Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 606: 606: Ngươi Chính Là Nhất Đẳng Công Thần
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Có cường nỏ, lui".Cách thật xa cũng có thể nghe thấy tiếng hét lớn từ trong núi truyền ra, thật sự là có rất nhiều kẻ đang ẩn thân bên trong rừng núi, vốn tưởng rằng mình đã ẩn nấp đủ sâu, nhưng không ngờ chỉ một lát thì đã bị phát hiện, còn bị cường nỏ tập kích.Ầm! Ầm! Ầm!Tiếng nổ rung trời vang lên.Một đỉnh núi ngay lập tức bị san phẳng, giữa đống đổ nát có không ít bóng người đang tháo chạy, cũng có không ít kẻ bị đất đá vùi lấp.Tên vẫn b*n r* như mưa.Nỏ của Đại Hạ có sức sát thương rất lớn."Sảng khoái".Tướng quân Huyền Giáp cầm ống nhòm lên xem, nheo mắt rất phấn khích.Vừa xem, ông ta vừa nhẹ phất tay áo.Vèo vèo!Không quân Đại Hạ đã ra tay, bay thẳng vào trong núi rừng.Những người này từ đầu vẫn chưa tham chiến, chỉ nhận nhiệm vụ cảnh giới và bảo vệ xe nỏ.Không quân ra tay, khung cảnh càng trở nên đẹp mắt.Những kẻ điều khiển con rối xác chết đều đã sống dở chết dở bởi vụ bắn tên của xe nỏ, đứng còn chưa vững thì đã bị không quân Đại Hạ bay tới tàn sát.Đây dường như không phải là một cuộc chiến, mà là một cuộc thảm sát đơn phương.Lại nhìn phía dưới chiến trường, bởi vì những kẻ điều khiển con rối xác chết đã bị thảm sát, cho nên từng con rối xác chết cũng lần lượt ngã xuống, lúc trước mấy cỗ quan tài trồi lên khí thế bao nhiêu thì bây giờ lại thảm hại ngã nhào hết bấy nhiêu, khung cảnh vô cùng tuyệt diệu, quân Đại Hạ lại trở về thế thượng phong."Chết tiệt".Tướng soái Đại Nguyên tức giận quát lên.Đại Nguyên đã phải trả giá rất nhiều để tộc xác chết tham chiến, vốn muốn quét sạch quân Đại Hạ, cuối cùng lại bị Đại Hạ lật người thế cờ, một kích quét sạch trọn ổ.Hự!Thủ lĩnh của tộc xác chết bất giác ôm ngực.Tộc xác chết liên minh với Đại Nguyên với mục đích thu thập thêm nhiều xác chết, nhưng không ngờ bọn chúng còn chưa đạt được mục đích thì toàn quân đã bị tiêu diệt, tổn thất vô cùng trầm trọng, những con rối xác chết cũng một đi không trở lại."Tên nhóc này,.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Có cường nỏ, lui".
Cách thật xa cũng có thể nghe thấy tiếng hét lớn từ trong núi truyền ra, thật sự là có rất nhiều kẻ đang ẩn thân bên trong rừng núi, vốn tưởng rằng mình đã ẩn nấp đủ sâu, nhưng không ngờ chỉ một lát thì đã bị phát hiện, còn bị cường nỏ tập kích.
Ầm! Ầm! Ầm!
Tiếng nổ rung trời vang lên.
Một đỉnh núi ngay lập tức bị san phẳng, giữa đống đổ nát có không ít bóng người đang tháo chạy, cũng có không ít kẻ bị đất đá vùi lấp.
Tên vẫn b*n r* như mưa.
Nỏ của Đại Hạ có sức sát thương rất lớn.
"Sảng khoái".
Tướng quân Huyền Giáp cầm ống nhòm lên xem, nheo mắt rất phấn khích.
Vừa xem, ông ta vừa nhẹ phất tay áo.
Vèo vèo!
Không quân Đại Hạ đã ra tay, bay thẳng vào trong núi rừng.
Những người này từ đầu vẫn chưa tham chiến, chỉ nhận nhiệm vụ cảnh giới và bảo vệ xe nỏ.
Không quân ra tay, khung cảnh càng trở nên đẹp mắt.
