Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 512: 512: Tất Nhiên Đó Là Thi Ngữ
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tiếng ông ông vang lên, một cỗ quan tài nhô lên khỏi mặt đất.Đây đúng là quan tài của vua Âm Nguyệt, được triệu hồi về từ vùng đất U Minh."Thuật trầm quan".Tử Linh thầm nói, cô ta đã từng thấy người khác thi triển thuật pháp này.Chỉ có điều, cách mà Triệu Bân thi triển thuật pháp không giống với người của tộc xác chết.Ông!Trong khi cô ta còn đang thì thầm thì cỗ quan tài đã trỗi dậy.Giai đoạn tiếp theo thì vô cùng dọa người! Cỗ quan tài khổng lồ đang lắc qua lắc lại, nắp quan tài rung lên tới mức tưởng như muốn bật ra, từ các khe hở của quan tài còn có âm khí lan tràn ra, uy thế cường đại của cảnh giới Thiên Võ ầm ầm bộc phát, đừng nói tới Triệu Bân, ngay cả Tử Linh cũng bị chấn lui về phía sau mười mấy bước, uy áp bá đạo thiên địa này chắc chắn là của vua Âm Nguyệt rồi.Cỗ quan tài lắc lư mạnh như thế, hiển nhiên là do vua Âm Nguyệt đã nổi giận.Con mợ nhà ngươi, ông đây khó khăn lắm mới được ngủ yên giấc, ngươi lại muốn triệu hồi ông đây lên như thông linh thú sao?Tử Linh biến sắc, có thể nhận ra vua Âm Nguyệt đang rất tức giận, dám làm náo loạn giấc ngủ của ông ta là đã xúc phạm đến uy nghiêm tối thượng, ông ta đang muốn xông ra khỏi quan tài đại khai sát giới.Vậy là Triệu Bân không lừa cô ta.Vùng đất U Minh trong truyền thuyết thật sự có tồn tại.Mà chuyện đó cũng không quan trọng, quan trọng là vua Âm Nguyệt đã có dấu hiệu thi biến, thi thể vua Âm Nguyệt mà hiện thế thì thiên hạ sẽ đại loạn! Cảnh giới Thiên Võ không xuất hiện thì trên thế gian này không ai có thể ngăn cản được thi thể của vua Âm Nguyệt.Hối hận.Cô ta rất hối hận.Cô ta hối hận vì mình đã không tin Triệu Bân, cũng hối hận vì đã không nghe Triệu Bân khuyên bảo.Có tiếng xì xầm.Trong giờ phút dầu sôi lửa bỏng, Triệu Bân lại đột nhiên mở miệng.Hắn nói rất nhiều, nhưng hoàn toàn không dùng ngôn ngữ của người sống.Tất nhiên đó là thi ngữ..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tiếng ông ông vang lên, một cỗ quan tài nhô lên khỏi mặt đất.
Đây đúng là quan tài của vua Âm Nguyệt, được triệu hồi về từ vùng đất U Minh.
"Thuật trầm quan".
Tử Linh thầm nói, cô ta đã từng thấy người khác thi triển thuật pháp này.
Chỉ có điều, cách mà Triệu Bân thi triển thuật pháp không giống với người của tộc xác chết.
Ông!
Trong khi cô ta còn đang thì thầm thì cỗ quan tài đã trỗi dậy.
Giai đoạn tiếp theo thì vô cùng dọa người! Cỗ quan tài khổng lồ đang lắc qua lắc lại, nắp quan tài rung lên tới mức tưởng như muốn bật ra, từ các khe hở của quan tài còn có âm khí lan tràn ra, uy thế cường đại của cảnh giới Thiên Võ ầm ầm bộc phát, đừng nói tới Triệu Bân, ngay cả Tử Linh cũng bị chấn lui về phía sau mười mấy bước, uy áp bá đạo thiên địa này chắc chắn là của vua Âm Nguyệt rồi.
Cỗ quan tài lắc lư mạnh như thế, hiển nhiên là do vua Âm Nguyệt đã nổi giận.
