Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 607: 607: Tên Nhóc Thú Vị

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… "Ta chỉ là một tán tu mà thôi".Triệu Bân lại cười toe toét, trong miệng phun ra một ngụm máu."Thận trọng như vậy sao".Tướng quân Huyền Giáp lại bật cười, truyền vào cơ thể của Triệu Bân một cỗ nguyên lực cường hãn, tiêu trừ sát khí cho Triệu Bân, đồng thời bổ sung thêm khí lực cho hắn."Nếu như tiền bối thật sự muốn ghi công cho vãn bối, vậy thì có thể thưởng cho ta một chiếc xe nỏ hay không?""Được, sau cuộc chiến cứ đến tìm ta".Tướng quân Huyền Giáp đồng ý ngay lập tức, toát ra khí khái của một bậc anh hùng.Mặc dù xe nỏ rất có giá trị, nhưng công lao của Triệu Bân còn giá trị hơn."Được!", Triệu Bân nói xong thì xoay người rời đi, nhưng đi được hai ba bước lại quay lại hỏi: "Tiền bối biết khổ ngục ở đâu không?"“Ta không biết”, Tướng quân Huyền Giáp nhẹ lắc đầu.“Cảm ơn”, Triệu Bân nói rồi trượt xuống đồi."Tên nhóc thú vị".Nhìn theo bóng lưng Triệu Bân rời đi, ánh mắt của Tướng quân Huyền Giáp mang đầy ý vị thâm trường, vẫn không biết Triệu Bân làm sao có thể tìm được đám người điều khiển con rối xác chết chỉ trong một khoảng thời gian ngắn như vậy, chuyện này đã cứu mạng biết bao nhiêu binh sĩ!Lão già áo tím vô cùng khí thế, thú cưỡi của lão ta cũng rất mạnh mẽ, miệng khạc ra lửa, trong con ngươi b*n r* sấm chớp, đuổi giết Triệu Bân và Đại Bằng.Quác!Đại Bằng đã được dán bùa tốc hành cho nên đang bay với tốc độ cực nhanh, cố hết sức né tránh."Đuổi theo đi, ta để cho ngươi đuổi".Triệu Bân một tay cầm cây cung địa hỏa, một tay cầm mũi tên thiên lôi, đây là một mũi tên vô cùng bá đạo, nếu hắn b*n r* mũi tên này thì không trúng lão già áo tím cũng sẽ trúng vào con sói lửa, tiếc là hắn không có bùa nổ ở đây, nếu không thì hắn sẽ cho cả chủ và thú cưỡi nổ tan tành trên không trung.Gầm!Con sói lửa gầm lên, dường như nó cũng đã được dán bùa chú lên người, cho nên tốc độ cũng tăng mạnh."Chỉ sợ ngươi không đuổi kịp mà thôi".Triệu Bân hừ lạnh, ánh mắt sáng lên như ngọn đuốc.Đại Bằng cũng tâm linh tương thông với hắn, nhanh chóng đổi phương hướng, bay vòng xuống phía dưới.Keng!Triệu Bân lấy hồn ngự hai kiếm, hai lưỡi kiếm đâm xuyên qua người con sói lửa từ bên dưới.Sói lửa gào thét bay lảo đảo, lão già áo tím cũng không thể ngồi vững, lão ta từ trên trời rơi xuống, cảnh giới Huyền Dương ngã giữa không trung cũng giống như một con vịt gãy cánh vậy, không có cách nào thay đổi số phận được."Lên đường thong thả".Triệu Bân đuổi theo, bắn vào người lão ta thêm một mũi tên.Chíu!Trong lúc hắn đang đối phó với lão già áo tím thì cũng có kẻ khác đối phó với hắn, từ đâu bỗng bay tới một con Huyết Điêu, trên lưng Huyết Điêu còn có một tên quân địch đang cầm cung tên.Đó là một thanh niên tóc đỏ..

