Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 565: 565: Không Đáp Lễ Kể Cũng Khó Coi
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân hít sâu một hơi, cảm thấy đau đớn.Trong trận này hắn cũng bị thương, trước đó hắn bị tên hói l* m*ng bổ xuống một rìu, hắn vẫn bị chấn động đến mức nội thương, mà tiên lộ linh dịch lại không thể chữa khỏi được nữa, bởi vì nó đã bị pha loãng nhiều lần, dược lực bên trong hồ lô đã xuống rất thấp, không còn thần hiệu tái tạo xương thịt nữa.Vậy nên sau này hắn phải sử dụng tiết kiệm hơn một chút.Nhưng cho dù dược lực của linh dịch suy giảm thì nó vẫn tốt hơn hẳn những loại đan dược trị thương thông thường."Cảm ơn rất nhiều".Phượng Vũ vừa cảm kích vừa cảm thấy có lỗi.Nếu Triệu Bân không theo cô ta ra khỏi thành, thì tối nay hắn cũng sẽ không bị ám sát."Chúng ta đều là những người xui xẻo, kẻ tám lạng người nửa cân thôi".Triệu Bân thản nhiên đáp một tiếng, ôm chặt cái eo già nua của mình rồi ngồi xuống.Đúng vậy, tám lạng nửa cân.Vừa mới ló đầu ra khỏi thành liền đụng phải sát thủ của La Sinh Môn, một nhóm đuổi theo hắn, một nhóm đuổi theo Phượng Vũ, hai người bọn họ đi chung, hai nhóm sát thủ cũng đi chung, chuyện trùng hợp như vậy đúng là hiếm thấy.Phượng Vũ cười khan, ngay lập tức ho ra máu.Cô ta cũng giống như Triệu Bân, đều bị La Sinh Môn theo dõi từ lâu.Ngày thường cô ta luôn trốn ở trong thành Thương Lang, nếu không phải vì cứu đại ca của mình thì cô ta cũng sẽ không chạy ra ngoài, cô ta đã cố gắng ẩn nấp, nhưng vẫn bị chú ý.Sát thủ La Sinh Môn thực sự có ở khắp mọi nơi.Đến nay cô ta vẫn không biết ai muốn giết mình, cũng không biết ai là người đã thuê sát thủ."Cô có biết tổ chức La Sinh Môn ở đâu không?"Triệu Bân nói, đưa một viên thuốc vào miệng."Sao, ngươi muốn thuê sát thủ sao?"Phượng Vũ liếc nhìn, dường như đọc được ngụ ý trong lời nói của Triệu Bân."Không đáp lễ kể cũng khó coi".Lời nói của Triệu Bân đã khẳng định suy đoán của Phượng Vũ.Hết lần này đến lần khác, hắn chỉ vừa ra khỏi thành là đã bị đuổi giết, tưởng ông đây có tính khí tốt lắm hay sao? Năm lần bảy lượt bị đuổi giết, không nổi nóng mới là lạ! Đối phương có thể thuê sát thủ đuổi giết hắn thì hắn cũng có thể, xem như là đáp lễ đối phương thôi!Về phần mục tiêu của hắn, kể ra thì có rất nhiều.Những thế lực đối địch, gia tộc lớn, Huyết Y Môn,… chọn kẻ nào trong số đó cũng không sai..
Triệu Bân hít sâu một hơi, cảm thấy đau đớn.
Trong trận này hắn cũng bị thương, trước đó hắn bị tên hói l* m*ng bổ xuống một rìu, hắn vẫn bị chấn động đến mức nội thương, mà tiên lộ linh dịch lại không thể chữa khỏi được nữa, bởi vì nó đã bị pha loãng nhiều lần, dược lực bên trong hồ lô đã xuống rất thấp, không còn thần hiệu tái tạo xương thịt nữa.
Vậy nên sau này hắn phải sử dụng tiết kiệm hơn một chút.
Nhưng cho dù dược lực của linh dịch suy giảm thì nó vẫn tốt hơn hẳn những loại đan dược trị thương thông thường.
"Cảm ơn rất nhiều".
Phượng Vũ vừa cảm kích vừa cảm thấy có lỗi.
Nếu Triệu Bân không theo cô ta ra khỏi thành, thì tối nay hắn cũng sẽ không bị ám sát.
"Chúng ta đều là những người xui xẻo, kẻ tám lạng người nửa cân thôi".
Triệu Bân thản nhiên đáp một tiếng, ôm chặt cái eo già nua của mình rồi ngồi xuống.
Đúng vậy, tám lạng nửa cân.
Vừa mới ló đầu ra khỏi thành liền đụng phải sát thủ của La Sinh Môn, một nhóm đuổi theo hắn, một nhóm đuổi theo Phượng Vũ, hai người bọn họ đi chung, hai nhóm sát thủ cũng đi chung, chuyện trùng hợp như vậy đúng là hiếm thấy.
