Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 579: 579: “nhưng Ngươi Đã Hứa Với Ta Rồi”

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Pháp sư ngã xuống, một kiếm xuyên từ sau lưng ra trước ngực.Mạch máu, tim đều vỡ tan.Bây giờ, thế giới chìm vào tĩnh lặng.Pháp sư bị c*m v** kiếm Long Uyên, hai tay hai chân yếu ớt rũ xuống, vẻ mặt nhăn nhó, lão ta là Địa Tàng, bị giảm tu vi nhưng vẫn là Huyền Dương tầng cao nhất, lại bị một tên cảnh giới Chân Linh ném đến nỗi gân mạch đứt đoạn, từ khi bị Triệu Bân tóm lấy thì chẳng thể dùng nổi một bí thuật nào, lão ta đã quá tự cao tự đại, xem thường thiếu chủ Triệu gia, tự đào một cái hố lớn rồi lại tự chôn sống bản thân mình.Phụt!Triệu Bân phun một ngụm máu tươi, quỳ nửa người trên mặt đất.Hắn hung hãn là thật, nhưng hắn cũng bị thương nặng, mấy lần bị đánh bay, suýt chút nữa đã tan xương nát thịt.Phượng Vũ cũng thảm, cơ thể yếu ớt đầy máu, cũng đứng không vững rồi.Nhưng mà chiến tích vẫn khá ổn.Hai người cùng hợp sức, vẫn có thể giết được một Huyền Linh tầng cao nhất.Đôi khi, tấn công bất ngờ có thể tạo thành chiến công nhất định.Nếu, chiến đấu ở khoảng cách xa thì có lẽ hai người họ không phải là đối thủ của pháp sư.“Đi thôi”.Nghỉ ngơi vài phút, Triệu Bân lảo đảo đứng dậy.Trước khi đi còn lấy hết tất cả mọi thứ pháp sư có, tiện thể hủy thi diệt tích.Dưới ánh trăng.Hai người, một người thì thất tha thất thểu, một người lảo đảo đỡ nhau cùng đi.“Tối nay ta phải nhìn nhận lại ngươi rồi đó”.Phượng Vũ liếc mắt mấy lần, thấy mặt Triệu Bân toàn máu là máu, nhưng nó lại có sức hấp dẫn kỳ lạ dưới ánh trăng, từ xưa mỹ nữ đã yêu anh hùng, nay Triệu Bân chính là anh hùng, thế hệ này, hắn chính là người mạnh nhất.“Chúng ta nên về nhà thôi!”Triệu Bân ho ra máu, nói một lời thực tế.Ngẫm lại cũng đúng, từ khi ra khỏi thành Vong Cổ, đầu tiên là bị đuổi giết, sau đó rơi vào bẫy, mọi thứ chẳng có tí nào yên bình, đủ thứ chuyện vớ vẩn, có khi cảnh ngục tù khốn khổ còn chưa đến thì đã chết trên đường, đều là những kẻ xui xẻo, đừng tụ lại với nhau sẽ tốt hơn.“Nhưng ngươi đã hứa với ta rồi”.“Ngày mai hai ta tách ra đi, ngươi là người xui xẻo có tiếng ấy!”“Ngươi mới là cái thứ xui rủi mà nói ai”.Cứ đấu võ mồm suốt chặng đường dài như thế, hai người cũng ra khỏi hang..

Pháp sư ngã xuống, một kiếm xuyên từ sau lưng ra trước ngực.

Mạch máu, tim đều vỡ tan.

Bây giờ, thế giới chìm vào tĩnh lặng.

Pháp sư bị c*m v** kiếm Long Uyên, hai tay hai chân yếu ớt rũ xuống, vẻ mặt nhăn nhó, lão ta là Địa Tàng, bị giảm tu vi nhưng vẫn là Huyền Dương tầng cao nhất, lại bị một tên cảnh giới Chân Linh ném đến nỗi gân mạch đứt đoạn, từ khi bị Triệu Bân tóm lấy thì chẳng thể dùng nổi một bí thuật nào, lão ta đã quá tự cao tự đại, xem thường thiếu chủ Triệu gia, tự đào một cái hố lớn rồi lại tự chôn sống bản thân mình.

Phụt!

Triệu Bân phun một ngụm máu tươi, quỳ nửa người trên mặt đất.

Hắn hung hãn là thật, nhưng hắn cũng bị thương nặng, mấy lần bị đánh bay, suýt chút nữa đã tan xương nát thịt.

Phượng Vũ cũng thảm, cơ thể yếu ớt đầy máu, cũng đứng không vững rồi.

Nhưng mà chiến tích vẫn khá ổn.

Hai người cùng hợp sức, vẫn có thể giết được một Huyền Linh tầng cao nhất.

Đôi khi, tấn công bất ngờ có thể tạo thành chiến công nhất định.

Nếu, chiến đấu ở khoảng cách xa thì có lẽ hai người họ không phải là đối thủ của pháp sư.

“Đi thôi”.

