Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 600: 600: “cương Cân Thiết Cốt Sao”

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân lau vết máu trên khóe miệng, lấy ra một đống bùa nổ, vốn dĩ hắn không muốn dùng chúng bởi vì sẽ tiêu hao chân nguyên, nhưng xem ra bây giờ, hắn phải cho gã nổ tung trời rồi.Rầm! Bùm!Bước chân của gã cao to mạnh mẽ nặng nề, khí chất cuồng bạo dâng lên.Chặn! Cấm!Người yểm trợ không ít, họ vây xung quanh, thi triển cấm pháp để trói buộc, một hai người thì có thể vô dụng nhưng nhiều như vậy có lẽ sẽ khác.Động tác của gã cao to trở nên chậm chạp hơn nhiều.Vù! Vù! Vù!Triệu Bân có đầu óc phán đoán nên lập tức bay tới bay lui bên cạnh gã cao to.Khi Triệu Bân lui về lần nữa, cơ thể của gã đã bị hắn dán đầy bùa nổ, tất cả mọi người đều ngạc nhiên, trong lòng kinh ngạc, tên này lấy đâu ra nhiều bùa nổ vậy.Nếu cái này phát nổ, chắc chắn sẽ rất đẹp mắt.Bùm! Bùm! Rầm!Vừa nói nổ là đã nổ ngay, từng tấm từng tấm bùa nổ, tấm này nổ xong là tới tấm khác ngay.Gã cao to vạm vỡ, đã bị bùa nổ đến mức phải lùi lại, cuối cùng cũng bị phá lớp phòng ngự.Ừng ực!Đừng nói là người khác, đến Xích Yên cũng nuốt nước bọt.Cũng may bùa nổ dễ dùng, đừng nói kẻ bị cho nổ, chỉ đứng nhìn thôi cũng thấy đau rồi.Phụt!Triệu Bân phun ra một ngụm máu.Dùng bùa nổ sẽ tiêu hao chân nguyên, nó làm người hắn cạn kiệt rồi.Khói lửa tan đi, con rối cao to cũng không nhìn ra hình người nữa.Thế nhưng, gã vẫn chưa ngã xuống, vẫn còn đang vung cây gậy sắt của mình, đây là con rối chỉ có xác không hồn, rõ ràng không biết đau, đó chính là một công cụ giết người.“Cương cân thiết cốt sao?”Triệu Bân sửng sốt, không phải uy lực của lá bùa không đủ, là vì cơ thể của gã quá kh*ng b*.Nhiều bùa nổ như vậy, dày thành một xấp nhưng điều đáng nói là không thể khiến đối phương bị nổ bay.“Chú ấn trong đầu của gã”.Một tiếng thì thầm đột nhiên vang lên xung quanh.Hóa ra là một lão binh xẹt ngang bầu trời, một lính không quân, ngụ ý rõ ràng, phá vỡ ấn chú của con rối thì gã sẽ không thể tác oai tác quái như vậy nữa.Keng!.

Triệu Bân lau vết máu trên khóe miệng, lấy ra một đống bùa nổ, vốn dĩ hắn không muốn dùng chúng bởi vì sẽ tiêu hao chân nguyên, nhưng xem ra bây giờ, hắn phải cho gã nổ tung trời rồi.

Rầm! Bùm!

Bước chân của gã cao to mạnh mẽ nặng nề, khí chất cuồng bạo dâng lên.

Chặn! Cấm!

Người yểm trợ không ít, họ vây xung quanh, thi triển cấm pháp để trói buộc, một hai người thì có thể vô dụng nhưng nhiều như vậy có lẽ sẽ khác.

Động tác của gã cao to trở nên chậm chạp hơn nhiều.

Vù! Vù! Vù!

Triệu Bân có đầu óc phán đoán nên lập tức bay tới bay lui bên cạnh gã cao to.

Khi Triệu Bân lui về lần nữa, cơ thể của gã đã bị hắn dán đầy bùa nổ, tất cả mọi người đều ngạc nhiên, trong lòng kinh ngạc, tên này lấy đâu ra nhiều bùa nổ vậy.

Nếu cái này phát nổ, chắc chắn sẽ rất đẹp mắt.

Bùm! Bùm! Rầm!

Vừa nói nổ là đã nổ ngay, từng tấm từng tấm bùa nổ, tấm này nổ xong là tới tấm khác ngay.

Gã cao to vạm vỡ, đã bị bùa nổ đến mức phải lùi lại, cuối cùng cũng bị phá lớp phòng ngự.

