Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 507: 507: Chuyện Này Thật Khiến Cho Người Ta Hoang Mang
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Cơ trí như lão ta cũng không dễ dàng bị lừa gạt như vậy."Chết tiệt".Tử Linh lúc này đã kịp phản ứng, trong nháy mắt xuất kiếm, một kiếm xông tới dễ như bỡn.Lần này, đổi lại là lão cường giả Huyết Y Môn hoảng sợ.Con mợ nó, biết bao nhiêu thương tích như vậy, sao cô ta có thể hồi phục ngay lập tức chứ?Phụt!Máu tươi b*n r* chói mắt, lão cường giả Huyết Y Môn trúng đòn, bị một kiếm xuyên thủng ấn đường, tuy lão ta đã có thể niết bàn trùng sinh, nhưng tu vi cũng theo đó mà suy yếu, còn Tử Linh vừa mới uống linh dịch cho nên đã lấy lại được tu vi tột cùng, phóng ra một kiếm đầy đủ lực đạo.Chuyện này thật khiến cho người ta hoang mang.Không chỉ Triệu Bân hoang mang, mà lão cường giả Huyết Y Môn cũng hoang mang, đáng ra lão ta đã có thể thoát, nhưng hết lần này tới lần khác mặt dày mày dạn đánh trở lại, bây giờ thì hay rồi, phá được một trò lừa bịp, nhưng lại bị đoạt mất tính mạng."Tiền bối".Tử Linh ngay lập tức quay trở lại, ánh mắt nhìn về phía Triệu Bân lộ ra chút kỳ quái.Người này là Hồng Uyên sao?Mang theo sự nghi ngờ, cô ta liền cởi hắc bào của Triệu Bân ra.Sáng sớm, ánh nắng ban mai ấm áp chiếu xuống mặt đất.Trong núi, có một cây cổ thụ cong cong, trên cây có treo một người đang bị trói gô lại, mặt mũi sưng húp, trên thân thể có rất nhiều dấu chân, giờ phút này, thân thể của hắn đang đung đưa theo gió.Không sai, người đó chính là Triệu Bân.Đêm qua hắn có thể nói là vô cùng ngang ngược, diệt Hoa Dương, giết huyết điêu, còn giả trang thành Đại Hạ Hồng Uyên dọa một lão cường giả của Huyết Y Môn bỏ chạy, thứ duy nhất khiến cho ngày hôm qua của hắn trở nên tồi tệ đó chính là hắn đã bị một tia máu xuyên thẳng vào người, xuyên thẳng qua cả giấc mộng đẹp của hắn, rồi sau đó liền bị treo ở nơi này.Cho đến tận lúc này, hắn vẫn còn bất tỉnh.Tử Linh đang đứng dưới táng cây, đã dò xét Triệu Bân từ nửa đêm hôm qua, dò xét qua cả bắp tay bắp chân của hắn, nếu không phải chính mắt nhìn thấy thì cô ta cũng không dám tin một tên tiểu võ tu có thể bắt chước uy thế của cảnh giới Thiên Võ.Ngoài ra, tài diễn xuất của hắn cũng thật đáng kinh ngạc.Lúc hắn lừa người, mặt không đỏ, không thở mạnh.Tử Linh vẫn chưa xác định được cái tên này có phải là đồ nhi của Hồng Uyên hay không.Cô ta chỉ biết, người ngày hôm đó cùng cô ta về mộ của vua Âm Nguyệt chắc chắn là Triệu Bân.Đã nói mà! Đường đường là một nhân vật đệ nhất thiên hạ, sao có thể nói năng tùy tiện như vậy, lại còn đi trêu ghẹo hậu bối, còn tự nhét giẻ lau vào miệng của mình, làm mất đi sự uy nghiêm.Hôm nay.Chân tướng đã rõ ràng, không có gì đáng ngạc nhiên nữa.Đã xác định là Triệu Bân, cho nên cô ta mới càng tức giận.Chỉ là một thằng nhóc con, lại còn dám lừa gạt bà, lại còn dám trêu ghẹo bà.Quác! Quác!Bạch hạc cùng Đại Bằng cũng ở đây..
