Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 584: 584: “đúng Là Thứ Quái Thai!”
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Nguyệt Thần thất vọng nói, phải tìm lúc nào đó dạy dỗ lại mới được.Không biết qua bao lâu, Phượng Vũ tỉnh lại.Đơ người mất vài khoảnh khắc, cô ta mới đứng bật dậy, hoảng loạn kiểm tra y phục của mình.Trông có vẻ như cô ta đang nhớ tới đêm qua, khi dược lực của cực lạc phát huy tác dụng, sau đó thần trí không còn tỉnh táo, về việc đã xảy ra chuyện gì, tưởng tượng là biết ngay.Sau một hồi kiểm tra, tuy quần áo hơi lộn xộn, nhưng không thấy vết máu.“Tỉnh rồi à”.Triệu Bân đang cặm cụi bên đống lửa, mùi thịt nướng thơm lừng thấm đẫm vào lòng người.“Đêm qua ta...”Phượng Vũ nhìn Triệu Bân với vẻ dò hỏi.“Phấn hoa cực lạc, chuyện nhỏ thôi”.Triệu Bân nói xong còn quệt máu mũi, tuy rằng không làm chuyện kia, nhưng cảnh tượng rất kiều diễm, may mà hắn nhẫn nhịn được, nếu không nhẫn nhịn nổi, chắc sẽ còn thơm ngon hơn.Phượng Vũ không nói gì, vô thức bụm mặt, mặt mũi bỗng chốc nhuốm màu ráng chiều, nóng bừng bừng.Sự dè dặt của nữ tử khiến cô ta chỉ mong tìm được lỗ nẻ nào đó mà chui vào.Thần trí không tỉnh táo chứ trí nhớ vẫn còn.Đêm qua cô ta ph*ng đ*ng tới mức nào chứ!Nghĩ đến đây, cô ta không khỏi liếc trộm Triệu Bân.Tên tiểu tử này nhẫn nhịn giỏi đến vậy à? Hay là do cô ta không đẹp? Hay vì dược lực của cực lạc hoa không đủ mạnh?Xoạt! Xoạt!Nương nhờ ánh trăng sáng, hai người lại một lần nữa lên đường.Bầu không khí có vẻ gượng gạo.Triệu Bân còn đỡ, hắn luyện thể trong lúc di chuyển, đồng thời ngộ đạo trong lúc luyện thể.Nhìn sang Phượng Vũ, hai má cô ta ửng hồng.Ra khỏi rừng núi là đến một thảo nguyên.Càng đi về phía Đông thì càng vắng vẻ, chủ yếu vì khổ ngục cần cách xa nơi phồn hoa, đã gần đến biên thùy, qua khổ ngục khoảng một trăm dặm là đến biên quan, mà ở bên kia biên quan là vương triều Đại Nguyên.“Phá, phá nó cho ta!”Tiếng gầm của Triệu Bân vang lên không ngớt.Đã đến giai đoạn tắc nghẽn ở tầng thứ năm, gom đủ sức là sẽ tiến vào tầng thứ sáu.Có lẽ vì dùng sức quá nhiều nên một nửa thể hồn của hắn lóe chớp và nứt ra, một nửa còn lại bốc cháy phừng phừng, trong không khí bá đạo này còn loáng thoáng tiếng rồng ngâm cao vút.“Đúng là thứ quái thai!”.
Nguyệt Thần thất vọng nói, phải tìm lúc nào đó dạy dỗ lại mới được.
Không biết qua bao lâu, Phượng Vũ tỉnh lại.
Đơ người mất vài khoảnh khắc, cô ta mới đứng bật dậy, hoảng loạn kiểm tra y phục của mình.
Trông có vẻ như cô ta đang nhớ tới đêm qua, khi dược lực của cực lạc phát huy tác dụng, sau đó thần trí không còn tỉnh táo, về việc đã xảy ra chuyện gì, tưởng tượng là biết ngay.
Sau một hồi kiểm tra, tuy quần áo hơi lộn xộn, nhưng không thấy vết máu.
“Tỉnh rồi à”.
Triệu Bân đang cặm cụi bên đống lửa, mùi thịt nướng thơm lừng thấm đẫm vào lòng người.
“Đêm qua ta...”
Phượng Vũ nhìn Triệu Bân với vẻ dò hỏi.
“Phấn hoa cực lạc, chuyện nhỏ thôi”.
Triệu Bân nói xong còn quệt máu mũi, tuy rằng không làm chuyện kia, nhưng cảnh tượng rất kiều diễm, may mà hắn nhẫn nhịn được, nếu không nhẫn nhịn nổi, chắc sẽ còn thơm ngon hơn.
Phượng Vũ không nói gì, vô thức bụm mặt, mặt mũi bỗng chốc nhuốm màu ráng chiều, nóng bừng bừng.
Sự dè dặt của nữ tử khiến cô ta chỉ mong tìm được lỗ nẻ nào đó mà chui vào.
