Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 580: 580: “không Đến Nỗi Tệ”
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đằng sau cái hang là núi là rừng, dù tối nay trời đầy sao sáng nhưng vẫn đen tối không sao tả nổi.“Không đến nỗi tệ”.Tối nay Nguyệt Thần lại không buồn ngủ, khá là nhàn rỗi.Từ khi Triệu Bân và Phượng Vũ vào trong hang thì cô ta đã tỉnh ngủ, ngồi trên mặt trăng, hai tay chống cằm nhàm chán, dường như đang chờ đợi điều gì đó.Chờ cái gì ấy hả! Chờ cảnh nóng bỏng mắt ấy.Quả nhiên, vừa mới vào trong núi thì Triệu Bân đã đổ máu, có lẽ do vết thương quá nặng, cũng có thể là do chấn động quá dữ dội nên đầu hắn cứ choáng váng, đã vậy còn miệng đắng lưỡi khô, cả người cứ như ngọn lửa bùng cháy, máu cứ như muốn phun ra ngoài.Cả người hắn nóng hổi, ngọn lửa kỳ dị đó cứ vọt lên trên, hóa thành thứ d*c v*ng nguyên thủy nhất, cũng khó nói nhất trên đời.Sự tỉnh táo của hắn cũng dần bị bao phủ.Người bên cạnh, Phượng Vũ lại càng bất thường hơn rất nhiều, mồ hôi chảy đầm đìa, hai tay cũng chẳng thành thật, cứ v**t v* lung tung khắp người, lại còn rên khe khẽ, có lẽ do quá nóng nên lớp áo ngoài cùng đã bị cô ta cởi ra phân nửa.Đôi mắt xinh đẹp ngập nước kia cũng dần trở nên mơ hồ.“Hoa Cực Lạc”.Triệu Bân lảo đảo, vịn vào gốc cây to rồi đập mạnh đầu vào đó.Trong hang núi có trồng rất nhiều hoa Cực Lạc, dù hắn đã nín thở nhưng không thể bỏ qua hết phấn hoa, nó vào máu sẽ tạo thành tác dụng cực lạc nào đó, trước đó chiến đấu nên không để ý tới, bây giờ tác dụng của hoa bắt đầu xuất hiện rồi.“Một khắc xuân tiêu… Đáng giá ngàn vàng”.Nguyệt Thần cười mỉm, hai mắt xinh đẹp rạng rỡ.Hơn nửa đêm, chẳng có gì để làm, xem phim truyền hình trực tiếp cũng không đến nỗi tệ.Triệu Bân liếc nhìn cô ta.Không biết là do Nguyệt Thần đẹp thật hay là tác dụng của loài hoa đó quá mạnh, nữ thần trước mắt đã trở nên xinh đẹp hơn lúc ban đầu rất nhiều.“Nhìn ta làm gì”.Nguyệt Thần liếc mắt sang một bên.Chẳng phải là bên cạnh có sẵn một người giống ngươi đó sao..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đằng sau cái hang là núi là rừng, dù tối nay trời đầy sao sáng nhưng vẫn đen tối không sao tả nổi.
“Không đến nỗi tệ”.
Tối nay Nguyệt Thần lại không buồn ngủ, khá là nhàn rỗi.
Từ khi Triệu Bân và Phượng Vũ vào trong hang thì cô ta đã tỉnh ngủ, ngồi trên mặt trăng, hai tay chống cằm nhàm chán, dường như đang chờ đợi điều gì đó.
Chờ cái gì ấy hả! Chờ cảnh nóng bỏng mắt ấy.
Quả nhiên, vừa mới vào trong núi thì Triệu Bân đã đổ máu, có lẽ do vết thương quá nặng, cũng có thể là do chấn động quá dữ dội nên đầu hắn cứ choáng váng, đã vậy còn miệng đắng lưỡi khô, cả người cứ như ngọn lửa bùng cháy, máu cứ như muốn phun ra ngoài.
Cả người hắn nóng hổi, ngọn lửa kỳ dị đó cứ vọt lên trên, hóa thành thứ d*c v*ng nguyên thủy nhất, cũng khó nói nhất trên đời.
Sự tỉnh táo của hắn cũng dần bị bao phủ.
Người bên cạnh, Phượng Vũ lại càng bất thường hơn rất nhiều, mồ hôi chảy đầm đìa, hai tay cũng chẳng thành thật, cứ v**t v* lung tung khắp người, lại còn rên khe khẽ, có lẽ do quá nóng nên lớp áo ngoài cùng đã bị cô ta cởi ra phân nửa.
