Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 513: 513: Rốt Cuộc Sư Phụ Của Ngươi Là Ai
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Ông!Lại có thêm một tiếng ông ông vang lên.Cỗ quan tài lại một lần nữa trầm mình xuống ba tấc đất, ngay lập tức không còn nhìn thấy bóng dáng.Phù!Triệu Bân thở dài nhẹ nhõm, lúc này mới dám đặt mông ngồi xuống.May là còn có Nguyệt Thần chống đỡ, nếu không con tép riu như hắn chỉ có thể bó tay chờ chết."Là do ta...!quá l* m*ng".Tử Linh cười tự giễu, cũng như biểu đạt lời xin lỗi đối với Triệu Bân.So với Triệu Bân, cảnh giới Địa Tạng đỉnh phong như cô ta quả thật vẫn còn quá nhiều thiếu sót."Chuyện này không lớn"."Đúng rồi, lên giường không?"Khung cảnh đang rất hòa hợp, quay ngoắt một cái lại bắt đầu chuyển cảnh.Chát!Tiếng bạt tai giòn giã lại vang vọng.Lúc này, dường như cả thế giới đều im lặng.Lồng ngực của Tử Linh lại phập phồng kịch liệt, ánh mắt bốc lửa, cô ta vừa mới lấy lại được ấn tượng tốt với tên nhóc này thì hắn liền tiếp tục trêu ghẹo, giở trò lưu manh.Thật không hiểu ngày thường hắn hành tẩu giang hồ như thế nào mà lại không bị người ta đánh chết.Khi Triệu Bân tỉnh lại thì hắn đã ở trên lưng bạch hạc.Việc đầu tiên hắn làm sau khi tỉnh lại là nhét một miếng vải vào miệng, trong tình hình này thì không thể để Tú Nhi nói lung tung nữa, cũng không thể chọc đến Tử Linh nữa.“Học đâu ra thi ngữ và thuật trầm quan thế hả?”Tử Linh lạnh lùng nói, theo cô ta nghĩ thì chỉ có người của tộc xác chết mới biết những bí thuật này.“Một người lớn tuổi sống dai đã dạy ta!”Triệu Bân trả lời lại một câu rồi nhanh chóng nhét miệng mình lại.Câu nói đó là thật một trăm phần trăm, người lớn tuổi sống dai là chỉ Nguyệt Thần.“Rốt cuộc sư phụ của ngươi là ai?”Tử Linh nhìn thẳng vào Triệu Bân rồi hỏi tiếp, giống như trước đây từng nói, dù không phải là Hồng Uyên thì nhất định cũng phải là cao thủ khét tiếng, nếu không thì cũng không thể dạy được một học trò xuất sắc như thế, khả năng diễn xuất điệu nghệ, gan cũng lớn, chủ yếu là năng lực cũng hơn người, chỉ nói khí thế Thiên Võ không thôi thì cô ta cũng chưa từng nghe nói đến..
Ông!
Lại có thêm một tiếng ông ông vang lên.
Cỗ quan tài lại một lần nữa trầm mình xuống ba tấc đất, ngay lập tức không còn nhìn thấy bóng dáng.
Phù!
Triệu Bân thở dài nhẹ nhõm, lúc này mới dám đặt mông ngồi xuống.
May là còn có Nguyệt Thần chống đỡ, nếu không con tép riu như hắn chỉ có thể bó tay chờ chết.
"Là do ta...!quá l* m*ng".
Tử Linh cười tự giễu, cũng như biểu đạt lời xin lỗi đối với Triệu Bân.
So với Triệu Bân, cảnh giới Địa Tạng đỉnh phong như cô ta quả thật vẫn còn quá nhiều thiếu sót.
"Chuyện này không lớn".
"Đúng rồi, lên giường không?"
Khung cảnh đang rất hòa hợp, quay ngoắt một cái lại bắt đầu chuyển cảnh.
Chát!
Tiếng bạt tai giòn giã lại vang vọng.
Lúc này, dường như cả thế giới đều im lặng.
Lồng ngực của Tử Linh lại phập phồng kịch liệt, ánh mắt bốc lửa, cô ta vừa mới lấy lại được ấn tượng tốt với tên nhóc này thì hắn liền tiếp tục trêu ghẹo, giở trò lưu manh.