Con mợ nhà ngươi, ông đây khó khăn lắm mới được ngủ yên giấc, ngươi lại muốn triệu hồi ông đây lên như thông linh thú sao?
Tử Linh biến sắc, có thể nhận ra vua Âm Nguyệt đang rất tức giận, dám làm náo loạn giấc ngủ của ông ta là đã xúc phạm đến uy nghiêm tối thượng, ông ta đang muốn xông ra khỏi quan tài đại khai sát giới.
Vậy là Triệu Bân không lừa cô ta.
Vùng đất U Minh trong truyền thuyết thật sự có tồn tại.
Mà chuyện đó cũng không quan trọng, quan trọng là vua Âm Nguyệt đã có dấu hiệu thi biến, thi thể vua Âm Nguyệt mà hiện thế thì thiên hạ sẽ đại loạn! Cảnh giới Thiên Võ không xuất hiện thì trên thế gian này không ai có thể ngăn cản được thi thể của vua Âm Nguyệt.
Hối hận.
Cô ta rất hối hận.
Cô ta hối hận vì mình đã không tin Triệu Bân, cũng hối hận vì đã không nghe Triệu Bân khuyên bảo.
Có tiếng xì xầm.
Trong giờ phút dầu sôi lửa bỏng, Triệu Bân lại đột nhiên mở miệng.
Hắn nói rất nhiều, nhưng hoàn toàn không dùng ngôn ngữ của người sống.
Tất nhiên đó là thi ngữ.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Tiếng ông ông vang lên, một cỗ quan tài nhô lên khỏi mặt đất.Đây đúng là quan tài của vua Âm Nguyệt, được triệu hồi về từ vùng đất U Minh."Thuật trầm quan".Tử Linh thầm nói, cô ta đã từng thấy người khác thi triển thuật pháp này.Chỉ có điều, cách mà Triệu Bân thi triển thuật pháp không giống với người của tộc xác chết.Ông!Trong khi cô ta còn đang thì thầm thì cỗ quan tài đã trỗi dậy.Giai đoạn tiếp theo thì vô cùng dọa người! Cỗ quan tài khổng lồ đang lắc qua lắc lại, nắp quan tài rung lên tới mức tưởng như muốn bật ra, từ các khe hở của quan tài còn có âm khí lan tràn ra, uy thế cường đại của cảnh giới Thiên Võ ầm ầm bộc phát, đừng nói tới Triệu Bân, ngay cả Tử Linh cũng bị chấn lui về phía sau mười mấy bước, uy áp bá đạo thiên địa này chắc chắn là của vua Âm Nguyệt rồi.Cỗ quan tài lắc lư mạnh như thế, hiển nhiên là do vua Âm Nguyệt đã nổi giận.Con mợ nhà ngươi, ông đây khó khăn lắm mới được ngủ yên giấc, ngươi lại muốn triệu hồi ông đây lên như thông linh thú sao?Tử Linh biến sắc, có thể nhận ra vua Âm Nguyệt đang rất tức giận, dám làm náo loạn giấc ngủ của ông ta là đã xúc phạm đến uy nghiêm tối thượng, ông ta đang muốn xông ra khỏi quan tài đại khai sát giới.Vậy là Triệu Bân không lừa cô ta.Vùng đất U Minh trong truyền thuyết thật sự có tồn tại.Mà chuyện đó cũng không quan trọng, quan trọng là vua Âm Nguyệt đã có dấu hiệu thi biến, thi thể vua Âm Nguyệt mà hiện thế thì thiên hạ sẽ đại loạn! Cảnh giới Thiên Võ không xuất hiện thì trên thế gian này không ai có thể ngăn cản được thi thể của vua Âm Nguyệt.Hối hận.Cô ta rất hối hận.Cô ta hối hận vì mình đã không tin Triệu Bân, cũng hối hận vì đã không nghe Triệu Bân khuyên bảo.Có tiếng xì xầm.Trong giờ phút dầu sôi lửa bỏng, Triệu Bân lại đột nhiên mở miệng.Hắn nói rất nhiều, nhưng hoàn toàn không dùng ngôn ngữ của người sống.Tất nhiên đó là thi ngữ..