Cơ trí như lão ta cũng không dễ dàng bị lừa gạt như vậy.
"Chết tiệt".
Tử Linh lúc này đã kịp phản ứng, trong nháy mắt xuất kiếm, một kiếm xông tới dễ như bỡn.
Lần này, đổi lại là lão cường giả Huyết Y Môn hoảng sợ.
Con mợ nó, biết bao nhiêu thương tích như vậy, sao cô ta có thể hồi phục ngay lập tức chứ?
Phụt!
Máu tươi b*n r* chói mắt, lão cường giả Huyết Y Môn trúng đòn, bị một kiếm xuyên thủng ấn đường, tuy lão ta đã có thể niết bàn trùng sinh, nhưng tu vi cũng theo đó mà suy yếu, còn Tử Linh vừa mới uống linh dịch cho nên đã lấy lại được tu vi tột cùng, phóng ra một kiếm đầy đủ lực đạo.
Chuyện này thật khiến cho người ta hoang mang.
Không chỉ Triệu Bân hoang mang, mà lão cường giả Huyết Y Môn cũng hoang mang, đáng ra lão ta đã có thể thoát, nhưng hết lần này tới lần khác mặt dày mày dạn đánh trở lại, bây giờ thì hay rồi, phá được một trò lừa bịp, nhưng lại bị đoạt mất tính mạng.
"Tiền bối".
Tử Linh ngay lập tức quay trở lại, ánh mắt nhìn về phía Triệu Bân lộ ra chút kỳ quái.
Người này là Hồng Uyên sao?
Mang theo sự nghi ngờ, cô ta liền cởi hắc bào của Triệu Bân ra.
Sáng sớm, ánh nắng ban mai ấm áp chiếu xuống mặt đất.
Trong núi, có một cây cổ thụ cong cong, trên cây có treo một người đang bị trói gô lại, mặt mũi sưng húp, trên thân thể có rất nhiều dấu chân, giờ phút này, thân thể của hắn đang đung đưa theo gió.
Không sai, người đó chính là Triệu Bân.
Đêm qua hắn có thể nói là vô cùng ngang ngược, diệt Hoa Dương, giết huyết điêu, còn giả trang thành Đại Hạ Hồng Uyên dọa một lão cường giả của Huyết Y Môn bỏ chạy, thứ duy nhất khiến cho ngày hôm qua của hắn trở nên tồi tệ đó chính là hắn đã bị một tia máu xuyên thẳng vào người, xuyên thẳng qua cả giấc mộng đẹp của hắn, rồi sau đó liền bị treo ở nơi này.
Cho đến tận lúc này, hắn vẫn còn bất tỉnh.
Tử Linh đang đứng dưới táng cây, đã dò xét Triệu Bân từ nửa đêm hôm qua, dò xét qua cả bắp tay bắp chân của hắn, nếu không phải chính mắt nhìn thấy thì cô ta cũng không dám tin một tên tiểu võ tu có thể bắt chước uy thế của cảnh giới Thiên Võ.
Ngoài ra, tài diễn xuất của hắn cũng thật đáng kinh ngạc.
Lúc hắn lừa người, mặt không đỏ, không thở mạnh.
Tử Linh vẫn chưa xác định được cái tên này có phải là đồ nhi của Hồng Uyên hay không.
Cô ta chỉ biết, người ngày hôm đó cùng cô ta về mộ của vua Âm Nguyệt chắc chắn là Triệu Bân.
Đã nói mà! Đường đường là một nhân vật đệ nhất thiên hạ, sao có thể nói năng tùy tiện như vậy, lại còn đi trêu ghẹo hậu bối, còn tự nhét giẻ lau vào miệng của mình, làm mất đi sự uy nghiêm.
Hôm nay.
Chân tướng đã rõ ràng, không có gì đáng ngạc nhiên nữa.
Đã xác định là Triệu Bân, cho nên cô ta mới càng tức giận.
Chỉ là một thằng nhóc con, lại còn dám lừa gạt bà, lại còn dám trêu ghẹo bà.
Quác! Quác!