"Ta chỉ là một tán tu mà thôi".

Triệu Bân lại cười toe toét, trong miệng phun ra một ngụm máu.

"Thận trọng như vậy sao".

Tướng quân Huyền Giáp lại bật cười, truyền vào cơ thể của Triệu Bân một cỗ nguyên lực cường hãn, tiêu trừ sát khí cho Triệu Bân, đồng thời bổ sung thêm khí lực cho hắn.

"Nếu như tiền bối thật sự muốn ghi công cho vãn bối, vậy thì có thể thưởng cho ta một chiếc xe nỏ hay không?"

"Được, sau cuộc chiến cứ đến tìm ta".

Tướng quân Huyền Giáp đồng ý ngay lập tức, toát ra khí khái của một bậc anh hùng.

Mặc dù xe nỏ rất có giá trị, nhưng công lao của Triệu Bân còn giá trị hơn.

"Được!", Triệu Bân nói xong thì xoay người rời đi, nhưng đi được hai ba bước lại quay lại hỏi: "Tiền bối biết khổ ngục ở đâu không?"

“Ta không biết”, Tướng quân Huyền Giáp nhẹ lắc đầu.

“Cảm ơn”, Triệu Bân nói rồi trượt xuống đồi.

"Tên nhóc thú vị".

Nhìn theo bóng lưng Triệu Bân rời đi, ánh mắt của Tướng quân Huyền Giáp mang đầy ý vị thâm trường, vẫn không biết Triệu Bân làm sao có thể tìm được đám người điều khiển con rối xác chết chỉ trong một khoảng thời gian ngắn như vậy, chuyện này đã cứu mạng biết bao nhiêu binh sĩ!

Lão già áo tím vô cùng khí thế, thú cưỡi của lão ta cũng rất mạnh mẽ, miệng khạc ra lửa, trong con ngươi b*n r* sấm chớp, đuổi giết Triệu Bân và Đại Bằng.

Quác!

Đại Bằng đã được dán bùa tốc hành cho nên đang bay với tốc độ cực nhanh, cố hết sức né tránh.

"Đuổi theo đi, ta để cho ngươi đuổi".

Triệu Bân một tay cầm cây cung địa hỏa, một tay cầm mũi tên thiên lôi, đây là một mũi tên vô cùng bá đạo, nếu hắn b*n r* mũi tên này thì không trúng lão già áo tím cũng sẽ trúng vào con sói lửa, tiếc là hắn không có bùa nổ ở đây, nếu không thì hắn sẽ cho cả chủ và thú cưỡi nổ tan tành trên không trung.

Gầm!

Con sói lửa gầm lên, dường như nó cũng đã được dán bùa chú lên người, cho nên tốc độ cũng tăng mạnh.

"Chỉ sợ ngươi không đuổi kịp mà thôi".

Triệu Bân hừ lạnh, ánh mắt sáng lên như ngọn đuốc.

Đại Bằng cũng tâm linh tương thông với hắn, nhanh chóng đổi phương hướng, bay vòng xuống phía dưới.

Keng!

Triệu Bân lấy hồn ngự hai kiếm, hai lưỡi kiếm đâm xuyên qua người con sói lửa từ bên dưới.

Sói lửa gào thét bay lảo đảo, lão già áo tím cũng không thể ngồi vững, lão ta từ trên trời rơi xuống, cảnh giới Huyền Dương ngã giữa không trung cũng giống như một con vịt gãy cánh vậy, không có cách nào thay đổi số phận được.

"Lên đường thong thả".

Triệu Bân đuổi theo, bắn vào người lão ta thêm một mũi tên.

Chíu!

Trong lúc hắn đang đối phó với lão già áo tím thì cũng có kẻ khác đối phó với hắn, từ đâu bỗng bay tới một con Huyết Điêu, trên lưng Huyết Điêu còn có một tên quân địch đang cầm cung tên.

