Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 568: 568: Lại Còn Có Mê Hồn Trận

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Sương mù ở đâu ra?""Hương thơm ở đâu ra?"Phượng Vũ đã định thần lại, bắt đầu quan sát bốn phía."Mở".Triệu Bân quát lên một tiếng, mở Thiên Nhãn bên phải.Phượng Vũ lại sửng sốt khi nhìn thấy nó.Cái tên này vậy mà lại có Thiên Nhãn, nhưng chỉ có ở bên phải."Bế khí".Triệu Bân lại thì thầm nói, thần sắc còn có chút phấn khích.Thiên Nhãn xuyên qua ảo ảnh sương mù, quan sát tổng thể sơn cốc.Khắp sơn cốc trồng đầy cực lạc hoa.Cực lạc hoa là nguyên liệu để luyện chế cực lạc tán, chỉ cần dùng một gói là sẽ có cảm giác lâng lâng như bay trên mây, sơn cốc này lại trồng đầy loài hoa này, phấn hoa bay bay tỏa hương thơm thoang thoảng, mùi hương của sự phê pha.Mùi hương này cũng có tác dụng khiến cho con người ta chìm vào cơn phê.Không biết là nhân tài nào đã trồng lên sơn cốc cực lạc hoa này, có phải đây là nơi cung cấp cực lạc tán hay không?"Đằng kia hình như có người".Phượng Vũ dụi mắt, chỉ vào màn sương mù.Triệu Bân giơ tay gõ lên đầu của cô ta.Có người hay không thì hắn không biết, chỉ thấy ở chỗ Phượng Vũ vừa chỉ ngay cả chim chóc cũng không thấy, chắc là cô ta đã lạc vào huyễn cảnh, bị hắn gõ đầu mới khôi phục lại được sự thanh tỉnh."Huyễn thuật đáng sợ quá".Phượng Vũ cau mày, từ từ rút kiếm ra.Nhìn lại lần nữa, sơn cốc này còn quỷ dị hơn so với tưởng tượng của hai người."Lại còn có mê hồn trận".Triệu Bân khẽ lẩm bẩm, hai mắt nhíu lại.Chỉ cực lạc hoa thì không thể tạo ra sương mù và huyễn cảnh.Theo hắn thấy, ở đây ngoại trừ mê hồn trận thì còn có những trận pháp khác, nhưng đạo hạnh của hắn không đủ cho nên cũng không thể phán đoán ra hết, chỉ biết cấp bậc của các trận pháp này khá cao siêu."Đi"..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Sương mù ở đâu ra?"

"Hương thơm ở đâu ra?"

Phượng Vũ đã định thần lại, bắt đầu quan sát bốn phía.

"Mở".

Triệu Bân quát lên một tiếng, mở Thiên Nhãn bên phải.

Phượng Vũ lại sửng sốt khi nhìn thấy nó.

Cái tên này vậy mà lại có Thiên Nhãn, nhưng chỉ có ở bên phải.

"Bế khí".

Triệu Bân lại thì thầm nói, thần sắc còn có chút phấn khích.

Thiên Nhãn xuyên qua ảo ảnh sương mù, quan sát tổng thể sơn cốc.

Khắp sơn cốc trồng đầy cực lạc hoa.

Cực lạc hoa là nguyên liệu để luyện chế cực lạc tán, chỉ cần dùng một gói là sẽ có cảm giác lâng lâng như bay trên mây, sơn cốc này lại trồng đầy loài hoa này, phấn hoa bay bay tỏa hương thơm thoang thoảng, mùi hương của sự phê pha.

Mùi hương này cũng có tác dụng khiến cho con người ta chìm vào cơn phê.

Không biết là nhân tài nào đã trồng lên sơn cốc cực lạc hoa này, có phải đây là nơi cung cấp cực lạc tán hay không?

"Đằng kia hình như có người".

Phượng Vũ dụi mắt, chỉ vào màn sương mù.

Triệu Bân giơ tay gõ lên đầu của cô ta.

Có người hay không thì hắn không biết, chỉ thấy ở chỗ Phượng Vũ vừa chỉ ngay cả chim chóc cũng không thấy, chắc là cô ta đã lạc vào huyễn cảnh, bị hắn gõ đầu mới khôi phục lại được sự thanh tỉnh.

"Huyễn thuật đáng sợ quá".

Phượng Vũ cau mày, từ từ rút kiếm ra.

Nhìn lại lần nữa, sơn cốc này còn quỷ dị hơn so với tưởng tượng của hai người.

"Lại còn có mê hồn trận".

Triệu Bân khẽ lẩm bẩm, hai mắt nhíu lại.

Chỉ cực lạc hoa thì không thể tạo ra sương mù và huyễn cảnh.

Theo hắn thấy, ở đây ngoại trừ mê hồn trận thì còn có những trận pháp khác, nhưng đạo hạnh của hắn không đủ cho nên cũng không thể phán đoán ra hết, chỉ biết cấp bậc của các trận pháp này khá cao siêu.

"Đi".

Image removed.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Sương mù ở đâu ra?""Hương thơm ở đâu ra?"Phượng Vũ đã định thần lại, bắt đầu quan sát bốn phía."Mở".Triệu Bân quát lên một tiếng, mở Thiên Nhãn bên phải.Phượng Vũ lại sửng sốt khi nhìn thấy nó.Cái tên này vậy mà lại có Thiên Nhãn, nhưng chỉ có ở bên phải."Bế khí".Triệu Bân lại thì thầm nói, thần sắc còn có chút phấn khích.Thiên Nhãn xuyên qua ảo ảnh sương mù, quan sát tổng thể sơn cốc.Khắp sơn cốc trồng đầy cực lạc hoa.Cực lạc hoa là nguyên liệu để luyện chế cực lạc tán, chỉ cần dùng một gói là sẽ có cảm giác lâng lâng như bay trên mây, sơn cốc này lại trồng đầy loài hoa này, phấn hoa bay bay tỏa hương thơm thoang thoảng, mùi hương của sự phê pha.Mùi hương này cũng có tác dụng khiến cho con người ta chìm vào cơn phê.Không biết là nhân tài nào đã trồng lên sơn cốc cực lạc hoa này, có phải đây là nơi cung cấp cực lạc tán hay không?"Đằng kia hình như có người".Phượng Vũ dụi mắt, chỉ vào màn sương mù.Triệu Bân giơ tay gõ lên đầu của cô ta.Có người hay không thì hắn không biết, chỉ thấy ở chỗ Phượng Vũ vừa chỉ ngay cả chim chóc cũng không thấy, chắc là cô ta đã lạc vào huyễn cảnh, bị hắn gõ đầu mới khôi phục lại được sự thanh tỉnh."Huyễn thuật đáng sợ quá".Phượng Vũ cau mày, từ từ rút kiếm ra.Nhìn lại lần nữa, sơn cốc này còn quỷ dị hơn so với tưởng tượng của hai người."Lại còn có mê hồn trận".Triệu Bân khẽ lẩm bẩm, hai mắt nhíu lại.Chỉ cực lạc hoa thì không thể tạo ra sương mù và huyễn cảnh.Theo hắn thấy, ở đây ngoại trừ mê hồn trận thì còn có những trận pháp khác, nhưng đạo hạnh của hắn không đủ cho nên cũng không thể phán đoán ra hết, chỉ biết cấp bậc của các trận pháp này khá cao siêu."Đi"..

Chương 568: 568: Lại Còn Có Mê Hồn Trận