Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 504: 504: Ngươi Còn Có Bản Lĩnh Gì Nữa
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Cũng may là hắn đang ở trong lòng đất, nếu như hắn ở trên mặt đất, hơn phân nửa đã bị dư chấn của trận đại chiến nghiền nát.Ầm!Một đỉnh núi đã bị một chưởng của lão cường giả Huyết Y Môn đánh sập.Đá lớn bay tứ tung, Tử Linh thổ huyết lui về phía sau, thân hình còn chưa ổn định trở lại thì đã thấy một tia máu từ phía đối diện bắn tới, tuy đã cố hết sức né tránh, nhưng cô ta vẫn bị tia máu bắn xuyên thủng vai ngọc, sát ý đáng sợ xâm nhập vào khí lực, hung hãn tàn phá căn cơ của cô ta.Đến lúc này, một mảnh núi rừng mới tạm thời rơi vào tĩnh lặng."Cảm giác bị trúng cấm chú huyết môn thế nào?"Lão cường giả Huyết Y Môn cười gian ác, giơ đao lao tới, mặt mũi dữ tợn,Tử Linh không nói, chỉ một tay kết ấn đánh ra.Ngay lập tức, trên ngực của lão cường giả Huyết Y Môn đã lóe lên ánh sáng.Nhìn kỹ mới thấy đó là một ấn ký hoa sen do Tử Linh khắc xuống.Lão cường giả Huyết Y Môn ngay lập tức biến sắc.Nhưng lão ta đã chậm, ấn ký hoa sen đã nổ tung.Uy lực này vô cùng bá đạo, đã khiến cho lão cường giả Huyết Y Môn nổ tung bay ra ngoài.Phụt!Tử Linh trào máu, suýt chút nữa ngã qụỵ, gương mặt nhợt nhạt không còn một chút máu, nhìn bộ dáng này thì có lẽ cô ta cũng đã phải trả giá rất nhiều mới có thể tạo ra ấn ký hoa sen kia, khiến cho tổn thương càng thêm nặng nề, lúc này chỉ một cơn gió nhẹ thổi qua cũng có thể quật ngã cô ta.Mặc dù tình cảnh rất thảm thiết, nhưng cũng thu được thắng lợi to lớn.Lão cường giả Huyết Y Môn chết quỳ trước mặt, thân thể đã vỡ nát, trở thành một đống thịt bất động."Tốt, rất tốt".Một tiếng cười u ám vang lên, từ bên trong đống thịt nát lại chui ra một người máu, đây chính là huyết thai, trong xác chết sẽ chui ra một huyết thai xem như là sinh mạng mới, tuy tu vi sẽ bị hạ xuống và trí nhớ cũng bị suy giảm, nhưng đây cũng là thủ đoạn niết bàn trùng sinh trong truyền thuyết, vô cùng bất phàm."Chết tiệt".Tử Linh không đứng vững, một bước lui về phía sau.Cô ta đã sớm biết về thủ đoạn huyết thai của lão cường giả Huyết Y Môn, nhưng hôm nay là lần đầu tiên cô ta thấy được."Ngươi còn có bản lĩnh gì nữa?".
Cũng may là hắn đang ở trong lòng đất, nếu như hắn ở trên mặt đất, hơn phân nửa đã bị dư chấn của trận đại chiến nghiền nát.
Ầm!
Một đỉnh núi đã bị một chưởng của lão cường giả Huyết Y Môn đánh sập.
Đá lớn bay tứ tung, Tử Linh thổ huyết lui về phía sau, thân hình còn chưa ổn định trở lại thì đã thấy một tia máu từ phía đối diện bắn tới, tuy đã cố hết sức né tránh, nhưng cô ta vẫn bị tia máu bắn xuyên thủng vai ngọc, sát ý đáng sợ xâm nhập vào khí lực, hung hãn tàn phá căn cơ của cô ta.
Đến lúc này, một mảnh núi rừng mới tạm thời rơi vào tĩnh lặng.
"Cảm giác bị trúng cấm chú huyết môn thế nào?"
Lão cường giả Huyết Y Môn cười gian ác, giơ đao lao tới, mặt mũi dữ tợn,
Tử Linh không nói, chỉ một tay kết ấn đánh ra.
Ngay lập tức, trên ngực của lão cường giả Huyết Y Môn đã lóe lên ánh sáng.
Nhìn kỹ mới thấy đó là một ấn ký hoa sen do Tử Linh khắc xuống.
Lão cường giả Huyết Y Môn ngay lập tức biến sắc.
Nhưng lão ta đã chậm, ấn ký hoa sen đã nổ tung.
