Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 564: 564: Ngươi Quen Cô Ta Sao
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “U Lan”, Triệu Bân cau mày.Đôi mắt đẹp ấy vẫn còn in sâu trong trí nhớ của hắn.Keng!Hắn buộc phải làm chệch hướng của mũi kiếm, một kiếm tuyệt sát đã tránh được ấn đường của cô ta.Tuy nhiên U Lan vẫn bị thương, kiếm khí tràn ra từ kiếm Tử Tiêu đã cắt bỏ lớp vải đen che mặt cô ta, và một vết kiếm cũng được khắc lên trên gương mặt của cô ta."Triệu Bân?"Trong nháy mắt, vẻ mặt của U Lan trở nên cực kỳ kinh ngạc.Không ngờ lại gặp thiếu chủ Triệu gia ở đây.Răng rắc!Kiếm của Triệu Bân cuối cùng cũng làm bể nát một tảng đá lớn.Trong nháy mắt, U Lan đã xoay người bỏ chạy."U Lan".Triệu Bân kêu một tiếng, nhanh chóng đuổi theo.Hắn không muốn giết U Lan, chỉ muốn hỏi U Lan về kẻ đã phái cô ta tới đây.Vì cô gái này mấy tháng trước cũng có nhiệm vụ ám sát hắn.Đáng tiếc, hắn vừa đuổi theo được mấy bước thì đã đụng phải một đạo bùa chú nổ tung trước mặt, làn khói dày đặc đen kịt bốc lên che mất tầm nhìn của hắn.Khi đôi mắt hắn sáng rõ trở lại, thì U Lan đã khuất vào trong bóng tối."Mấy ngày không gặp, tốc độ cũng tăng lên không ít!"Triệu Bân nhanh như gió, một đường truy đuổi.Đuổi đến nửa đêm thì hắn mới đưa ra kết luận, U Lan không chỉ đã gia tăng tốc độ mà còn gia tăng tu vi không ít, lần trước gặp cô ta thì cô ta vẫn còn ở cảnh giới Chân Linh, lần này gặp lại thì cô ta đã ở trong cảnh giới Huyền Dương rồi.Theo hắn thấy, tốc độ phát triển nhanh bậc này chắc chắn có liên quan đến huyết mạch của cô ta.May là hôm nay không phải đêm trăng tròn.Nếu U Lan cảnh giới Huyền Dương nổi điên, cô ta có thể đánh tan xác hắn thành tro bụi.Trong sâu thẳm núi rừng, hắn đứng yên cảm nhận.Không còn cảm nhận được khí tức của U Lan nữa, chỉ có trời mới biết U Lan đã chạy trốn nhanh như vậy bằng cách nào."Ngươi quen cô ta sao?"Phượng Vũ ôm cánh tay bị thương của mình, loạng choạng bước tới."Có quen"..
“U Lan”, Triệu Bân cau mày.
Đôi mắt đẹp ấy vẫn còn in sâu trong trí nhớ của hắn.
Keng!
Hắn buộc phải làm chệch hướng của mũi kiếm, một kiếm tuyệt sát đã tránh được ấn đường của cô ta.
Tuy nhiên U Lan vẫn bị thương, kiếm khí tràn ra từ kiếm Tử Tiêu đã cắt bỏ lớp vải đen che mặt cô ta, và một vết kiếm cũng được khắc lên trên gương mặt của cô ta.
"Triệu Bân?"
Trong nháy mắt, vẻ mặt của U Lan trở nên cực kỳ kinh ngạc.
Không ngờ lại gặp thiếu chủ Triệu gia ở đây.
Răng rắc!
Kiếm của Triệu Bân cuối cùng cũng làm bể nát một tảng đá lớn.
Trong nháy mắt, U Lan đã xoay người bỏ chạy.
"U Lan".
Triệu Bân kêu một tiếng, nhanh chóng đuổi theo.
Hắn không muốn giết U Lan, chỉ muốn hỏi U Lan về kẻ đã phái cô ta tới đây.
Vì cô gái này mấy tháng trước cũng có nhiệm vụ ám sát hắn.
Đáng tiếc, hắn vừa đuổi theo được mấy bước thì đã đụng phải một đạo bùa chú nổ tung trước mặt, làn khói dày đặc đen kịt bốc lên che mất tầm nhìn của hắn.