Bạch hạc cùng Đại Bằng cũng ở đây.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Cơ trí như lão ta cũng không dễ dàng bị lừa gạt như vậy."Chết tiệt".Tử Linh lúc này đã kịp phản ứng, trong nháy mắt xuất kiếm, một kiếm xông tới dễ như bỡn.Lần này, đổi lại là lão cường giả Huyết Y Môn hoảng sợ.Con mợ nó, biết bao nhiêu thương tích như vậy, sao cô ta có thể hồi phục ngay lập tức chứ?Phụt!Máu tươi b*n r* chói mắt, lão cường giả Huyết Y Môn trúng đòn, bị một kiếm xuyên thủng ấn đường, tuy lão ta đã có thể niết bàn trùng sinh, nhưng tu vi cũng theo đó mà suy yếu, còn Tử Linh vừa mới uống linh dịch cho nên đã lấy lại được tu vi tột cùng, phóng ra một kiếm đầy đủ lực đạo.Chuyện này thật khiến cho người ta hoang mang.Không chỉ Triệu Bân hoang mang, mà lão cường giả Huyết Y Môn cũng hoang mang, đáng ra lão ta đã có thể thoát, nhưng hết lần này tới lần khác mặt dày mày dạn đánh trở lại, bây giờ thì hay rồi, phá được một trò lừa bịp, nhưng lại bị đoạt mất tính mạng."Tiền bối".Tử Linh ngay lập tức quay trở lại, ánh mắt nhìn về phía Triệu Bân lộ ra chút kỳ quái.Người này là Hồng Uyên sao?Mang theo sự nghi ngờ, cô ta liền cởi hắc bào của Triệu Bân ra.Sáng sớm, ánh nắng ban mai ấm áp chiếu xuống mặt đất.Trong núi, có một cây cổ thụ cong cong, trên cây có treo một người đang bị trói gô lại, mặt mũi sưng húp, trên thân thể có rất nhiều dấu chân, giờ phút này, thân thể của hắn đang đung đưa theo gió.Không sai, người đó chính là Triệu Bân.Đêm qua hắn có thể nói là vô cùng ngang ngược, diệt Hoa Dương, giết huyết điêu, còn giả trang thành Đại Hạ Hồng Uyên dọa một lão cường giả của Huyết Y Môn bỏ chạy, thứ duy nhất khiến cho ngày hôm qua của hắn trở nên tồi tệ đó chính là hắn đã bị một tia máu xuyên thẳng vào người, xuyên thẳng qua cả giấc mộng đẹp của hắn, rồi sau đó liền bị treo ở nơi này.Cho đến tận lúc này, hắn vẫn còn bất tỉnh.Tử Linh đang đứng dưới táng cây, đã dò xét Triệu Bân từ nửa đêm hôm qua, dò xét qua cả bắp tay bắp chân của hắn, nếu không phải chính mắt nhìn thấy thì cô ta cũng không dám tin một tên tiểu võ tu có thể bắt chước uy thế của cảnh giới Thiên Võ.Ngoài ra, tài diễn xuất của hắn cũng thật đáng kinh ngạc.Lúc hắn lừa người, mặt không đỏ, không thở mạnh.Tử Linh vẫn chưa xác định được cái tên này có phải là đồ nhi của Hồng Uyên hay không.Cô ta chỉ biết, người ngày hôm đó cùng cô ta về mộ của vua Âm Nguyệt chắc chắn là Triệu Bân.Đã nói mà! Đường đường là một nhân vật đệ nhất thiên hạ, sao có thể nói năng tùy tiện như vậy, lại còn đi trêu ghẹo hậu bối, còn tự nhét giẻ lau vào miệng của mình, làm mất đi sự uy nghiêm.Hôm nay.Chân tướng đã rõ ràng, không có gì đáng ngạc nhiên nữa.Đã xác định là Triệu Bân, cho nên cô ta mới càng tức giận.Chỉ là một thằng nhóc con, lại còn dám lừa gạt bà, lại còn dám trêu ghẹo bà.Quác! Quác!Bạch hạc cùng Đại Bằng cũng ở đây..