Những kẻ điều khiển con rối xác chết đều đã sống dở chết dở bởi vụ bắn tên của xe nỏ, đứng còn chưa vững thì đã bị không quân Đại Hạ bay tới tàn sát.
Đây dường như không phải là một cuộc chiến, mà là một cuộc thảm sát đơn phương.
Lại nhìn phía dưới chiến trường, bởi vì những kẻ điều khiển con rối xác chết đã bị thảm sát, cho nên từng con rối xác chết cũng lần lượt ngã xuống, lúc trước mấy cỗ quan tài trồi lên khí thế bao nhiêu thì bây giờ lại thảm hại ngã nhào hết bấy nhiêu, khung cảnh vô cùng tuyệt diệu, quân Đại Hạ lại trở về thế thượng phong.
"Chết tiệt".
Tướng soái Đại Nguyên tức giận quát lên.
Đại Nguyên đã phải trả giá rất nhiều để tộc xác chết tham chiến, vốn muốn quét sạch quân Đại Hạ, cuối cùng lại bị Đại Hạ lật người thế cờ, một kích quét sạch trọn ổ.
Hự!
Thủ lĩnh của tộc xác chết bất giác ôm ngực.
Tộc xác chết liên minh với Đại Nguyên với mục đích thu thập thêm nhiều xác chết, nhưng không ngờ bọn chúng còn chưa đạt được mục đích thì toàn quân đã bị tiêu diệt, tổn thất vô cùng trầm trọng, những con rối xác chết cũng một đi không trở lại.
"Tên nhóc này,
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Có cường nỏ, lui".Cách thật xa cũng có thể nghe thấy tiếng hét lớn từ trong núi truyền ra, thật sự là có rất nhiều kẻ đang ẩn thân bên trong rừng núi, vốn tưởng rằng mình đã ẩn nấp đủ sâu, nhưng không ngờ chỉ một lát thì đã bị phát hiện, còn bị cường nỏ tập kích.Ầm! Ầm! Ầm!Tiếng nổ rung trời vang lên.Một đỉnh núi ngay lập tức bị san phẳng, giữa đống đổ nát có không ít bóng người đang tháo chạy, cũng có không ít kẻ bị đất đá vùi lấp.Tên vẫn b*n r* như mưa.Nỏ của Đại Hạ có sức sát thương rất lớn."Sảng khoái".Tướng quân Huyền Giáp cầm ống nhòm lên xem, nheo mắt rất phấn khích.Vừa xem, ông ta vừa nhẹ phất tay áo.Vèo vèo!Không quân Đại Hạ đã ra tay, bay thẳng vào trong núi rừng.Những người này từ đầu vẫn chưa tham chiến, chỉ nhận nhiệm vụ cảnh giới và bảo vệ xe nỏ.Không quân ra tay, khung cảnh càng trở nên đẹp mắt.Những kẻ điều khiển con rối xác chết đều đã sống dở chết dở bởi vụ bắn tên của xe nỏ, đứng còn chưa vững thì đã bị không quân Đại Hạ bay tới tàn sát.Đây dường như không phải là một cuộc chiến, mà là một cuộc thảm sát đơn phương.Lại nhìn phía dưới chiến trường, bởi vì những kẻ điều khiển con rối xác chết đã bị thảm sát, cho nên từng con rối xác chết cũng lần lượt ngã xuống, lúc trước mấy cỗ quan tài trồi lên khí thế bao nhiêu thì bây giờ lại thảm hại ngã nhào hết bấy nhiêu, khung cảnh vô cùng tuyệt diệu, quân Đại Hạ lại trở về thế thượng phong."Chết tiệt".Tướng soái Đại Nguyên tức giận quát lên.Đại Nguyên đã phải trả giá rất nhiều để tộc xác chết tham chiến, vốn muốn quét sạch quân Đại Hạ, cuối cùng lại bị Đại Hạ lật người thế cờ, một kích quét sạch trọn ổ.Hự!Thủ lĩnh của tộc xác chết bất giác ôm ngực.Tộc xác chết liên minh với Đại Nguyên với mục đích thu thập thêm nhiều xác chết, nhưng không ngờ bọn chúng còn chưa đạt được mục đích thì toàn quân đã bị tiêu diệt, tổn thất vô cùng trầm trọng, những con rối xác chết cũng một đi không trở lại."Tên nhóc này,.