Đôi mắt xinh đẹp ngập nước kia cũng dần trở nên mơ hồ.
“Hoa Cực Lạc”.
Triệu Bân lảo đảo, vịn vào gốc cây to rồi đập mạnh đầu vào đó.
Trong hang núi có trồng rất nhiều hoa Cực Lạc, dù hắn đã nín thở nhưng không thể bỏ qua hết phấn hoa, nó vào máu sẽ tạo thành tác dụng cực lạc nào đó, trước đó chiến đấu nên không để ý tới, bây giờ tác dụng của hoa bắt đầu xuất hiện rồi.
“Một khắc xuân tiêu… Đáng giá ngàn vàng”.
Nguyệt Thần cười mỉm, hai mắt xinh đẹp rạng rỡ.
Hơn nửa đêm, chẳng có gì để làm, xem phim truyền hình trực tiếp cũng không đến nỗi tệ.
Triệu Bân liếc nhìn cô ta.
Không biết là do Nguyệt Thần đẹp thật hay là tác dụng của loài hoa đó quá mạnh, nữ thần trước mắt đã trở nên xinh đẹp hơn lúc ban đầu rất nhiều.
“Nhìn ta làm gì”.
Nguyệt Thần liếc mắt sang một bên.
Chẳng phải là bên cạnh có sẵn một người giống ngươi đó sao.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đằng sau cái hang là núi là rừng, dù tối nay trời đầy sao sáng nhưng vẫn đen tối không sao tả nổi.“Không đến nỗi tệ”.Tối nay Nguyệt Thần lại không buồn ngủ, khá là nhàn rỗi.Từ khi Triệu Bân và Phượng Vũ vào trong hang thì cô ta đã tỉnh ngủ, ngồi trên mặt trăng, hai tay chống cằm nhàm chán, dường như đang chờ đợi điều gì đó.Chờ cái gì ấy hả! Chờ cảnh nóng bỏng mắt ấy.Quả nhiên, vừa mới vào trong núi thì Triệu Bân đã đổ máu, có lẽ do vết thương quá nặng, cũng có thể là do chấn động quá dữ dội nên đầu hắn cứ choáng váng, đã vậy còn miệng đắng lưỡi khô, cả người cứ như ngọn lửa bùng cháy, máu cứ như muốn phun ra ngoài.Cả người hắn nóng hổi, ngọn lửa kỳ dị đó cứ vọt lên trên, hóa thành thứ d*c v*ng nguyên thủy nhất, cũng khó nói nhất trên đời.Sự tỉnh táo của hắn cũng dần bị bao phủ.Người bên cạnh, Phượng Vũ lại càng bất thường hơn rất nhiều, mồ hôi chảy đầm đìa, hai tay cũng chẳng thành thật, cứ v**t v* lung tung khắp người, lại còn rên khe khẽ, có lẽ do quá nóng nên lớp áo ngoài cùng đã bị cô ta cởi ra phân nửa.Đôi mắt xinh đẹp ngập nước kia cũng dần trở nên mơ hồ.“Hoa Cực Lạc”.Triệu Bân lảo đảo, vịn vào gốc cây to rồi đập mạnh đầu vào đó.Trong hang núi có trồng rất nhiều hoa Cực Lạc, dù hắn đã nín thở nhưng không thể bỏ qua hết phấn hoa, nó vào máu sẽ tạo thành tác dụng cực lạc nào đó, trước đó chiến đấu nên không để ý tới, bây giờ tác dụng của hoa bắt đầu xuất hiện rồi.“Một khắc xuân tiêu… Đáng giá ngàn vàng”.Nguyệt Thần cười mỉm, hai mắt xinh đẹp rạng rỡ.Hơn nửa đêm, chẳng có gì để làm, xem phim truyền hình trực tiếp cũng không đến nỗi tệ.Triệu Bân liếc nhìn cô ta.Không biết là do Nguyệt Thần đẹp thật hay là tác dụng của loài hoa đó quá mạnh, nữ thần trước mắt đã trở nên xinh đẹp hơn lúc ban đầu rất nhiều.“Nhìn ta làm gì”.Nguyệt Thần liếc mắt sang một bên.Chẳng phải là bên cạnh có sẵn một người giống ngươi đó sao..