Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 585: 585: “quả Nhiên Có Ma Huyết”

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Phượng Vũ từng liếc mắt nhìn hắn không chỉ một lần.Cô ta nhìn trộm thôi, mà mỗi lần nhìn sẽ bất giác nhớ tới chuyện trước đó.“Vẫn còn thiếu một chút”.Triệu Bân lấy ra một viên đan dược.Sắp đột phá rồi, dùng đan dược để tăng tốc là việc cần thiết.Pốc!Âm thanh này chỉ có mình hắn nghe được.Cuối cùng cũng được như ý nguyện, hắn đã tiến vào tầng thứ sáu của cảnh giới Chân Linh.“Chuyến đi này quả là không uổng phí”.Triệu Bân vui vẻ, bước chân cũng nhanh nhẹn hơn nhiều.Tầng thứ sáu rồi.Sức mạnh dồi dào hơn, võ hồn cũng tiến bộ rõ rệt.Nếu không phải vì vội đi cứu người, chắc chắn hắn sẽ tìm chỗ nào để củng cố sức mạnh đã.Xoạt!Khi hắn đang hớn hở thì một cảnh tượng quỷ dị xảy ra.Kẻ nào đó vừa mới tiến vào tầng sáu đã lại rơi xuống tầng năm.“Ơ…”Phượng Vũ không khỏi sững người.Đã tiến lên rồi mà, sau còn tụt xuống vậy!“Đi đâu mất rồi!”Triệu Bân sững sờ, đưa mắt nhìn khắp toàn thân, hắn cảm thấy cực kỳ rõ ràng rằng có một luồng sức mạnh rất lớn nuốt mất tu vi của hắn, từ tầng năm đến tầng sáu giống như bị ai đó ngang nhiên chém mất và mang đi vậy.Nguyệt Thần mở mắt ra, liếc nhìn ngón trỏ bên tay trái của Triệu Bân.Cô ta đang nhìn chiếc nhẫn ma, nó chính là thứ nuốt mất một tầng tu vi của Triệu Bân.“Quả nhiên có ma huyết”.Nguyệt Thần bật cười, cô ta thừa biết bên trong chiếc nhẫn ma này còn điều bí ẩn, bây giờ mới nhìn rõ: thứ quý giá không phải là chiếc nhẫn, mà là một giọt máu bên trong chiếc nhẫn, ấy là ma huyết.Thứ này có cấp bậc khá cao, nếu may mắn dung hòa được nó thì đúng là may mắn đến quá đáng.Nói rằng chiếc nhẫn ma này nuốt mất tu vi của Triệu Bân thì không chính xác lắm, thứ thực sự nuốt tu vi của Triệu Bân là giọt ma huyết kia, chắc hẳn nguyên do đến từ chủ nhân của nó, công pháp vẫn còn tồn tại nên tự động cắn nuốt, mà nó nuốt tu vi chứ không nuốt chân nguyên hay tinh khí.Những thứ này không quan trọng nữa..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Phượng Vũ từng liếc mắt nhìn hắn không chỉ một lần.

Cô ta nhìn trộm thôi, mà mỗi lần nhìn sẽ bất giác nhớ tới chuyện trước đó.

“Vẫn còn thiếu một chút”.

Triệu Bân lấy ra một viên đan dược.

Sắp đột phá rồi, dùng đan dược để tăng tốc là việc cần thiết.

Pốc!

Âm thanh này chỉ có mình hắn nghe được.

Cuối cùng cũng được như ý nguyện, hắn đã tiến vào tầng thứ sáu của cảnh giới Chân Linh.

“Chuyến đi này quả là không uổng phí”.

Triệu Bân vui vẻ, bước chân cũng nhanh nhẹn hơn nhiều.

Tầng thứ sáu rồi.

Sức mạnh dồi dào hơn, võ hồn cũng tiến bộ rõ rệt.

Nếu không phải vì vội đi cứu người, chắc chắn hắn sẽ tìm chỗ nào để củng cố sức mạnh đã.

Xoạt!

Khi hắn đang hớn hở thì một cảnh tượng quỷ dị xảy ra.

Kẻ nào đó vừa mới tiến vào tầng sáu đã lại rơi xuống tầng năm.

“Ơ…”

Phượng Vũ không khỏi sững người.

Đã tiến lên rồi mà, sau còn tụt xuống vậy!

“Đi đâu mất rồi!”

