Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 508: 508: Đoạn Đối Thoại Này Thật Là Ly Kỳ
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Có lẽ là bọn chúng đã đói, cho nên mới đáp xuống dưới táng cây nhặt nhạnh thức ăn.Bạch hạc dường như rất khó xử, không thể nào ăn tự nhiên được.Còn Đại Bằng thì khỏi phải nói, nó ăn hết sức tự nhiên vui vẻ!Chủ nhân của nó bị đánh tơi tả, vậy mà nó vẫn dửng dưng như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.Gió nhẹ thổi tới, Triệu Bân tỉnh lại.Cũng không biết là do đêm qua bị thương quá nặng, hay là bị Tử Linh đánh quá ác, cho đến tận bây giờ hắn vẫn cảm thấy hoa mắt chóng mặt, đến khi định thần lại mới biết mình đã bị trói gô lại treo ở trên cây, cả người đều đau nhức, đặc biệt là gương mặt nóng hừng hực."Tỉnh rồi sao?"Tử Linh lên tiếng, cười tủm tỉm nhìn Triệu Bân."Tiền bối, thật là trùng hợp!"Triệu Bân cười ha ha một tiếng, nhất thời cảm thấy muốn tè ra quần, nụ cười của hắn so với khóc còn khó coi hơn, hắn kịch liệt giãy giụa nhưng không thể làm gì được sợi dây đặc biệt, thân thể của hắn run lên không ngừng, tuy Tử Linh đang cười, nhưng hình ảnh đó rơi vào trong mắt hắn liền khiến cho toàn thân của hắn ớn lạnh, nếu sớm biết hù dọa không được lão cường giả Huyết Y Môn thì hắn đã đổi thủ đoạn rồi, bây giờ thì toi, thân phận của hắn đã bị khám phá ra.Trời đất chứng giám.Người trêu ghẹo Tử Linh không phải là hắn, là Nguyệt Thần.Nhưng hắn không giải thích được, cho dù có giải thích thì Tử Linh cũng sẽ không tin!"Không muốn nói gì đó sao?"Tử Linh vẫn cười, nụ cười hết sức mê người, nhưng trong ánh mắt đã bùng lên một ngọn lửa."Đừng nói gì nữa, lên giường đi"."Chát!""Công phu trên giường của ta rất đỉnh"."Chát!""Rồi sẽ có một ngày ta thu phục được cô"."Chát!"Đoạn đối thoại này thật là ly kỳ.Triệu Bân một câu tiếp một câu, câu sau nhanh hơn câu trước, cũng cuồng loạn hơn câu trước.Còn Tử Linh thì một tát tiếp một tát, tát sau nhanh hơn tát trước, cũng mạnh mẽ hơn tát trước.Giờ phút này, đừng nói là bạch hạc, ngay cả Đại Bằng cũng đã ngẩng đầu lên.Đầu óc của tên tiểu võ tu này có vấn đề sao? Hắn không muốn sống nữa à?.
Có lẽ là bọn chúng đã đói, cho nên mới đáp xuống dưới táng cây nhặt nhạnh thức ăn.
Bạch hạc dường như rất khó xử, không thể nào ăn tự nhiên được.
Còn Đại Bằng thì khỏi phải nói, nó ăn hết sức tự nhiên vui vẻ!
Chủ nhân của nó bị đánh tơi tả, vậy mà nó vẫn dửng dưng như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Gió nhẹ thổi tới, Triệu Bân tỉnh lại.
Cũng không biết là do đêm qua bị thương quá nặng, hay là bị Tử Linh đánh quá ác, cho đến tận bây giờ hắn vẫn cảm thấy hoa mắt chóng mặt, đến khi định thần lại mới biết mình đã bị trói gô lại treo ở trên cây, cả người đều đau nhức, đặc biệt là gương mặt nóng hừng hực.
"Tỉnh rồi sao?"
Tử Linh lên tiếng, cười tủm tỉm nhìn Triệu Bân.
"Tiền bối, thật là trùng hợp!"
Triệu Bân cười ha ha một tiếng, nhất thời cảm thấy muốn tè ra quần, nụ cười của hắn so với khóc còn khó coi hơn, hắn kịch liệt giãy giụa nhưng không thể làm gì được sợi dây đặc biệt, thân thể của hắn run lên không ngừng, tuy Tử Linh đang cười, nhưng hình ảnh đó rơi vào trong mắt hắn liền khiến cho toàn thân của hắn ớn lạnh, nếu sớm biết hù dọa không được lão cường giả Huyết Y Môn thì hắn đã đổi thủ đoạn rồi, bây giờ thì toi, thân phận của hắn đã bị khám phá ra.
