Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 578: 578: “kết Thúc Rồi”
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Tuyệt kỹ ném người của thiếu chủ Triệu gia vẫn được việc lắm, đánh tới đánh lui, ném một hồi pháp sư lại khụ ra một ngụm máu, đánh tí nữa tim Phượng Vũ lại run lên.Nếu là cô ta, chắc giờ đã bị ném thành tro rồi.Từ đó có thể thấy:Pháp sư cảnh giới Huyền Dương cao nhất mới có thể gắng gượng được như vậy.Bị Triệu Bân ném không biết bao nhiêu lần vẫn còn sức gào thét.Trận chiến này, cũng khá là thú vị.Đều là võ tu cả.Một pháp sư Huyền Dương tầng cao nhất.Một chiến sĩ cảnh giới Chân Linh.Không dùng đến bất kỳ bí thuật nào, cách đánh chỉ là ném qua ném lại cực kỳ cổ điển.Phượng Vũ nghĩ chắc pháp sư cũng thất vọng lắm, không phải lão ta không muốn dùng bí thuật mà là đối thủ không cho lão cơ hội đó, mấy lần đánh bay Triệu Bân, nhưng hắn vẫn dán lại như cao da chó, đừng nói là kết ấn, thở một hơi thôi còn khó nữa là.Gào! Gào!Tiếng rồng ngâm kháng hồn vang vọng trong cuộc chiến.Là Hổ Gầm Long Ngâm, dù có ném người hay chiến đấu thì cũng có tiếng của võ hồn, khiến đầu pháp sư muốn nứt ra đến nơi, tinh thần cứ bị tổn thương từng chút một.Ầm! Ầm!Hai người phối hợp cực kỳ ăn ý.Khi Triệu Bân lùi lại thì Phượng Vũ sẽ nhào lên.A…!Pháp sư rít gào, tức giận không thể tả.Lão ta là cảnh giới Địa Tàng! Công pháp thiếu hụt, một ngày Huyền Dương, một ngày Địa Tàng.Vấn đề là, lão ta lại đánh với Triệu Bân khi là Huyền Dương.Thiếu chủ Triệu gia này đúng là thứ súc sinh.“Kết thúc rồi”.Triệu Bân hét lớn một tiếng, một cú quật cuối cùng.Bấy giờ, màu máu cực kỳ chói mắt.Nơi Triệu Bân ném xuống, kiếm Long Uyên đang dựng thẳng, mũi kiếm chĩa lên, đó chính là kiếm Ngự Hồn hắn lấy ra khi đang ném người, cũng vì một cú này.Phập!.
Tuyệt kỹ ném người của thiếu chủ Triệu gia vẫn được việc lắm, đánh tới đánh lui, ném một hồi pháp sư lại khụ ra một ngụm máu, đánh tí nữa tim Phượng Vũ lại run lên.
Nếu là cô ta, chắc giờ đã bị ném thành tro rồi.
Từ đó có thể thấy:
Pháp sư cảnh giới Huyền Dương cao nhất mới có thể gắng gượng được như vậy.
Bị Triệu Bân ném không biết bao nhiêu lần vẫn còn sức gào thét.
Trận chiến này, cũng khá là thú vị.
Đều là võ tu cả.
Một pháp sư Huyền Dương tầng cao nhất.
Một chiến sĩ cảnh giới Chân Linh.
Không dùng đến bất kỳ bí thuật nào, cách đánh chỉ là ném qua ném lại cực kỳ cổ điển.
Phượng Vũ nghĩ chắc pháp sư cũng thất vọng lắm, không phải lão ta không muốn dùng bí thuật mà là đối thủ không cho lão cơ hội đó, mấy lần đánh bay Triệu Bân, nhưng hắn vẫn dán lại như cao da chó, đừng nói là kết ấn, thở một hơi thôi còn khó nữa là.
Gào! Gào!
Tiếng rồng ngâm kháng hồn vang vọng trong cuộc chiến.
Là Hổ Gầm Long Ngâm, dù có ném người hay chiến đấu thì cũng có tiếng của võ hồn, khiến đầu pháp sư muốn nứt ra đến nơi, tinh thần cứ bị tổn thương từng chút một.
Ầm! Ầm!
Hai người phối hợp cực kỳ ăn ý.
Khi Triệu Bân lùi lại thì Phượng Vũ sẽ nhào lên.
A…!
Pháp sư rít gào, tức giận không thể tả.
Lão ta là cảnh giới Địa Tàng! Công pháp thiếu hụt, một ngày Huyền Dương, một ngày Địa Tàng.
Vấn đề là, lão ta lại đánh với Triệu Bân khi là Huyền Dương.
Thiếu chủ Triệu gia này đúng là thứ súc sinh.
“Kết thúc rồi”.
Triệu Bân hét lớn một tiếng, một cú quật cuối cùng.
Bấy giờ, màu máu cực kỳ chói mắt.
Nơi Triệu Bân ném xuống, kiếm Long Uyên đang dựng thẳng, mũi kiếm chĩa lên, đó chính là kiếm Ngự Hồn hắn lấy ra khi đang ném người, cũng vì một cú này.
Phập!.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Tuyệt kỹ ném người của thiếu chủ Triệu gia vẫn được việc lắm, đánh tới đánh lui, ném một hồi pháp sư lại khụ ra một ngụm máu, đánh tí nữa tim Phượng Vũ lại run lên.Nếu là cô ta, chắc giờ đã bị ném thành tro rồi.Từ đó có thể thấy:Pháp sư cảnh giới Huyền Dương cao nhất mới có thể gắng gượng được như vậy.Bị Triệu Bân ném không biết bao nhiêu lần vẫn còn sức gào thét.Trận chiến này, cũng khá là thú vị.Đều là võ tu cả.Một pháp sư Huyền Dương tầng cao nhất.Một chiến sĩ cảnh giới Chân Linh.Không dùng đến bất kỳ bí thuật nào, cách đánh chỉ là ném qua ném lại cực kỳ cổ điển.Phượng Vũ nghĩ chắc pháp sư cũng thất vọng lắm, không phải lão ta không muốn dùng bí thuật mà là đối thủ không cho lão cơ hội đó, mấy lần đánh bay Triệu Bân, nhưng hắn vẫn dán lại như cao da chó, đừng nói là kết ấn, thở một hơi thôi còn khó nữa là.Gào! Gào!Tiếng rồng ngâm kháng hồn vang vọng trong cuộc chiến.Là Hổ Gầm Long Ngâm, dù có ném người hay chiến đấu thì cũng có tiếng của võ hồn, khiến đầu pháp sư muốn nứt ra đến nơi, tinh thần cứ bị tổn thương từng chút một.Ầm! Ầm!Hai người phối hợp cực kỳ ăn ý.Khi Triệu Bân lùi lại thì Phượng Vũ sẽ nhào lên.A…!Pháp sư rít gào, tức giận không thể tả.Lão ta là cảnh giới Địa Tàng! Công pháp thiếu hụt, một ngày Huyền Dương, một ngày Địa Tàng.Vấn đề là, lão ta lại đánh với Triệu Bân khi là Huyền Dương.Thiếu chủ Triệu gia này đúng là thứ súc sinh.“Kết thúc rồi”.Triệu Bân hét lớn một tiếng, một cú quật cuối cùng.Bấy giờ, màu máu cực kỳ chói mắt.Nơi Triệu Bân ném xuống, kiếm Long Uyên đang dựng thẳng, mũi kiếm chĩa lên, đó chính là kiếm Ngự Hồn hắn lấy ra khi đang ném người, cũng vì một cú này.Phập!.