Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 599: 599: “nhanh Ghìm Gã Lại!”
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân lại cầm Long Uyên lên, nhìn chằm chằm vào một người đàn ông cao lớn vạm vỡ ở đằng xa, cánh tay của gã tr*n tr**, mái tóc rối bù, thân hình hùng dũng, cao hơn hai thước, trong tay cầm theo một cây gậy sắt còn to hơn cánh tay người trưởng thành, chắc chắn là võ tu thiên về sức lực, cơ bắp cuồn cuộn như rồng có sừng...!rõ ràng rất có sức mạnh.Thế nhưng…Biểu cảm của gã có vẻ kỳ lạ, vẻ mặt đờ đẫn, đôi mắt trống rỗng.Rõ ràng, gã không phải là người sống, có lẽ là một con rối do võ tu tế luyện ra.Vương triều Đại Nguyên cũng không phải ngốc, dám cử con rối đến chiến trường làm vũ khí giết người.Không cần phải nói, lực sát thương của gã đủ mạnh, không có quy tắc nào, gã vừa đi vừa đánh, đi tới đâu, tướng sĩ cảnh giới Chân Linh đều bị ném lên bầu trời, đến cả cảnh giới Huyền Dương bình thường cũng không đỡ được.Chuyện này, Xích Yên chính là một ví dụ.Một cây gậy to như vậy, chỉ cần đập tới, không ai có thể đỡ được.Keng!Xích Yên lại xông ra bên ngoài chém giết.Nhìn có vẻ giống như đang lấy lại thể diện nhưng cuối cùng lại con rối hất mạnh bay ngược về, đúng là rất mất mặt! Còn có, lực sát thương của gã đó thật sự rất dọa người, để gã ở trên chiến trường thế này, không biết sẽ có bao nhiêu người bị giết bởi gã nữa.“Đừng liều mạng!”Triệu Bân nhắc nhở một câu, tốc độ cũng không chậm trễ.Hai người một trái một phải, kết hợp tấn công, phối hợp rất ăn ý.Thế nhưng, chỉ ăn ý thì cũng không có ích gì.Cơ thể của gã đó không phải chỉ khỏe bình thường, kiếm bổ lên người gã chẳng khác nào chém vào tấm thép, không thể phá nổi lớp phòng ngự, chỉ có thể chém ra một đống tia lửa nhỏ.Vù!Chưa tới mười hiệp, hai người bị đánh bay ra ngoài.Một gậy này cũng chẳng dễ chịu gì mấy, đánh đến mức hai người bị nội thương.“Nhanh, ghìm gã lại!”Hai người lui ra ngoài, không ít người vây quanh, trong tay đều cầm xích sắt, khóa tay và chân của gã cao to, để cho con rối khổng lồ này bị ngũ mã phanh thây.Nhưng điều khó xử chính là bọn họ không thể lay chuyển được gã cao to kia.Con rối này cực kỳ cao, cũng vì những người đang bao vây chỉ có tu vi thấp, đến cả Xích Yên là cảnh giới Huyền Dương cũng bị ném ra ngoài, một đám cảnh giới Chân Linh thật sự không thể làm gì được.Bùm! Rầm! Rầm!Gã cao to không chịu đứng yên, tay bẻ gãy xích sắt, mấy bóng người bị quăng lên trời.Những người có tu vi yếu, máu và xương văng tung tóe, những kẻ có nền móng kém cũng bị đập đến thịt nát xương tan.“Là do ngươi ép ta cho nổ ngươi!”.
Triệu Bân lại cầm Long Uyên lên, nhìn chằm chằm vào một người đàn ông cao lớn vạm vỡ ở đằng xa, cánh tay của gã tr*n tr**, mái tóc rối bù, thân hình hùng dũng, cao hơn hai thước, trong tay cầm theo một cây gậy sắt còn to hơn cánh tay người trưởng thành, chắc chắn là võ tu thiên về sức lực, cơ bắp cuồn cuộn như rồng có sừng...!rõ ràng rất có sức mạnh.
Thế nhưng…
Biểu cảm của gã có vẻ kỳ lạ, vẻ mặt đờ đẫn, đôi mắt trống rỗng.
Rõ ràng, gã không phải là người sống, có lẽ là một con rối do võ tu tế luyện ra.
Vương triều Đại Nguyên cũng không phải ngốc, dám cử con rối đến chiến trường làm vũ khí giết người.
Không cần phải nói, lực sát thương của gã đủ mạnh, không có quy tắc nào, gã vừa đi vừa đánh, đi tới đâu, tướng sĩ cảnh giới Chân Linh đều bị ném lên bầu trời, đến cả cảnh giới Huyền Dương bình thường cũng không đỡ được.
Chuyện này, Xích Yên chính là một ví dụ.
Một cây gậy to như vậy, chỉ cần đập tới, không ai có thể đỡ được.
Keng!
Xích Yên lại xông ra bên ngoài chém giết.
Nhìn có vẻ giống như đang lấy lại thể diện nhưng cuối cùng lại con rối hất mạnh bay ngược về, đúng là rất mất mặt! Còn có, lực sát thương của gã đó thật sự rất dọa người, để gã ở trên chiến trường thế này, không biết sẽ có bao nhiêu người bị giết bởi gã nữa.