Trời đất chứng giám.
Người trêu ghẹo Tử Linh không phải là hắn, là Nguyệt Thần.
Nhưng hắn không giải thích được, cho dù có giải thích thì Tử Linh cũng sẽ không tin!
"Không muốn nói gì đó sao?"
Tử Linh vẫn cười, nụ cười hết sức mê người, nhưng trong ánh mắt đã bùng lên một ngọn lửa.
"Đừng nói gì nữa, lên giường đi".
"Chát!"
"Công phu trên giường của ta rất đỉnh".
"Chát!"
"Rồi sẽ có một ngày ta thu phục được cô".
"Chát!"
Đoạn đối thoại này thật là ly kỳ.
Triệu Bân một câu tiếp một câu, câu sau nhanh hơn câu trước, cũng cuồng loạn hơn câu trước.
Còn Tử Linh thì một tát tiếp một tát, tát sau nhanh hơn tát trước, cũng mạnh mẽ hơn tát trước.
Giờ phút này, đừng nói là bạch hạc, ngay cả Đại Bằng cũng đã ngẩng đầu lên.
Đầu óc của tên tiểu võ tu này có vấn đề sao? Hắn không muốn sống nữa à?.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Có lẽ là bọn chúng đã đói, cho nên mới đáp xuống dưới táng cây nhặt nhạnh thức ăn.Bạch hạc dường như rất khó xử, không thể nào ăn tự nhiên được.Còn Đại Bằng thì khỏi phải nói, nó ăn hết sức tự nhiên vui vẻ!Chủ nhân của nó bị đánh tơi tả, vậy mà nó vẫn dửng dưng như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.Gió nhẹ thổi tới, Triệu Bân tỉnh lại.Cũng không biết là do đêm qua bị thương quá nặng, hay là bị Tử Linh đánh quá ác, cho đến tận bây giờ hắn vẫn cảm thấy hoa mắt chóng mặt, đến khi định thần lại mới biết mình đã bị trói gô lại treo ở trên cây, cả người đều đau nhức, đặc biệt là gương mặt nóng hừng hực."Tỉnh rồi sao?"Tử Linh lên tiếng, cười tủm tỉm nhìn Triệu Bân."Tiền bối, thật là trùng hợp!"Triệu Bân cười ha ha một tiếng, nhất thời cảm thấy muốn tè ra quần, nụ cười của hắn so với khóc còn khó coi hơn, hắn kịch liệt giãy giụa nhưng không thể làm gì được sợi dây đặc biệt, thân thể của hắn run lên không ngừng, tuy Tử Linh đang cười, nhưng hình ảnh đó rơi vào trong mắt hắn liền khiến cho toàn thân của hắn ớn lạnh, nếu sớm biết hù dọa không được lão cường giả Huyết Y Môn thì hắn đã đổi thủ đoạn rồi, bây giờ thì toi, thân phận của hắn đã bị khám phá ra.Trời đất chứng giám.Người trêu ghẹo Tử Linh không phải là hắn, là Nguyệt Thần.Nhưng hắn không giải thích được, cho dù có giải thích thì Tử Linh cũng sẽ không tin!"Không muốn nói gì đó sao?"Tử Linh vẫn cười, nụ cười hết sức mê người, nhưng trong ánh mắt đã bùng lên một ngọn lửa."Đừng nói gì nữa, lên giường đi"."Chát!""Công phu trên giường của ta rất đỉnh"."Chát!""Rồi sẽ có một ngày ta thu phục được cô"."Chát!"Đoạn đối thoại này thật là ly kỳ.Triệu Bân một câu tiếp một câu, câu sau nhanh hơn câu trước, cũng cuồng loạn hơn câu trước.Còn Tử Linh thì một tát tiếp một tát, tát sau nhanh hơn tát trước, cũng mạnh mẽ hơn tát trước.Giờ phút này, đừng nói là bạch hạc, ngay cả Đại Bằng cũng đã ngẩng đầu lên.Đầu óc của tên tiểu võ tu này có vấn đề sao? Hắn không muốn sống nữa à?.