Thần trí không tỉnh táo chứ trí nhớ vẫn còn.
Đêm qua cô ta ph*ng đ*ng tới mức nào chứ!
Nghĩ đến đây, cô ta không khỏi liếc trộm Triệu Bân.
Tên tiểu tử này nhẫn nhịn giỏi đến vậy à? Hay là do cô ta không đẹp? Hay vì dược lực của cực lạc hoa không đủ mạnh?
Xoạt! Xoạt!
Nương nhờ ánh trăng sáng, hai người lại một lần nữa lên đường.
Bầu không khí có vẻ gượng gạo.
Triệu Bân còn đỡ, hắn luyện thể trong lúc di chuyển, đồng thời ngộ đạo trong lúc luyện thể.
Nhìn sang Phượng Vũ, hai má cô ta ửng hồng.
Ra khỏi rừng núi là đến một thảo nguyên.
Càng đi về phía Đông thì càng vắng vẻ, chủ yếu vì khổ ngục cần cách xa nơi phồn hoa, đã gần đến biên thùy, qua khổ ngục khoảng một trăm dặm là đến biên quan, mà ở bên kia biên quan là vương triều Đại Nguyên.
“Phá, phá nó cho ta!”
Tiếng gầm của Triệu Bân vang lên không ngớt.
Đã đến giai đoạn tắc nghẽn ở tầng thứ năm, gom đủ sức là sẽ tiến vào tầng thứ sáu.
Có lẽ vì dùng sức quá nhiều nên một nửa thể hồn của hắn lóe chớp và nứt ra, một nửa còn lại bốc cháy phừng phừng, trong không khí bá đạo này còn loáng thoáng tiếng rồng ngâm cao vút.
“Đúng là thứ quái thai!”.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Nguyệt Thần thất vọng nói, phải tìm lúc nào đó dạy dỗ lại mới được.Không biết qua bao lâu, Phượng Vũ tỉnh lại.Đơ người mất vài khoảnh khắc, cô ta mới đứng bật dậy, hoảng loạn kiểm tra y phục của mình.Trông có vẻ như cô ta đang nhớ tới đêm qua, khi dược lực của cực lạc phát huy tác dụng, sau đó thần trí không còn tỉnh táo, về việc đã xảy ra chuyện gì, tưởng tượng là biết ngay.Sau một hồi kiểm tra, tuy quần áo hơi lộn xộn, nhưng không thấy vết máu.“Tỉnh rồi à”.Triệu Bân đang cặm cụi bên đống lửa, mùi thịt nướng thơm lừng thấm đẫm vào lòng người.“Đêm qua ta...”Phượng Vũ nhìn Triệu Bân với vẻ dò hỏi.“Phấn hoa cực lạc, chuyện nhỏ thôi”.Triệu Bân nói xong còn quệt máu mũi, tuy rằng không làm chuyện kia, nhưng cảnh tượng rất kiều diễm, may mà hắn nhẫn nhịn được, nếu không nhẫn nhịn nổi, chắc sẽ còn thơm ngon hơn.Phượng Vũ không nói gì, vô thức bụm mặt, mặt mũi bỗng chốc nhuốm màu ráng chiều, nóng bừng bừng.Sự dè dặt của nữ tử khiến cô ta chỉ mong tìm được lỗ nẻ nào đó mà chui vào.Thần trí không tỉnh táo chứ trí nhớ vẫn còn.Đêm qua cô ta ph*ng đ*ng tới mức nào chứ!Nghĩ đến đây, cô ta không khỏi liếc trộm Triệu Bân.Tên tiểu tử này nhẫn nhịn giỏi đến vậy à? Hay là do cô ta không đẹp? Hay vì dược lực của cực lạc hoa không đủ mạnh?Xoạt! Xoạt!Nương nhờ ánh trăng sáng, hai người lại một lần nữa lên đường.Bầu không khí có vẻ gượng gạo.Triệu Bân còn đỡ, hắn luyện thể trong lúc di chuyển, đồng thời ngộ đạo trong lúc luyện thể.Nhìn sang Phượng Vũ, hai má cô ta ửng hồng.Ra khỏi rừng núi là đến một thảo nguyên.Càng đi về phía Đông thì càng vắng vẻ, chủ yếu vì khổ ngục cần cách xa nơi phồn hoa, đã gần đến biên thùy, qua khổ ngục khoảng một trăm dặm là đến biên quan, mà ở bên kia biên quan là vương triều Đại Nguyên.“Phá, phá nó cho ta!”Tiếng gầm của Triệu Bân vang lên không ngớt.Đã đến giai đoạn tắc nghẽn ở tầng thứ năm, gom đủ sức là sẽ tiến vào tầng thứ sáu.Có lẽ vì dùng sức quá nhiều nên một nửa thể hồn của hắn lóe chớp và nứt ra, một nửa còn lại bốc cháy phừng phừng, trong không khí bá đạo này còn loáng thoáng tiếng rồng ngâm cao vút.“Đúng là thứ quái thai!”.