Nghỉ ngơi vài phút, Triệu Bân lảo đảo đứng dậy.

Trước khi đi còn lấy hết tất cả mọi thứ pháp sư có, tiện thể hủy thi diệt tích.

Dưới ánh trăng.

Hai người, một người thì thất tha thất thểu, một người lảo đảo đỡ nhau cùng đi.

“Tối nay ta phải nhìn nhận lại ngươi rồi đó”.

Phượng Vũ liếc mắt mấy lần, thấy mặt Triệu Bân toàn máu là máu, nhưng nó lại có sức hấp dẫn kỳ lạ dưới ánh trăng, từ xưa mỹ nữ đã yêu anh hùng, nay Triệu Bân chính là anh hùng, thế hệ này, hắn chính là người mạnh nhất.

“Chúng ta nên về nhà thôi!”

Triệu Bân ho ra máu, nói một lời thực tế.

Ngẫm lại cũng đúng, từ khi ra khỏi thành Vong Cổ, đầu tiên là bị đuổi giết, sau đó rơi vào bẫy, mọi thứ chẳng có tí nào yên bình, đủ thứ chuyện vớ vẩn, có khi cảnh ngục tù khốn khổ còn chưa đến thì đã chết trên đường, đều là những kẻ xui xẻo, đừng tụ lại với nhau sẽ tốt hơn.

“Nhưng ngươi đã hứa với ta rồi”.

“Ngày mai hai ta tách ra đi, ngươi là người xui xẻo có tiếng ấy!”

“Ngươi mới là cái thứ xui rủi mà nói ai”.

Cứ đấu võ mồm suốt chặng đường dài như thế, hai người cũng ra khỏi hang.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Pháp sư ngã xuống, một kiếm xuyên từ sau lưng ra trước ngực.Mạch máu, tim đều vỡ tan.Bây giờ, thế giới chìm vào tĩnh lặng.Pháp sư bị c*m v** kiếm Long Uyên, hai tay hai chân yếu ớt rũ xuống, vẻ mặt nhăn nhó, lão ta là Địa Tàng, bị giảm tu vi nhưng vẫn là Huyền Dương tầng cao nhất, lại bị một tên cảnh giới Chân Linh ném đến nỗi gân mạch đứt đoạn, từ khi bị Triệu Bân tóm lấy thì chẳng thể dùng nổi một bí thuật nào, lão ta đã quá tự cao tự đại, xem thường thiếu chủ Triệu gia, tự đào một cái hố lớn rồi lại tự chôn sống bản thân mình.Phụt!Triệu Bân phun một ngụm máu tươi, quỳ nửa người trên mặt đất.Hắn hung hãn là thật, nhưng hắn cũng bị thương nặng, mấy lần bị đánh bay, suýt chút nữa đã tan xương nát thịt.Phượng Vũ cũng thảm, cơ thể yếu ớt đầy máu, cũng đứng không vững rồi.Nhưng mà chiến tích vẫn khá ổn.Hai người cùng hợp sức, vẫn có thể giết được một Huyền Linh tầng cao nhất.Đôi khi, tấn công bất ngờ có thể tạo thành chiến công nhất định.Nếu, chiến đấu ở khoảng cách xa thì có lẽ hai người họ không phải là đối thủ của pháp sư.“Đi thôi”.Nghỉ ngơi vài phút, Triệu Bân lảo đảo đứng dậy.Trước khi đi còn lấy hết tất cả mọi thứ pháp sư có, tiện thể hủy thi diệt tích.Dưới ánh trăng.Hai người, một người thì thất tha thất thểu, một người lảo đảo đỡ nhau cùng đi.“Tối nay ta phải nhìn nhận lại ngươi rồi đó”.Phượng Vũ liếc mắt mấy lần, thấy mặt Triệu Bân toàn máu là máu, nhưng nó lại có sức hấp dẫn kỳ lạ dưới ánh trăng, từ xưa mỹ nữ đã yêu anh hùng, nay Triệu Bân chính là anh hùng, thế hệ này, hắn chính là người mạnh nhất.“Chúng ta nên về nhà thôi!”Triệu Bân ho ra máu, nói một lời thực tế.Ngẫm lại cũng đúng, từ khi ra khỏi thành Vong Cổ, đầu tiên là bị đuổi giết, sau đó rơi vào bẫy, mọi thứ chẳng có tí nào yên bình, đủ thứ chuyện vớ vẩn, có khi cảnh ngục tù khốn khổ còn chưa đến thì đã chết trên đường, đều là những kẻ xui xẻo, đừng tụ lại với nhau sẽ tốt hơn.“Nhưng ngươi đã hứa với ta rồi”.“Ngày mai hai ta tách ra đi, ngươi là người xui xẻo có tiếng ấy!”“Ngươi mới là cái thứ xui rủi mà nói ai”.Cứ đấu võ mồm suốt chặng đường dài như thế, hai người cũng ra khỏi hang..

Chương 579: 579: “nhưng Ngươi Đã Hứa Với Ta Rồi”