Đó là một thanh niên tóc đỏ.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… "Ta chỉ là một tán tu mà thôi".Triệu Bân lại cười toe toét, trong miệng phun ra một ngụm máu."Thận trọng như vậy sao".Tướng quân Huyền Giáp lại bật cười, truyền vào cơ thể của Triệu Bân một cỗ nguyên lực cường hãn, tiêu trừ sát khí cho Triệu Bân, đồng thời bổ sung thêm khí lực cho hắn."Nếu như tiền bối thật sự muốn ghi công cho vãn bối, vậy thì có thể thưởng cho ta một chiếc xe nỏ hay không?""Được, sau cuộc chiến cứ đến tìm ta".Tướng quân Huyền Giáp đồng ý ngay lập tức, toát ra khí khái của một bậc anh hùng.Mặc dù xe nỏ rất có giá trị, nhưng công lao của Triệu Bân còn giá trị hơn."Được!", Triệu Bân nói xong thì xoay người rời đi, nhưng đi được hai ba bước lại quay lại hỏi: "Tiền bối biết khổ ngục ở đâu không?"“Ta không biết”, Tướng quân Huyền Giáp nhẹ lắc đầu.“Cảm ơn”, Triệu Bân nói rồi trượt xuống đồi."Tên nhóc thú vị".Nhìn theo bóng lưng Triệu Bân rời đi, ánh mắt của Tướng quân Huyền Giáp mang đầy ý vị thâm trường, vẫn không biết Triệu Bân làm sao có thể tìm được đám người điều khiển con rối xác chết chỉ trong một khoảng thời gian ngắn như vậy, chuyện này đã cứu mạng biết bao nhiêu binh sĩ!Lão già áo tím vô cùng khí thế, thú cưỡi của lão ta cũng rất mạnh mẽ, miệng khạc ra lửa, trong con ngươi b*n r* sấm chớp, đuổi giết Triệu Bân và Đại Bằng.Quác!Đại Bằng đã được dán bùa tốc hành cho nên đang bay với tốc độ cực nhanh, cố hết sức né tránh."Đuổi theo đi, ta để cho ngươi đuổi".Triệu Bân một tay cầm cây cung địa hỏa, một tay cầm mũi tên thiên lôi, đây là một mũi tên vô cùng bá đạo, nếu hắn b*n r* mũi tên này thì không trúng lão già áo tím cũng sẽ trúng vào con sói lửa, tiếc là hắn không có bùa nổ ở đây, nếu không thì hắn sẽ cho cả chủ và thú cưỡi nổ tan tành trên không trung.Gầm!Con sói lửa gầm lên, dường như nó cũng đã được dán bùa chú lên người, cho nên tốc độ cũng tăng mạnh."Chỉ sợ ngươi không đuổi kịp mà thôi".Triệu Bân hừ lạnh, ánh mắt sáng lên như ngọn đuốc.Đại Bằng cũng tâm linh tương thông với hắn, nhanh chóng đổi phương hướng, bay vòng xuống phía dưới.Keng!Triệu Bân lấy hồn ngự hai kiếm, hai lưỡi kiếm đâm xuyên qua người con sói lửa từ bên dưới.Sói lửa gào thét bay lảo đảo, lão già áo tím cũng không thể ngồi vững, lão ta từ trên trời rơi xuống, cảnh giới Huyền Dương ngã giữa không trung cũng giống như một con vịt gãy cánh vậy, không có cách nào thay đổi số phận được."Lên đường thong thả".Triệu Bân đuổi theo, bắn vào người lão ta thêm một mũi tên.Chíu!Trong lúc hắn đang đối phó với lão già áo tím thì cũng có kẻ khác đối phó với hắn, từ đâu bỗng bay tới một con Huyết Điêu, trên lưng Huyết Điêu còn có một tên quân địch đang cầm cung tên.Đó là một thanh niên tóc đỏ..

Chương 607: 607: Tên Nhóc Thú Vị