“Đừng liều mạng!”
Triệu Bân nhắc nhở một câu, tốc độ cũng không chậm trễ.
Hai người một trái một phải, kết hợp tấn công, phối hợp rất ăn ý.
Thế nhưng, chỉ ăn ý thì cũng không có ích gì.
Cơ thể của gã đó không phải chỉ khỏe bình thường, kiếm bổ lên người gã chẳng khác nào chém vào tấm thép, không thể phá nổi lớp phòng ngự, chỉ có thể chém ra một đống tia lửa nhỏ.
Vù!
Chưa tới mười hiệp, hai người bị đánh bay ra ngoài.
Một gậy này cũng chẳng dễ chịu gì mấy, đánh đến mức hai người bị nội thương.
“Nhanh, ghìm gã lại!”
Hai người lui ra ngoài, không ít người vây quanh, trong tay đều cầm xích sắt, khóa tay và chân của gã cao to, để cho con rối khổng lồ này bị ngũ mã phanh thây.
Nhưng điều khó xử chính là bọn họ không thể lay chuyển được gã cao to kia.
Con rối này cực kỳ cao, cũng vì những người đang bao vây chỉ có tu vi thấp, đến cả Xích Yên là cảnh giới Huyền Dương cũng bị ném ra ngoài, một đám cảnh giới Chân Linh thật sự không thể làm gì được.
Bùm! Rầm! Rầm!
Gã cao to không chịu đứng yên, tay bẻ gãy xích sắt, mấy bóng người bị quăng lên trời.
Những người có tu vi yếu, máu và xương văng tung tóe, những kẻ có nền móng kém cũng bị đập đến thịt nát xương tan.
“Là do ngươi ép ta cho nổ ngươi!”.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân lại cầm Long Uyên lên, nhìn chằm chằm vào một người đàn ông cao lớn vạm vỡ ở đằng xa, cánh tay của gã tr*n tr**, mái tóc rối bù, thân hình hùng dũng, cao hơn hai thước, trong tay cầm theo một cây gậy sắt còn to hơn cánh tay người trưởng thành, chắc chắn là võ tu thiên về sức lực, cơ bắp cuồn cuộn như rồng có sừng...!rõ ràng rất có sức mạnh.Thế nhưng…Biểu cảm của gã có vẻ kỳ lạ, vẻ mặt đờ đẫn, đôi mắt trống rỗng.Rõ ràng, gã không phải là người sống, có lẽ là một con rối do võ tu tế luyện ra.Vương triều Đại Nguyên cũng không phải ngốc, dám cử con rối đến chiến trường làm vũ khí giết người.Không cần phải nói, lực sát thương của gã đủ mạnh, không có quy tắc nào, gã vừa đi vừa đánh, đi tới đâu, tướng sĩ cảnh giới Chân Linh đều bị ném lên bầu trời, đến cả cảnh giới Huyền Dương bình thường cũng không đỡ được.Chuyện này, Xích Yên chính là một ví dụ.Một cây gậy to như vậy, chỉ cần đập tới, không ai có thể đỡ được.Keng!Xích Yên lại xông ra bên ngoài chém giết.Nhìn có vẻ giống như đang lấy lại thể diện nhưng cuối cùng lại con rối hất mạnh bay ngược về, đúng là rất mất mặt! Còn có, lực sát thương của gã đó thật sự rất dọa người, để gã ở trên chiến trường thế này, không biết sẽ có bao nhiêu người bị giết bởi gã nữa.“Đừng liều mạng!”Triệu Bân nhắc nhở một câu, tốc độ cũng không chậm trễ.Hai người một trái một phải, kết hợp tấn công, phối hợp rất ăn ý.Thế nhưng, chỉ ăn ý thì cũng không có ích gì.Cơ thể của gã đó không phải chỉ khỏe bình thường, kiếm bổ lên người gã chẳng khác nào chém vào tấm thép, không thể phá nổi lớp phòng ngự, chỉ có thể chém ra một đống tia lửa nhỏ.Vù!Chưa tới mười hiệp, hai người bị đánh bay ra ngoài.Một gậy này cũng chẳng dễ chịu gì mấy, đánh đến mức hai người bị nội thương.“Nhanh, ghìm gã lại!”Hai người lui ra ngoài, không ít người vây quanh, trong tay đều cầm xích sắt, khóa tay và chân của gã cao to, để cho con rối khổng lồ này bị ngũ mã phanh thây.Nhưng điều khó xử chính là bọn họ không thể lay chuyển được gã cao to kia.Con rối này cực kỳ cao, cũng vì những người đang bao vây chỉ có tu vi thấp, đến cả Xích Yên là cảnh giới Huyền Dương cũng bị ném ra ngoài, một đám cảnh giới Chân Linh thật sự không thể làm gì được.Bùm! Rầm! Rầm!Gã cao to không chịu đứng yên, tay bẻ gãy xích sắt, mấy bóng người bị quăng lên trời.Những người có tu vi yếu, máu và xương văng tung tóe, những kẻ có nền móng kém cũng bị đập đến thịt nát xương tan.“Là do ngươi ép ta cho nổ ngươi!”.