Ừng ực!

Đừng nói là người khác, đến Xích Yên cũng nuốt nước bọt.

Cũng may bùa nổ dễ dùng, đừng nói kẻ bị cho nổ, chỉ đứng nhìn thôi cũng thấy đau rồi.

Phụt!

Triệu Bân phun ra một ngụm máu.

Dùng bùa nổ sẽ tiêu hao chân nguyên, nó làm người hắn cạn kiệt rồi.

Khói lửa tan đi, con rối cao to cũng không nhìn ra hình người nữa.

Thế nhưng, gã vẫn chưa ngã xuống, vẫn còn đang vung cây gậy sắt của mình, đây là con rối chỉ có xác không hồn, rõ ràng không biết đau, đó chính là một công cụ giết người.

“Cương cân thiết cốt sao?”

Triệu Bân sửng sốt, không phải uy lực của lá bùa không đủ, là vì cơ thể của gã quá kh*ng b*.

Nhiều bùa nổ như vậy, dày thành một xấp nhưng điều đáng nói là không thể khiến đối phương bị nổ bay.

“Chú ấn trong đầu của gã”.

Một tiếng thì thầm đột nhiên vang lên xung quanh.

Hóa ra là một lão binh xẹt ngang bầu trời, một lính không quân, ngụ ý rõ ràng, phá vỡ ấn chú của con rối thì gã sẽ không thể tác oai tác quái như vậy nữa.

Keng!.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân lau vết máu trên khóe miệng, lấy ra một đống bùa nổ, vốn dĩ hắn không muốn dùng chúng bởi vì sẽ tiêu hao chân nguyên, nhưng xem ra bây giờ, hắn phải cho gã nổ tung trời rồi.Rầm! Bùm!Bước chân của gã cao to mạnh mẽ nặng nề, khí chất cuồng bạo dâng lên.Chặn! Cấm!Người yểm trợ không ít, họ vây xung quanh, thi triển cấm pháp để trói buộc, một hai người thì có thể vô dụng nhưng nhiều như vậy có lẽ sẽ khác.Động tác của gã cao to trở nên chậm chạp hơn nhiều.Vù! Vù! Vù!Triệu Bân có đầu óc phán đoán nên lập tức bay tới bay lui bên cạnh gã cao to.Khi Triệu Bân lui về lần nữa, cơ thể của gã đã bị hắn dán đầy bùa nổ, tất cả mọi người đều ngạc nhiên, trong lòng kinh ngạc, tên này lấy đâu ra nhiều bùa nổ vậy.Nếu cái này phát nổ, chắc chắn sẽ rất đẹp mắt.Bùm! Bùm! Rầm!Vừa nói nổ là đã nổ ngay, từng tấm từng tấm bùa nổ, tấm này nổ xong là tới tấm khác ngay.Gã cao to vạm vỡ, đã bị bùa nổ đến mức phải lùi lại, cuối cùng cũng bị phá lớp phòng ngự.Ừng ực!Đừng nói là người khác, đến Xích Yên cũng nuốt nước bọt.Cũng may bùa nổ dễ dùng, đừng nói kẻ bị cho nổ, chỉ đứng nhìn thôi cũng thấy đau rồi.Phụt!Triệu Bân phun ra một ngụm máu.Dùng bùa nổ sẽ tiêu hao chân nguyên, nó làm người hắn cạn kiệt rồi.Khói lửa tan đi, con rối cao to cũng không nhìn ra hình người nữa.Thế nhưng, gã vẫn chưa ngã xuống, vẫn còn đang vung cây gậy sắt của mình, đây là con rối chỉ có xác không hồn, rõ ràng không biết đau, đó chính là một công cụ giết người.“Cương cân thiết cốt sao?”Triệu Bân sửng sốt, không phải uy lực của lá bùa không đủ, là vì cơ thể của gã quá kh*ng b*.Nhiều bùa nổ như vậy, dày thành một xấp nhưng điều đáng nói là không thể khiến đối phương bị nổ bay.“Chú ấn trong đầu của gã”.Một tiếng thì thầm đột nhiên vang lên xung quanh.Hóa ra là một lão binh xẹt ngang bầu trời, một lính không quân, ngụ ý rõ ràng, phá vỡ ấn chú của con rối thì gã sẽ không thể tác oai tác quái như vậy nữa.Keng!.

Chương 600: 600: “cương Cân Thiết Cốt Sao”