Triệu Bân sững sờ, đưa mắt nhìn khắp toàn thân, hắn cảm thấy cực kỳ rõ ràng rằng có một luồng sức mạnh rất lớn nuốt mất tu vi của hắn, từ tầng năm đến tầng sáu giống như bị ai đó ngang nhiên chém mất và mang đi vậy.

Nguyệt Thần mở mắt ra, liếc nhìn ngón trỏ bên tay trái của Triệu Bân.

Cô ta đang nhìn chiếc nhẫn ma, nó chính là thứ nuốt mất một tầng tu vi của Triệu Bân.

“Quả nhiên có ma huyết”.

Nguyệt Thần bật cười, cô ta thừa biết bên trong chiếc nhẫn ma này còn điều bí ẩn, bây giờ mới nhìn rõ: thứ quý giá không phải là chiếc nhẫn, mà là một giọt máu bên trong chiếc nhẫn, ấy là ma huyết.

Thứ này có cấp bậc khá cao, nếu may mắn dung hòa được nó thì đúng là may mắn đến quá đáng.

Nói rằng chiếc nhẫn ma này nuốt mất tu vi của Triệu Bân thì không chính xác lắm, thứ thực sự nuốt tu vi của Triệu Bân là giọt ma huyết kia, chắc hẳn nguyên do đến từ chủ nhân của nó, công pháp vẫn còn tồn tại nên tự động cắn nuốt, mà nó nuốt tu vi chứ không nuốt chân nguyên hay tinh khí.

Những thứ này không quan trọng nữa.

Image removed.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Phượng Vũ từng liếc mắt nhìn hắn không chỉ một lần.Cô ta nhìn trộm thôi, mà mỗi lần nhìn sẽ bất giác nhớ tới chuyện trước đó.“Vẫn còn thiếu một chút”.Triệu Bân lấy ra một viên đan dược.Sắp đột phá rồi, dùng đan dược để tăng tốc là việc cần thiết.Pốc!Âm thanh này chỉ có mình hắn nghe được.Cuối cùng cũng được như ý nguyện, hắn đã tiến vào tầng thứ sáu của cảnh giới Chân Linh.“Chuyến đi này quả là không uổng phí”.Triệu Bân vui vẻ, bước chân cũng nhanh nhẹn hơn nhiều.Tầng thứ sáu rồi.Sức mạnh dồi dào hơn, võ hồn cũng tiến bộ rõ rệt.Nếu không phải vì vội đi cứu người, chắc chắn hắn sẽ tìm chỗ nào để củng cố sức mạnh đã.Xoạt!Khi hắn đang hớn hở thì một cảnh tượng quỷ dị xảy ra.Kẻ nào đó vừa mới tiến vào tầng sáu đã lại rơi xuống tầng năm.“Ơ…”Phượng Vũ không khỏi sững người.Đã tiến lên rồi mà, sau còn tụt xuống vậy!“Đi đâu mất rồi!”Triệu Bân sững sờ, đưa mắt nhìn khắp toàn thân, hắn cảm thấy cực kỳ rõ ràng rằng có một luồng sức mạnh rất lớn nuốt mất tu vi của hắn, từ tầng năm đến tầng sáu giống như bị ai đó ngang nhiên chém mất và mang đi vậy.Nguyệt Thần mở mắt ra, liếc nhìn ngón trỏ bên tay trái của Triệu Bân.Cô ta đang nhìn chiếc nhẫn ma, nó chính là thứ nuốt mất một tầng tu vi của Triệu Bân.“Quả nhiên có ma huyết”.Nguyệt Thần bật cười, cô ta thừa biết bên trong chiếc nhẫn ma này còn điều bí ẩn, bây giờ mới nhìn rõ: thứ quý giá không phải là chiếc nhẫn, mà là một giọt máu bên trong chiếc nhẫn, ấy là ma huyết.Thứ này có cấp bậc khá cao, nếu may mắn dung hòa được nó thì đúng là may mắn đến quá đáng.Nói rằng chiếc nhẫn ma này nuốt mất tu vi của Triệu Bân thì không chính xác lắm, thứ thực sự nuốt tu vi của Triệu Bân là giọt ma huyết kia, chắc hẳn nguyên do đến từ chủ nhân của nó, công pháp vẫn còn tồn tại nên tự động cắn nuốt, mà nó nuốt tu vi chứ không nuốt chân nguyên hay tinh khí.Những thứ này không quan trọng nữa..

Chương 585: 585: “quả Nhiên Có Ma Huyết”