Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 586: 586: “ban Nãy Không Làm Ngươi Sợ Chứ”
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân vẫn đang tìm.Một tầng tu vi đang yên đang lành, sao tự dưng mất được chứ?“Này!”Phượng Vũ đột nhiên lên tiếng.Tiếc rằng lời nhắc nhở của cô ta vẫn bị chậm, Triệu Bân đang đắm chìm trong cảm xúc đâm thẳng vào một tảng đá lớn, “ầm” một tiếng, đất đã vỡ vụn.Đá vụn rơi lả tả.Không thấy Triệu Bân đứng dậy, hình như hắn đơ luôn rồi, cứ ngồi đó đờ đẫn.Quả thực, hắn đang suy nghĩ miên man.Một tầng tu vi không thể nào vô duyên vô cớ biến mất được.Một lát sau, hắn mới giơ tay trái lên, nhẹ nhàng tháo chiếc nhẫn ma, nhìn nó chằm chằm.Hắn đã tìm ra được căn nguyên, chính chiếc nhẫn này hút mất tu vi của hắn.“Nhẫn gì mà kỳ lạ ghê”.Đôi mắt xinh đẹp của Phượng Vũ nheo lại, cô ta đã ngửi thấy mùi của ma từ chiếc nhẫn kia.“Trả lại đây!”Triệu Bân buột miệng chửi thề.Tu vi đó hắn vất vả tích lũy được, ai cho nó đòi nuốt là nuốt luôn?Qua một lúc lâu, chiếc nhẫn không có phản ứng gì.Bất đắc dĩ, Triệu Bân nhìn về phía Nguyệt Thần, ánh mắt nói thay cho tất cả.“Nuốt thì nuốt, tu luyện lại thôi!”Câu trả lời của Nguyệt Thần vẫn tùy ý như thường.Triệu Bân sa sầm mặt mũi, cô nàng này đúng là không đứng từ góc độ của hắn nên nói sao cũng được.“Đợi hôm nào mưa to gió lớn, bổn thần sẽ dạy ngươi cướp lấy vận may”.“Ban nãy không làm ngươi sợ chứ”.Triệu Bân an ủi chiếc nhẫn ma, dùng tay áo lau qua lau lại.Tốc độ trở mặt của hắn còn nhanh hơn cả tốc độ tẩu thoát, có thể nghe ra được ý tứ trong câu nói của Nguyệt Thần.Cái gọi là cướp vận may, đương nhiên là cướp từ chiếc nhẫn ma này.Nó nuốt mất một tầng tu vi của hắn, kiểu gì cũng phải đòi về tí tiền lãi.Đến cả Nguyệt Thần cũng phải nói là vận may, vậy thì chắc chắn không phải thứ mà một tầng tu vi có thể bì được.Nguyệt Thần liếc mắt nhìn tên kia, ban nãy mắng nó hết lời cơ mà?Nguyệt Thần còn thế chứ nói gì đến Phượng Vũ, ánh mắt cô ta nhìn Triệu Bân hơi kỳ lạ, cứ cảm giác tên này bị đa nhân cách, có lẽ vì khả năng diễn xuất quá tài tình.Oa oa!Cách đó không xa vang lên tiếng khóc của trẻ con.Một nhóm nạn dân, cũng không biết gặp phải cướp bóc hay vì quá đói khổ mà rồng rắn kéo nhau đi, tiếng hô hào, tiếng trẻ con khóc, tiếng gia súc cắn xé nhau… rất ồn ào..
Triệu Bân vẫn đang tìm.
Một tầng tu vi đang yên đang lành, sao tự dưng mất được chứ?
“Này!”
Phượng Vũ đột nhiên lên tiếng.
Tiếc rằng lời nhắc nhở của cô ta vẫn bị chậm, Triệu Bân đang đắm chìm trong cảm xúc đâm thẳng vào một tảng đá lớn, “ầm” một tiếng, đất đã vỡ vụn.
Đá vụn rơi lả tả.
Không thấy Triệu Bân đứng dậy, hình như hắn đơ luôn rồi, cứ ngồi đó đờ đẫn.
Quả thực, hắn đang suy nghĩ miên man.
Một tầng tu vi không thể nào vô duyên vô cớ biến mất được.
Một lát sau, hắn mới giơ tay trái lên, nhẹ nhàng tháo chiếc nhẫn ma, nhìn nó chằm chằm.
Hắn đã tìm ra được căn nguyên, chính chiếc nhẫn này hút mất tu vi của hắn.
“Nhẫn gì mà kỳ lạ ghê”.
Đôi mắt xinh đẹp của Phượng Vũ nheo lại, cô ta đã ngửi thấy mùi của ma từ chiếc nhẫn kia.
“Trả lại đây!”
Triệu Bân buột miệng chửi thề.
Tu vi đó hắn vất vả tích lũy được, ai cho nó đòi nuốt là nuốt luôn?
Qua một lúc lâu, chiếc nhẫn không có phản ứng gì.
Bất đắc dĩ, Triệu Bân nhìn về phía Nguyệt Thần, ánh mắt nói thay cho tất cả.
“Nuốt thì nuốt, tu luyện lại thôi!”