Uy lực này vô cùng bá đạo, đã khiến cho lão cường giả Huyết Y Môn nổ tung bay ra ngoài.
Phụt!
Tử Linh trào máu, suýt chút nữa ngã qụỵ, gương mặt nhợt nhạt không còn một chút máu, nhìn bộ dáng này thì có lẽ cô ta cũng đã phải trả giá rất nhiều mới có thể tạo ra ấn ký hoa sen kia, khiến cho tổn thương càng thêm nặng nề, lúc này chỉ một cơn gió nhẹ thổi qua cũng có thể quật ngã cô ta.
Mặc dù tình cảnh rất thảm thiết, nhưng cũng thu được thắng lợi to lớn.
Lão cường giả Huyết Y Môn chết quỳ trước mặt, thân thể đã vỡ nát, trở thành một đống thịt bất động.
"Tốt, rất tốt".
Một tiếng cười u ám vang lên, từ bên trong đống thịt nát lại chui ra một người máu, đây chính là huyết thai, trong xác chết sẽ chui ra một huyết thai xem như là sinh mạng mới, tuy tu vi sẽ bị hạ xuống và trí nhớ cũng bị suy giảm, nhưng đây cũng là thủ đoạn niết bàn trùng sinh trong truyền thuyết, vô cùng bất phàm.
"Chết tiệt".
Tử Linh không đứng vững, một bước lui về phía sau.
Cô ta đã sớm biết về thủ đoạn huyết thai của lão cường giả Huyết Y Môn, nhưng hôm nay là lần đầu tiên cô ta thấy được.
"Ngươi còn có bản lĩnh gì nữa?".
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Cũng may là hắn đang ở trong lòng đất, nếu như hắn ở trên mặt đất, hơn phân nửa đã bị dư chấn của trận đại chiến nghiền nát.Ầm!Một đỉnh núi đã bị một chưởng của lão cường giả Huyết Y Môn đánh sập.Đá lớn bay tứ tung, Tử Linh thổ huyết lui về phía sau, thân hình còn chưa ổn định trở lại thì đã thấy một tia máu từ phía đối diện bắn tới, tuy đã cố hết sức né tránh, nhưng cô ta vẫn bị tia máu bắn xuyên thủng vai ngọc, sát ý đáng sợ xâm nhập vào khí lực, hung hãn tàn phá căn cơ của cô ta.Đến lúc này, một mảnh núi rừng mới tạm thời rơi vào tĩnh lặng."Cảm giác bị trúng cấm chú huyết môn thế nào?"Lão cường giả Huyết Y Môn cười gian ác, giơ đao lao tới, mặt mũi dữ tợn,Tử Linh không nói, chỉ một tay kết ấn đánh ra.Ngay lập tức, trên ngực của lão cường giả Huyết Y Môn đã lóe lên ánh sáng.Nhìn kỹ mới thấy đó là một ấn ký hoa sen do Tử Linh khắc xuống.Lão cường giả Huyết Y Môn ngay lập tức biến sắc.Nhưng lão ta đã chậm, ấn ký hoa sen đã nổ tung.Uy lực này vô cùng bá đạo, đã khiến cho lão cường giả Huyết Y Môn nổ tung bay ra ngoài.Phụt!Tử Linh trào máu, suýt chút nữa ngã qụỵ, gương mặt nhợt nhạt không còn một chút máu, nhìn bộ dáng này thì có lẽ cô ta cũng đã phải trả giá rất nhiều mới có thể tạo ra ấn ký hoa sen kia, khiến cho tổn thương càng thêm nặng nề, lúc này chỉ một cơn gió nhẹ thổi qua cũng có thể quật ngã cô ta.Mặc dù tình cảnh rất thảm thiết, nhưng cũng thu được thắng lợi to lớn.Lão cường giả Huyết Y Môn chết quỳ trước mặt, thân thể đã vỡ nát, trở thành một đống thịt bất động."Tốt, rất tốt".Một tiếng cười u ám vang lên, từ bên trong đống thịt nát lại chui ra một người máu, đây chính là huyết thai, trong xác chết sẽ chui ra một huyết thai xem như là sinh mạng mới, tuy tu vi sẽ bị hạ xuống và trí nhớ cũng bị suy giảm, nhưng đây cũng là thủ đoạn niết bàn trùng sinh trong truyền thuyết, vô cùng bất phàm."Chết tiệt".Tử Linh không đứng vững, một bước lui về phía sau.Cô ta đã sớm biết về thủ đoạn huyết thai của lão cường giả Huyết Y Môn, nhưng hôm nay là lần đầu tiên cô ta thấy được."Ngươi còn có bản lĩnh gì nữa?".