Phượng Vũ cười khan, ngay lập tức ho ra máu.
Cô ta cũng giống như Triệu Bân, đều bị La Sinh Môn theo dõi từ lâu.
Ngày thường cô ta luôn trốn ở trong thành Thương Lang, nếu không phải vì cứu đại ca của mình thì cô ta cũng sẽ không chạy ra ngoài, cô ta đã cố gắng ẩn nấp, nhưng vẫn bị chú ý.
Sát thủ La Sinh Môn thực sự có ở khắp mọi nơi.
Đến nay cô ta vẫn không biết ai muốn giết mình, cũng không biết ai là người đã thuê sát thủ.
"Cô có biết tổ chức La Sinh Môn ở đâu không?"
Triệu Bân nói, đưa một viên thuốc vào miệng.
"Sao, ngươi muốn thuê sát thủ sao?"
Phượng Vũ liếc nhìn, dường như đọc được ngụ ý trong lời nói của Triệu Bân.
"Không đáp lễ kể cũng khó coi".
Lời nói của Triệu Bân đã khẳng định suy đoán của Phượng Vũ.
Hết lần này đến lần khác, hắn chỉ vừa ra khỏi thành là đã bị đuổi giết, tưởng ông đây có tính khí tốt lắm hay sao? Năm lần bảy lượt bị đuổi giết, không nổi nóng mới là lạ! Đối phương có thể thuê sát thủ đuổi giết hắn thì hắn cũng có thể, xem như là đáp lễ đối phương thôi!
Về phần mục tiêu của hắn, kể ra thì có rất nhiều.
Những thế lực đối địch, gia tộc lớn, Huyết Y Môn,… chọn kẻ nào trong số đó cũng không sai.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân hít sâu một hơi, cảm thấy đau đớn.Trong trận này hắn cũng bị thương, trước đó hắn bị tên hói l* m*ng bổ xuống một rìu, hắn vẫn bị chấn động đến mức nội thương, mà tiên lộ linh dịch lại không thể chữa khỏi được nữa, bởi vì nó đã bị pha loãng nhiều lần, dược lực bên trong hồ lô đã xuống rất thấp, không còn thần hiệu tái tạo xương thịt nữa.Vậy nên sau này hắn phải sử dụng tiết kiệm hơn một chút.Nhưng cho dù dược lực của linh dịch suy giảm thì nó vẫn tốt hơn hẳn những loại đan dược trị thương thông thường."Cảm ơn rất nhiều".Phượng Vũ vừa cảm kích vừa cảm thấy có lỗi.Nếu Triệu Bân không theo cô ta ra khỏi thành, thì tối nay hắn cũng sẽ không bị ám sát."Chúng ta đều là những người xui xẻo, kẻ tám lạng người nửa cân thôi".Triệu Bân thản nhiên đáp một tiếng, ôm chặt cái eo già nua của mình rồi ngồi xuống.Đúng vậy, tám lạng nửa cân.Vừa mới ló đầu ra khỏi thành liền đụng phải sát thủ của La Sinh Môn, một nhóm đuổi theo hắn, một nhóm đuổi theo Phượng Vũ, hai người bọn họ đi chung, hai nhóm sát thủ cũng đi chung, chuyện trùng hợp như vậy đúng là hiếm thấy.Phượng Vũ cười khan, ngay lập tức ho ra máu.Cô ta cũng giống như Triệu Bân, đều bị La Sinh Môn theo dõi từ lâu.Ngày thường cô ta luôn trốn ở trong thành Thương Lang, nếu không phải vì cứu đại ca của mình thì cô ta cũng sẽ không chạy ra ngoài, cô ta đã cố gắng ẩn nấp, nhưng vẫn bị chú ý.Sát thủ La Sinh Môn thực sự có ở khắp mọi nơi.Đến nay cô ta vẫn không biết ai muốn giết mình, cũng không biết ai là người đã thuê sát thủ."Cô có biết tổ chức La Sinh Môn ở đâu không?"Triệu Bân nói, đưa một viên thuốc vào miệng."Sao, ngươi muốn thuê sát thủ sao?"Phượng Vũ liếc nhìn, dường như đọc được ngụ ý trong lời nói của Triệu Bân."Không đáp lễ kể cũng khó coi".Lời nói của Triệu Bân đã khẳng định suy đoán của Phượng Vũ.Hết lần này đến lần khác, hắn chỉ vừa ra khỏi thành là đã bị đuổi giết, tưởng ông đây có tính khí tốt lắm hay sao? Năm lần bảy lượt bị đuổi giết, không nổi nóng mới là lạ! Đối phương có thể thuê sát thủ đuổi giết hắn thì hắn cũng có thể, xem như là đáp lễ đối phương thôi!Về phần mục tiêu của hắn, kể ra thì có rất nhiều.Những thế lực đối địch, gia tộc lớn, Huyết Y Môn,… chọn kẻ nào trong số đó cũng không sai..