Khi đôi mắt hắn sáng rõ trở lại, thì U Lan đã khuất vào trong bóng tối.
"Mấy ngày không gặp, tốc độ cũng tăng lên không ít!"
Triệu Bân nhanh như gió, một đường truy đuổi.
Đuổi đến nửa đêm thì hắn mới đưa ra kết luận, U Lan không chỉ đã gia tăng tốc độ mà còn gia tăng tu vi không ít, lần trước gặp cô ta thì cô ta vẫn còn ở cảnh giới Chân Linh, lần này gặp lại thì cô ta đã ở trong cảnh giới Huyền Dương rồi.
Theo hắn thấy, tốc độ phát triển nhanh bậc này chắc chắn có liên quan đến huyết mạch của cô ta.
May là hôm nay không phải đêm trăng tròn.
Nếu U Lan cảnh giới Huyền Dương nổi điên, cô ta có thể đánh tan xác hắn thành tro bụi.
Trong sâu thẳm núi rừng, hắn đứng yên cảm nhận.
Không còn cảm nhận được khí tức của U Lan nữa, chỉ có trời mới biết U Lan đã chạy trốn nhanh như vậy bằng cách nào.
"Ngươi quen cô ta sao?"
Phượng Vũ ôm cánh tay bị thương của mình, loạng choạng bước tới.
"Có quen".
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… “U Lan”, Triệu Bân cau mày.Đôi mắt đẹp ấy vẫn còn in sâu trong trí nhớ của hắn.Keng!Hắn buộc phải làm chệch hướng của mũi kiếm, một kiếm tuyệt sát đã tránh được ấn đường của cô ta.Tuy nhiên U Lan vẫn bị thương, kiếm khí tràn ra từ kiếm Tử Tiêu đã cắt bỏ lớp vải đen che mặt cô ta, và một vết kiếm cũng được khắc lên trên gương mặt của cô ta."Triệu Bân?"Trong nháy mắt, vẻ mặt của U Lan trở nên cực kỳ kinh ngạc.Không ngờ lại gặp thiếu chủ Triệu gia ở đây.Răng rắc!Kiếm của Triệu Bân cuối cùng cũng làm bể nát một tảng đá lớn.Trong nháy mắt, U Lan đã xoay người bỏ chạy."U Lan".Triệu Bân kêu một tiếng, nhanh chóng đuổi theo.Hắn không muốn giết U Lan, chỉ muốn hỏi U Lan về kẻ đã phái cô ta tới đây.Vì cô gái này mấy tháng trước cũng có nhiệm vụ ám sát hắn.Đáng tiếc, hắn vừa đuổi theo được mấy bước thì đã đụng phải một đạo bùa chú nổ tung trước mặt, làn khói dày đặc đen kịt bốc lên che mất tầm nhìn của hắn.Khi đôi mắt hắn sáng rõ trở lại, thì U Lan đã khuất vào trong bóng tối."Mấy ngày không gặp, tốc độ cũng tăng lên không ít!"Triệu Bân nhanh như gió, một đường truy đuổi.Đuổi đến nửa đêm thì hắn mới đưa ra kết luận, U Lan không chỉ đã gia tăng tốc độ mà còn gia tăng tu vi không ít, lần trước gặp cô ta thì cô ta vẫn còn ở cảnh giới Chân Linh, lần này gặp lại thì cô ta đã ở trong cảnh giới Huyền Dương rồi.Theo hắn thấy, tốc độ phát triển nhanh bậc này chắc chắn có liên quan đến huyết mạch của cô ta.May là hôm nay không phải đêm trăng tròn.Nếu U Lan cảnh giới Huyền Dương nổi điên, cô ta có thể đánh tan xác hắn thành tro bụi.Trong sâu thẳm núi rừng, hắn đứng yên cảm nhận.Không còn cảm nhận được khí tức của U Lan nữa, chỉ có trời mới biết U Lan đã chạy trốn nhanh như vậy bằng cách nào."Ngươi quen cô ta sao?"Phượng Vũ ôm cánh tay bị thương của mình, loạng choạng bước tới."Có quen"..