Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 570: 570: “thú Thông Linh Khá Đấy”
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Nói đến pháp sư hắn lại tức đến lạ, cứ nhớ tới tay pháp sư tà ác kia.Một người đi thắp nhang bái lại phần mộ tổ tiên.Một kẻ thích hoa Cực Lạc.Cái bẫy siêu to khổng lồ như thế, cuối cùng vẫn khiến hai người họ rơi vào.Vút!Khi đang nói chuyện thì cuồng phong đã ập tới, cuốn thành kiếm khí.Nếu không muốn bàn đến sự khác biệt về cấp bậc thì kiếm khí đó cực kỳ sắc bén, nếu ai trúng phải một cái chắc sẽ bị bổ làm đôi như dưa hấu.“Cảnh giới Địa Tàng”.Sắc mặt Triệu Bân và Phượng Vũ đều trở nên nặng nề, quay lưng vào nhau, dùng hết sức để cầm kiếm chém phá cảnh giới của pháp sư, đó là võ tu Địa Tàng hàng thật giá thật, dù rằng chỉ là tầng thứ nhất, dù pháp sư không giỏi chiến đấu thì cũng là đối tượng mà bọn họ không đủ sức để chống lại.“Đúng là đẹp không sao tả xiết”.Nhìn sang pháp sư, vẫn cực kỳ nhàn nhã tìm một chỗ ngồi thoải mái, lấy tẩu thuốc ra bắt chéo chân hút phì phì, sương khói bay lượn xung quanh cứ như đang tu tiên, giơ cái tay thôi cũng lười, chỉ cần một trận pháp là đủ để giải quyết hai người bên trong.Đúng vậy.Cái bẫy này của lão ta khiến Triệu Bân và Phượng Vũ cực kỳ vất vả.Không bàn đến linh cảm của Phượng Vũ, cả thiên nhãn của Triệu Bận cũng không thể nhìn xuyên qua màn sương mù, trong tầm mắt chỉ có kiếm khí, không phải là một hai đường mà là một đống!Một khi không đỡ được thì sẽ bị bổ.“Đi”.Triệu Bân thông linh Đại Bằng, mang theo Phượng Vũ nhảy lên.Gào!Đại Bằng giương cánh, bay vọt lên trời.“Thú thông linh khá đấy”.Pháp sư khẽ nhếch miệng, rít một hơi thuốc rồi lại dùng một tay tạo ấn quyết.Bỗng nhiên, những quả cầu lửa xuất hiện đầy trên trời, đang lao xuống.Thường thì quả cầu lửa của pháp sư cũng không mạnh lắm, chỉ dùng để đánh hỗ trợ mà thôi, nhưng người này thì lại hoàn toàn khác, tuy chỉ là quả cầu lửa bình thường thì cũng có thể diệt võ tu, vấn đề ở đây là số lượng của nó nhiều đến mức da đầu con người ta phải run lên.“Mở khiêng”.Triệu Bân dùng chân nguyên để bảo vệ mình với Đại Bàng.Phượng Vũ cũng không nhàn nhã, bắt đầu khởi động chân nguyên để rót vào khiêng bảo vệ, đó không phải là quả cầu lửa bình thường, một khi bị đánh trúng thì kết cục sẽ không tốt lắm đâu..
Nói đến pháp sư hắn lại tức đến lạ, cứ nhớ tới tay pháp sư tà ác kia.
Một người đi thắp nhang bái lại phần mộ tổ tiên.
Một kẻ thích hoa Cực Lạc.
Cái bẫy siêu to khổng lồ như thế, cuối cùng vẫn khiến hai người họ rơi vào.
Vút!
Khi đang nói chuyện thì cuồng phong đã ập tới, cuốn thành kiếm khí.
Nếu không muốn bàn đến sự khác biệt về cấp bậc thì kiếm khí đó cực kỳ sắc bén, nếu ai trúng phải một cái chắc sẽ bị bổ làm đôi như dưa hấu.
“Cảnh giới Địa Tàng”.
Sắc mặt Triệu Bân và Phượng Vũ đều trở nên nặng nề, quay lưng vào nhau, dùng hết sức để cầm kiếm chém phá cảnh giới của pháp sư, đó là võ tu Địa Tàng hàng thật giá thật, dù rằng chỉ là tầng thứ nhất, dù pháp sư không giỏi chiến đấu thì cũng là đối tượng mà bọn họ không đủ sức để chống lại.
“Đúng là đẹp không sao tả xiết”.
Nhìn sang pháp sư, vẫn cực kỳ nhàn nhã tìm một chỗ ngồi thoải mái, lấy tẩu thuốc ra bắt chéo chân hút phì phì, sương khói bay lượn xung quanh cứ như đang tu tiên, giơ cái tay thôi cũng lười, chỉ cần một trận pháp là đủ để giải quyết hai người bên trong.
