Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 506: 506: Cố Làm Ra Vẻ Huyền Bí
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân tự chặn miệng mình, nhẹ nhàng gật đầu.May là hắn cơ trí, chỉ cần chậm một giây thì Nguyệt Thần chắc chắn sẽ quấy rối.Nhất định là Hồng Uyên rồi.Tử Linh cực kỳ chắc chắn, vì lão tiền bối này rất thích dùng giẻ lau chặn miệng.Triệu Bân xách hồ lô nhỏ, đưa cho Tử Linh.Ngụ ý của hắn rất rõ ràng, uống một hớp, bảo đảm thương thế của ngươi sẽ hồi phục.Tử Linh vội vàng nhận lấy, nhưng cũng không lập tức uống, mà còn quan sát hồ lô nhỏ một chút, thành thật mà nói, thứ này trông rất quen, dường như Triệu Bân cũng có một cái, lần đầu tiên cô ta tìm Triệu Bân hỏi đường thì cô ta đã thấy nó, phù văn trên hồ lô giống nhau như đúc, thật không hổ là hai thầy trò.Linh dịch rót xuống, thân thể mềm mại cua Tử Linh khẽ run lên.Thần kỳ làm sao, thương thế của cô ta trong nháy mắt đã được phục hồi như cũ."Đây...!là thần dược sao?"Tử Linh khiếp sợ, dược dịch của lão tiền bối cũng quá bá đạo rồi.Cô ta cảm thấy rất kính sợ, đệ nhất thiên hạ quả là danh bất hư truyền.Chíu!Trong lúc Tử Linh còn đang kính sợ, thì một tia máu đột nhiên từ đâu xuất hiện, từ trong bóng tối b*n r*.Đó chính là chiêu thức của lão cường giả Huyết Y Môn, lão ta đã giết trở lại.Không chỉ giết trở lại, mà lão ta còn lập tức thi triển một chiêu thức cực mạnh, nhắm chính xác vào người của Triệu Bân.Tử Linh bị bất ngờ, không kịp đề phòng.Triệu Bân cũng bất ngờ không kịp đề phòng, bị tia máu xuyên thủng, bất tỉnh tại chỗ.Người xưa có câu, đi đêm thì có ngày gặp ma.Lần này, vậy mà hắn lại dọa người không thành công.Tử Linh sửng sốt.Nói cho đúng thì cô ta đang kinh ngạc ngẩn người, cảnh giới Thiên Võ thứ thiệt mà không thể chịu nổi một kích sao?"Cố làm ra vẻ huyền bí".Lão cường giả Huyết Y Môn cười gằn..
Triệu Bân tự chặn miệng mình, nhẹ nhàng gật đầu.
May là hắn cơ trí, chỉ cần chậm một giây thì Nguyệt Thần chắc chắn sẽ quấy rối.
Nhất định là Hồng Uyên rồi.
Tử Linh cực kỳ chắc chắn, vì lão tiền bối này rất thích dùng giẻ lau chặn miệng.
Triệu Bân xách hồ lô nhỏ, đưa cho Tử Linh.
Ngụ ý của hắn rất rõ ràng, uống một hớp, bảo đảm thương thế của ngươi sẽ hồi phục.
Tử Linh vội vàng nhận lấy, nhưng cũng không lập tức uống, mà còn quan sát hồ lô nhỏ một chút, thành thật mà nói, thứ này trông rất quen, dường như Triệu Bân cũng có một cái, lần đầu tiên cô ta tìm Triệu Bân hỏi đường thì cô ta đã thấy nó, phù văn trên hồ lô giống nhau như đúc, thật không hổ là hai thầy trò.
Linh dịch rót xuống, thân thể mềm mại cua Tử Linh khẽ run lên.
Thần kỳ làm sao, thương thế của cô ta trong nháy mắt đã được phục hồi như cũ.
"Đây...!là thần dược sao?"
Tử Linh khiếp sợ, dược dịch của lão tiền bối cũng quá bá đạo rồi.
Cô ta cảm thấy rất kính sợ, đệ nhất thiên hạ quả là danh bất hư truyền.
Chíu!
Trong lúc Tử Linh còn đang kính sợ, thì một tia máu đột nhiên từ đâu xuất hiện, từ trong bóng tối b*n r*.
Đó chính là chiêu thức của lão cường giả Huyết Y Môn, lão ta đã giết trở lại.
Không chỉ giết trở lại, mà lão ta còn lập tức thi triển một chiêu thức cực mạnh, nhắm chính xác vào người của Triệu Bân.
Tử Linh bị bất ngờ, không kịp đề phòng.
Triệu Bân cũng bất ngờ không kịp đề phòng, bị tia máu xuyên thủng, bất tỉnh tại chỗ.
Người xưa có câu, đi đêm thì có ngày gặp ma.
Lần này, vậy mà hắn lại dọa người không thành công.
Tử Linh sửng sốt.
Nói cho đúng thì cô ta đang kinh ngạc ngẩn người, cảnh giới Thiên Võ thứ thiệt mà không thể chịu nổi một kích sao?
"Cố làm ra vẻ huyền bí".
Lão cường giả Huyết Y Môn cười gằn.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân tự chặn miệng mình, nhẹ nhàng gật đầu.May là hắn cơ trí, chỉ cần chậm một giây thì Nguyệt Thần chắc chắn sẽ quấy rối.Nhất định là Hồng Uyên rồi.Tử Linh cực kỳ chắc chắn, vì lão tiền bối này rất thích dùng giẻ lau chặn miệng.Triệu Bân xách hồ lô nhỏ, đưa cho Tử Linh.Ngụ ý của hắn rất rõ ràng, uống một hớp, bảo đảm thương thế của ngươi sẽ hồi phục.Tử Linh vội vàng nhận lấy, nhưng cũng không lập tức uống, mà còn quan sát hồ lô nhỏ một chút, thành thật mà nói, thứ này trông rất quen, dường như Triệu Bân cũng có một cái, lần đầu tiên cô ta tìm Triệu Bân hỏi đường thì cô ta đã thấy nó, phù văn trên hồ lô giống nhau như đúc, thật không hổ là hai thầy trò.Linh dịch rót xuống, thân thể mềm mại cua Tử Linh khẽ run lên.Thần kỳ làm sao, thương thế của cô ta trong nháy mắt đã được phục hồi như cũ."Đây...!là thần dược sao?"Tử Linh khiếp sợ, dược dịch của lão tiền bối cũng quá bá đạo rồi.Cô ta cảm thấy rất kính sợ, đệ nhất thiên hạ quả là danh bất hư truyền.Chíu!Trong lúc Tử Linh còn đang kính sợ, thì một tia máu đột nhiên từ đâu xuất hiện, từ trong bóng tối b*n r*.Đó chính là chiêu thức của lão cường giả Huyết Y Môn, lão ta đã giết trở lại.Không chỉ giết trở lại, mà lão ta còn lập tức thi triển một chiêu thức cực mạnh, nhắm chính xác vào người của Triệu Bân.Tử Linh bị bất ngờ, không kịp đề phòng.Triệu Bân cũng bất ngờ không kịp đề phòng, bị tia máu xuyên thủng, bất tỉnh tại chỗ.Người xưa có câu, đi đêm thì có ngày gặp ma.Lần này, vậy mà hắn lại dọa người không thành công.Tử Linh sửng sốt.Nói cho đúng thì cô ta đang kinh ngạc ngẩn người, cảnh giới Thiên Võ thứ thiệt mà không thể chịu nổi một kích sao?"Cố làm ra vẻ huyền bí".Lão cường giả Huyết Y Môn cười gằn..