Thật không hiểu ngày thường hắn hành tẩu giang hồ như thế nào mà lại không bị người ta đánh chết.
Khi Triệu Bân tỉnh lại thì hắn đã ở trên lưng bạch hạc.
Việc đầu tiên hắn làm sau khi tỉnh lại là nhét một miếng vải vào miệng, trong tình hình này thì không thể để Tú Nhi nói lung tung nữa, cũng không thể chọc đến Tử Linh nữa.
“Học đâu ra thi ngữ và thuật trầm quan thế hả?”
Tử Linh lạnh lùng nói, theo cô ta nghĩ thì chỉ có người của tộc xác chết mới biết những bí thuật này.
“Một người lớn tuổi sống dai đã dạy ta!”
Triệu Bân trả lời lại một câu rồi nhanh chóng nhét miệng mình lại.
Câu nói đó là thật một trăm phần trăm, người lớn tuổi sống dai là chỉ Nguyệt Thần.
“Rốt cuộc sư phụ của ngươi là ai?”
Tử Linh nhìn thẳng vào Triệu Bân rồi hỏi tiếp, giống như trước đây từng nói, dù không phải là Hồng Uyên thì nhất định cũng phải là cao thủ khét tiếng, nếu không thì cũng không thể dạy được một học trò xuất sắc như thế, khả năng diễn xuất điệu nghệ, gan cũng lớn, chủ yếu là năng lực cũng hơn người, chỉ nói khí thế Thiên Võ không thôi thì cô ta cũng chưa từng nghe nói đến.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Ông!Lại có thêm một tiếng ông ông vang lên.Cỗ quan tài lại một lần nữa trầm mình xuống ba tấc đất, ngay lập tức không còn nhìn thấy bóng dáng.Phù!Triệu Bân thở dài nhẹ nhõm, lúc này mới dám đặt mông ngồi xuống.May là còn có Nguyệt Thần chống đỡ, nếu không con tép riu như hắn chỉ có thể bó tay chờ chết."Là do ta...!quá l* m*ng".Tử Linh cười tự giễu, cũng như biểu đạt lời xin lỗi đối với Triệu Bân.So với Triệu Bân, cảnh giới Địa Tạng đỉnh phong như cô ta quả thật vẫn còn quá nhiều thiếu sót."Chuyện này không lớn"."Đúng rồi, lên giường không?"Khung cảnh đang rất hòa hợp, quay ngoắt một cái lại bắt đầu chuyển cảnh.Chát!Tiếng bạt tai giòn giã lại vang vọng.Lúc này, dường như cả thế giới đều im lặng.Lồng ngực của Tử Linh lại phập phồng kịch liệt, ánh mắt bốc lửa, cô ta vừa mới lấy lại được ấn tượng tốt với tên nhóc này thì hắn liền tiếp tục trêu ghẹo, giở trò lưu manh.Thật không hiểu ngày thường hắn hành tẩu giang hồ như thế nào mà lại không bị người ta đánh chết.Khi Triệu Bân tỉnh lại thì hắn đã ở trên lưng bạch hạc.Việc đầu tiên hắn làm sau khi tỉnh lại là nhét một miếng vải vào miệng, trong tình hình này thì không thể để Tú Nhi nói lung tung nữa, cũng không thể chọc đến Tử Linh nữa.“Học đâu ra thi ngữ và thuật trầm quan thế hả?”Tử Linh lạnh lùng nói, theo cô ta nghĩ thì chỉ có người của tộc xác chết mới biết những bí thuật này.“Một người lớn tuổi sống dai đã dạy ta!”Triệu Bân trả lời lại một câu rồi nhanh chóng nhét miệng mình lại.Câu nói đó là thật một trăm phần trăm, người lớn tuổi sống dai là chỉ Nguyệt Thần.“Rốt cuộc sư phụ của ngươi là ai?”Tử Linh nhìn thẳng vào Triệu Bân rồi hỏi tiếp, giống như trước đây từng nói, dù không phải là Hồng Uyên thì nhất định cũng phải là cao thủ khét tiếng, nếu không thì cũng không thể dạy được một học trò xuất sắc như thế, khả năng diễn xuất điệu nghệ, gan cũng lớn, chủ yếu là năng lực cũng hơn người, chỉ nói khí thế Thiên Võ không thôi thì cô ta cũng chưa từng nghe nói đến..