Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 569: 569: “lại Là Pháp Sư”
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Thân pháp của Phượng Vũ rất huyền diệu, trong nháy mắt đã bám sát hắn."Các ngươi nghĩ mình còn đi được sao?"Trong làn sương mù truyền ra một tiếng cười âm hiểm, Triệu Bân có võ hồn mà cũng không thể cảm nhận ra được tiếng cười đó đến từ đâu, chỉ biết tiếng cười và lời nói đó vô cùng âm trầm, giống như lời nói của ác quỷ, phối hợp với sương mù đầy trời khiến cho toàn thân của hắn muốn bủn rủn.Dứt lời, cuồng phong gào thét.Trong tiếng gió, tiếng kiếm khí va chạm vang lên chói tai.Một mảnh kiếm khí tạo thành cuồng phong hướng về phía hai người Triệu Bân chém tới.Keng! Keng!Triệu Bân cùng Phượng Vũ rút kiếm, ra sức chống đỡ.Tiếng kim loại va chạm vào nhau chan chát, phá vỡ sự yên tĩnh của màn đêm, tàn lửa b*n r* bốn phía khiến cho người ta muốn hoa cả mắt, tạo nên nguồn ánh sáng rực rỡ giữa màn sương mù.Đúng là những người xui xẻo.Triệu Bân và Phượng Vũ liếc nhìn nhau.Ngụ ý trong ánh mắt của họ về cơ bản là giống nhau.Hình như chúng ta không nên đi cùng nhau, đêm qua bị đuổi giết, đêm nay lại bị sập bẫy, vừa ra khỏi thành một chuyến là đã gặp biết bao nhiêu chuyện!Còn nữa.Tiếng nói vừa nãy là của ai, muốn giết người cướp của sao?Khẳng định đúng là như vậy!Đây chính là lời đáp lại của kẻ giấu mặt kia.Chứ không thì hơn nửa đêm ai lại rảnh rỗi đi bố trí mê hồn trận."Ai? Cút ra đây!"Triệu Bân mắng, bởi vì hắn chạy đi đâu cũng gặp bẫy.Keng! Keng!Đáp lại hắn chính là kiếm khí đầy trời, ngay cả mặt đất cũng biến thành một đám bùn lún, giữa không trung còn có những quả cầu lửa đang dội xuống."Pháp sư".Phượng Vũ thì thầm nói.Tất cả những thứ mà bọn họ nhìn thấy nãy giờ đều là bàng môn tà đạo, được thi triển bởi một võ tu hệ pháp sư.Mà quan trọng hơn, tu vi của kẻ này cũng khá cao.“Lại là pháp sư”.Triệu Bân thầm mắng..
Thân pháp của Phượng Vũ rất huyền diệu, trong nháy mắt đã bám sát hắn.
"Các ngươi nghĩ mình còn đi được sao?"
Trong làn sương mù truyền ra một tiếng cười âm hiểm, Triệu Bân có võ hồn mà cũng không thể cảm nhận ra được tiếng cười đó đến từ đâu, chỉ biết tiếng cười và lời nói đó vô cùng âm trầm, giống như lời nói của ác quỷ, phối hợp với sương mù đầy trời khiến cho toàn thân của hắn muốn bủn rủn.
Dứt lời, cuồng phong gào thét.
Trong tiếng gió, tiếng kiếm khí va chạm vang lên chói tai.
Một mảnh kiếm khí tạo thành cuồng phong hướng về phía hai người Triệu Bân chém tới.
Keng! Keng!
Triệu Bân cùng Phượng Vũ rút kiếm, ra sức chống đỡ.
Tiếng kim loại va chạm vào nhau chan chát, phá vỡ sự yên tĩnh của màn đêm, tàn lửa b*n r* bốn phía khiến cho người ta muốn hoa cả mắt, tạo nên nguồn ánh sáng rực rỡ giữa màn sương mù.
Đúng là những người xui xẻo.
Triệu Bân và Phượng Vũ liếc nhìn nhau.