Đúng vậy.
Cái bẫy này của lão ta khiến Triệu Bân và Phượng Vũ cực kỳ vất vả.
Không bàn đến linh cảm của Phượng Vũ, cả thiên nhãn của Triệu Bận cũng không thể nhìn xuyên qua màn sương mù, trong tầm mắt chỉ có kiếm khí, không phải là một hai đường mà là một đống!
Một khi không đỡ được thì sẽ bị bổ.
“Đi”.
Triệu Bân thông linh Đại Bằng, mang theo Phượng Vũ nhảy lên.
Gào!
Đại Bằng giương cánh, bay vọt lên trời.
“Thú thông linh khá đấy”.
Pháp sư khẽ nhếch miệng, rít một hơi thuốc rồi lại dùng một tay tạo ấn quyết.
Bỗng nhiên, những quả cầu lửa xuất hiện đầy trên trời, đang lao xuống.
Thường thì quả cầu lửa của pháp sư cũng không mạnh lắm, chỉ dùng để đánh hỗ trợ mà thôi, nhưng người này thì lại hoàn toàn khác, tuy chỉ là quả cầu lửa bình thường thì cũng có thể diệt võ tu, vấn đề ở đây là số lượng của nó nhiều đến mức da đầu con người ta phải run lên.
“Mở khiêng”.
Triệu Bân dùng chân nguyên để bảo vệ mình với Đại Bàng.
Phượng Vũ cũng không nhàn nhã, bắt đầu khởi động chân nguyên để rót vào khiêng bảo vệ, đó không phải là quả cầu lửa bình thường, một khi bị đánh trúng thì kết cục sẽ không tốt lắm đâu.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Nói đến pháp sư hắn lại tức đến lạ, cứ nhớ tới tay pháp sư tà ác kia.Một người đi thắp nhang bái lại phần mộ tổ tiên.Một kẻ thích hoa Cực Lạc.Cái bẫy siêu to khổng lồ như thế, cuối cùng vẫn khiến hai người họ rơi vào.Vút!Khi đang nói chuyện thì cuồng phong đã ập tới, cuốn thành kiếm khí.Nếu không muốn bàn đến sự khác biệt về cấp bậc thì kiếm khí đó cực kỳ sắc bén, nếu ai trúng phải một cái chắc sẽ bị bổ làm đôi như dưa hấu.“Cảnh giới Địa Tàng”.Sắc mặt Triệu Bân và Phượng Vũ đều trở nên nặng nề, quay lưng vào nhau, dùng hết sức để cầm kiếm chém phá cảnh giới của pháp sư, đó là võ tu Địa Tàng hàng thật giá thật, dù rằng chỉ là tầng thứ nhất, dù pháp sư không giỏi chiến đấu thì cũng là đối tượng mà bọn họ không đủ sức để chống lại.“Đúng là đẹp không sao tả xiết”.Nhìn sang pháp sư, vẫn cực kỳ nhàn nhã tìm một chỗ ngồi thoải mái, lấy tẩu thuốc ra bắt chéo chân hút phì phì, sương khói bay lượn xung quanh cứ như đang tu tiên, giơ cái tay thôi cũng lười, chỉ cần một trận pháp là đủ để giải quyết hai người bên trong.Đúng vậy.Cái bẫy này của lão ta khiến Triệu Bân và Phượng Vũ cực kỳ vất vả.Không bàn đến linh cảm của Phượng Vũ, cả thiên nhãn của Triệu Bận cũng không thể nhìn xuyên qua màn sương mù, trong tầm mắt chỉ có kiếm khí, không phải là một hai đường mà là một đống!Một khi không đỡ được thì sẽ bị bổ.“Đi”.Triệu Bân thông linh Đại Bằng, mang theo Phượng Vũ nhảy lên.Gào!Đại Bằng giương cánh, bay vọt lên trời.“Thú thông linh khá đấy”.Pháp sư khẽ nhếch miệng, rít một hơi thuốc rồi lại dùng một tay tạo ấn quyết.Bỗng nhiên, những quả cầu lửa xuất hiện đầy trên trời, đang lao xuống.Thường thì quả cầu lửa của pháp sư cũng không mạnh lắm, chỉ dùng để đánh hỗ trợ mà thôi, nhưng người này thì lại hoàn toàn khác, tuy chỉ là quả cầu lửa bình thường thì cũng có thể diệt võ tu, vấn đề ở đây là số lượng của nó nhiều đến mức da đầu con người ta phải run lên.“Mở khiêng”.Triệu Bân dùng chân nguyên để bảo vệ mình với Đại Bàng.Phượng Vũ cũng không nhàn nhã, bắt đầu khởi động chân nguyên để rót vào khiêng bảo vệ, đó không phải là quả cầu lửa bình thường, một khi bị đánh trúng thì kết cục sẽ không tốt lắm đâu..