảnh giới Địa Tạng, con thú cưỡi là cảnh giới Huyền Dương, thì làm sao chủ nhân của nó có thể yếu hơn được.Chẳng biết từ lúc nào hắn đã định thân.Hắn nhìn về phía xa, thấy hai bóng người một đen một trắng.Người mặc đồ trắng tất nhiên là Tử Linh.Người mặc đồ đen thì Triệu Bân cũng nhận ra được, đó là cường giả của Huyết Y Môn lúc trước điệu hổ ly sơn bắt cóc nhóc hám tiền, không ngờ vẫn còn ở lại đây.Cảnh giới Địa Tạng đỉnh phong! Kẻ đó đúng là mạnh đến dọa người.Mặc dù có cùng cấp bậc, nhưng Tử Linh không phải là đối thủ của kẻ đó, cũng giống như bạch hạc và huyết điêu vậy, Tử Linh là võ tu phụ trợ, loại này không hề thiện chiến, nhưng dù vậy thì cường giả Huyết Y Môn vẫn rất chật vật, trên thân thể đã nhuộm đầy máu tươi.Vèo! Vèo!Hai thân ảnh lao vào nhau nhanh như chớp.Triệu Bân có Thiên Nhãn mà cũng khó nắm bắt được tình hình, chỉ có thể thấy được dư ảnh của hai người.Ầm! Ầm! Ầm!Trận đại chiến đã gây ra động tĩnh rất lớn, rừng cây bị chặt xuống từng mảng lớn, cát đá bay đầy trời.Triệu Bân k** r*n, suýt chút nữa thì hắn đã bị chấn động bật ra khỏi lòng đất.Không phải là do hắn yếu, mà là do hai người kia có cấp bậc quá cao..

Chương 503: 503: Đáp Xuống Tìm Chỗ Trốn