Ngụ ý trong ánh mắt của họ về cơ bản là giống nhau.
Hình như chúng ta không nên đi cùng nhau, đêm qua bị đuổi giết, đêm nay lại bị sập bẫy, vừa ra khỏi thành một chuyến là đã gặp biết bao nhiêu chuyện!
Còn nữa.
Tiếng nói vừa nãy là của ai, muốn giết người cướp của sao?
Khẳng định đúng là như vậy!
Đây chính là lời đáp lại của kẻ giấu mặt kia.
Chứ không thì hơn nửa đêm ai lại rảnh rỗi đi bố trí mê hồn trận.
"Ai? Cút ra đây!"
Triệu Bân mắng, bởi vì hắn chạy đi đâu cũng gặp bẫy.
Keng! Keng!
Đáp lại hắn chính là kiếm khí đầy trời, ngay cả mặt đất cũng biến thành một đám bùn lún, giữa không trung còn có những quả cầu lửa đang dội xuống.
"Pháp sư".
Phượng Vũ thì thầm nói.
Tất cả những thứ mà bọn họ nhìn thấy nãy giờ đều là bàng môn tà đạo, được thi triển bởi một võ tu hệ pháp sư.
Mà quan trọng hơn, tu vi của kẻ này cũng khá cao.
“Lại là pháp sư”.
Triệu Bân thầm mắng.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Thân pháp của Phượng Vũ rất huyền diệu, trong nháy mắt đã bám sát hắn."Các ngươi nghĩ mình còn đi được sao?"Trong làn sương mù truyền ra một tiếng cười âm hiểm, Triệu Bân có võ hồn mà cũng không thể cảm nhận ra được tiếng cười đó đến từ đâu, chỉ biết tiếng cười và lời nói đó vô cùng âm trầm, giống như lời nói của ác quỷ, phối hợp với sương mù đầy trời khiến cho toàn thân của hắn muốn bủn rủn.Dứt lời, cuồng phong gào thét.Trong tiếng gió, tiếng kiếm khí va chạm vang lên chói tai.Một mảnh kiếm khí tạo thành cuồng phong hướng về phía hai người Triệu Bân chém tới.Keng! Keng!Triệu Bân cùng Phượng Vũ rút kiếm, ra sức chống đỡ.Tiếng kim loại va chạm vào nhau chan chát, phá vỡ sự yên tĩnh của màn đêm, tàn lửa b*n r* bốn phía khiến cho người ta muốn hoa cả mắt, tạo nên nguồn ánh sáng rực rỡ giữa màn sương mù.Đúng là những người xui xẻo.Triệu Bân và Phượng Vũ liếc nhìn nhau.Ngụ ý trong ánh mắt của họ về cơ bản là giống nhau.Hình như chúng ta không nên đi cùng nhau, đêm qua bị đuổi giết, đêm nay lại bị sập bẫy, vừa ra khỏi thành một chuyến là đã gặp biết bao nhiêu chuyện!Còn nữa.Tiếng nói vừa nãy là của ai, muốn giết người cướp của sao?Khẳng định đúng là như vậy!Đây chính là lời đáp lại của kẻ giấu mặt kia.Chứ không thì hơn nửa đêm ai lại rảnh rỗi đi bố trí mê hồn trận."Ai? Cút ra đây!"Triệu Bân mắng, bởi vì hắn chạy đi đâu cũng gặp bẫy.Keng! Keng!Đáp lại hắn chính là kiếm khí đầy trời, ngay cả mặt đất cũng biến thành một đám bùn lún, giữa không trung còn có những quả cầu lửa đang dội xuống."Pháp sư".Phượng Vũ thì thầm nói.Tất cả những thứ mà bọn họ nhìn thấy nãy giờ đều là bàng môn tà đạo, được thi triển bởi một võ tu hệ pháp sư.Mà quan trọng hơn, tu vi của kẻ này cũng khá cao.“Lại là pháp sư”.Triệu Bân thầm mắng..