Câu trả lời của Nguyệt Thần vẫn tùy ý như thường.
Triệu Bân sa sầm mặt mũi, cô nàng này đúng là không đứng từ góc độ của hắn nên nói sao cũng được.
“Đợi hôm nào mưa to gió lớn, bổn thần sẽ dạy ngươi cướp lấy vận may”.
“Ban nãy không làm ngươi sợ chứ”.
Triệu Bân an ủi chiếc nhẫn ma, dùng tay áo lau qua lau lại.
Tốc độ trở mặt của hắn còn nhanh hơn cả tốc độ tẩu thoát, có thể nghe ra được ý tứ trong câu nói của Nguyệt Thần.
Cái gọi là cướp vận may, đương nhiên là cướp từ chiếc nhẫn ma này.
Nó nuốt mất một tầng tu vi của hắn, kiểu gì cũng phải đòi về tí tiền lãi.
Đến cả Nguyệt Thần cũng phải nói là vận may, vậy thì chắc chắn không phải thứ mà một tầng tu vi có thể bì được.
Nguyệt Thần liếc mắt nhìn tên kia, ban nãy mắng nó hết lời cơ mà?
Nguyệt Thần còn thế chứ nói gì đến Phượng Vũ, ánh mắt cô ta nhìn Triệu Bân hơi kỳ lạ, cứ cảm giác tên này bị đa nhân cách, có lẽ vì khả năng diễn xuất quá tài tình.
Oa oa!
Cách đó không xa vang lên tiếng khóc của trẻ con.
Một nhóm nạn dân, cũng không biết gặp phải cướp bóc hay vì quá đói khổ mà rồng rắn kéo nhau đi, tiếng hô hào, tiếng trẻ con khóc, tiếng gia súc cắn xé nhau… rất ồn ào.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân vẫn đang tìm.Một tầng tu vi đang yên đang lành, sao tự dưng mất được chứ?“Này!”Phượng Vũ đột nhiên lên tiếng.Tiếc rằng lời nhắc nhở của cô ta vẫn bị chậm, Triệu Bân đang đắm chìm trong cảm xúc đâm thẳng vào một tảng đá lớn, “ầm” một tiếng, đất đã vỡ vụn.Đá vụn rơi lả tả.Không thấy Triệu Bân đứng dậy, hình như hắn đơ luôn rồi, cứ ngồi đó đờ đẫn.Quả thực, hắn đang suy nghĩ miên man.Một tầng tu vi không thể nào vô duyên vô cớ biến mất được.Một lát sau, hắn mới giơ tay trái lên, nhẹ nhàng tháo chiếc nhẫn ma, nhìn nó chằm chằm.Hắn đã tìm ra được căn nguyên, chính chiếc nhẫn này hút mất tu vi của hắn.“Nhẫn gì mà kỳ lạ ghê”.Đôi mắt xinh đẹp của Phượng Vũ nheo lại, cô ta đã ngửi thấy mùi của ma từ chiếc nhẫn kia.“Trả lại đây!”Triệu Bân buột miệng chửi thề.Tu vi đó hắn vất vả tích lũy được, ai cho nó đòi nuốt là nuốt luôn?Qua một lúc lâu, chiếc nhẫn không có phản ứng gì.Bất đắc dĩ, Triệu Bân nhìn về phía Nguyệt Thần, ánh mắt nói thay cho tất cả.“Nuốt thì nuốt, tu luyện lại thôi!”Câu trả lời của Nguyệt Thần vẫn tùy ý như thường.Triệu Bân sa sầm mặt mũi, cô nàng này đúng là không đứng từ góc độ của hắn nên nói sao cũng được.“Đợi hôm nào mưa to gió lớn, bổn thần sẽ dạy ngươi cướp lấy vận may”.“Ban nãy không làm ngươi sợ chứ”.Triệu Bân an ủi chiếc nhẫn ma, dùng tay áo lau qua lau lại.Tốc độ trở mặt của hắn còn nhanh hơn cả tốc độ tẩu thoát, có thể nghe ra được ý tứ trong câu nói của Nguyệt Thần.Cái gọi là cướp vận may, đương nhiên là cướp từ chiếc nhẫn ma này.Nó nuốt mất một tầng tu vi của hắn, kiểu gì cũng phải đòi về tí tiền lãi.Đến cả Nguyệt Thần cũng phải nói là vận may, vậy thì chắc chắn không phải thứ mà một tầng tu vi có thể bì được.Nguyệt Thần liếc mắt nhìn tên kia, ban nãy mắng nó hết lời cơ mà?Nguyệt Thần còn thế chứ nói gì đến Phượng Vũ, ánh mắt cô ta nhìn Triệu Bân hơi kỳ lạ, cứ cảm giác tên này bị đa nhân cách, có lẽ vì khả năng diễn xuất quá tài tình.Oa oa!Cách đó không xa vang lên tiếng khóc của trẻ con.Một nhóm nạn dân, cũng không biết gặp phải cướp bóc hay vì quá đói khổ mà rồng rắn kéo nhau đi, tiếng hô hào, tiếng trẻ con khóc, tiếng gia súc cắn xé nhau… rất ồn ào..