Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 619: 619: “nữ Soái Xích Diễm”
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Dừng lại”.Vừa mới đến gần tường thành đã bị vệ binh ngăn cản.“Ta đến tìm tướng quân huyền giáp để lãnh xe nỏ”.Triệu Bân nói xong lại lấy ra một bức tranh, nó là bức vẽ hình tướng quân huyền giáp.Suy cho cùng cũng có quá nhiều người mặc bộ giáp màu đen đó, có trời mới biết hắn đang nói tới ai.“Xe nỏ là thứ ngươi thích là lấy chắc?”Vệ binh lên tiếng trách mắng, tham gia quân ngũ bao nhiêu lâu, đây là lần đầu tiên thấy có người ra biên cương đòi xe nỏ.“Tướng quân đó đã hứa với ta”.“Cút đi”.“Dưng không ngươi lại mắng chửi người khác như thế à!”Tâm trạng Triệu Bân khá là khó chịu, nếu đây không phải là biên cương thì hắn nhất định sẽ làm việc với tên này một lát.“Để hắn vào”.Không biết ai đó đã lên tiếng nói như thế.Những lời đó rất hữu ích, vệ binh lại bắt đầu khách sáo, có vẻ đã biết ai là người ra lệnh.Triệu Bân đi thẳng một đường đến lều lớn giữa quân đội.Trong lều lớn, ngoài tướng quân huyền giáp thì còn một bóng hình xinh đẹp mặc chiến bào đang xem bản đồ.“Nữ soái Xích Diễm”.Triệu Bân bật thốt lên, chỉ liếc mắt một cái là nhìn ra.Chuẩn Thiên, đó chính là cảnh giới Chuẩn Thiên hàng thật giá thật, cũng là người có tu vi cao nhất từ khi hắn tu đạo đến nay, còn ở khoảng cách gần như vậy, cứ có cảm giác không thật.Cô ta cực kỳ xinh đẹp, vẻ đẹp đó có thể sánh ngang với Nguyệt Thần.Hoa, đóa hoa đỏ rực, đóa hoa màu đỏ chỉ có thể nở rộ trên chiến trường.Đó chính là nhận xét của Triệu Bân dành cho cô ta giờ phút này.Có lẽ do nhiều nằm rong ruổi trên chiến trường nên nữ soái có phong thái khác hẳn với những người con gái bình thường khác, có lẽ thứ khiến con người ta mê muội nhất chính là dáng người nữ soái Xích Diễm… Cùng với sức hấp dẫn kỳ lạ.“Sở Soái, đây chính là tên đã tìm được người điều khiển xác sống”.Tướng quân huyền giáp cười sang sảng, Sở Suất ông ta nói chính là nữ soái Xích Diễm..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Dừng lại”.
Vừa mới đến gần tường thành đã bị vệ binh ngăn cản.
“Ta đến tìm tướng quân huyền giáp để lãnh xe nỏ”.
Triệu Bân nói xong lại lấy ra một bức tranh, nó là bức vẽ hình tướng quân huyền giáp.
Suy cho cùng cũng có quá nhiều người mặc bộ giáp màu đen đó, có trời mới biết hắn đang nói tới ai.
“Xe nỏ là thứ ngươi thích là lấy chắc?”
Vệ binh lên tiếng trách mắng, tham gia quân ngũ bao nhiêu lâu, đây là lần đầu tiên thấy có người ra biên cương đòi xe nỏ.
“Tướng quân đó đã hứa với ta”.
“Cút đi”.
“Dưng không ngươi lại mắng chửi người khác như thế à!”
Tâm trạng Triệu Bân khá là khó chịu, nếu đây không phải là biên cương thì hắn nhất định sẽ làm việc với tên này một lát.
“Để hắn vào”.
Không biết ai đó đã lên tiếng nói như thế.
Những lời đó rất hữu ích, vệ binh lại bắt đầu khách sáo, có vẻ đã biết ai là người ra lệnh.
Triệu Bân đi thẳng một đường đến lều lớn giữa quân đội.
Trong lều lớn, ngoài tướng quân huyền giáp thì còn một bóng hình xinh đẹp mặc chiến bào đang xem bản đồ.
“Nữ soái Xích Diễm”.
Triệu Bân bật thốt lên, chỉ liếc mắt một cái là nhìn ra.
Chuẩn Thiên, đó chính là cảnh giới Chuẩn Thiên hàng thật giá thật, cũng là người có tu vi cao nhất từ khi hắn tu đạo đến nay, còn ở khoảng cách gần như vậy, cứ có cảm giác không thật.
Cô ta cực kỳ xinh đẹp, vẻ đẹp đó có thể sánh ngang với Nguyệt Thần.
Hoa, đóa hoa đỏ rực, đóa hoa màu đỏ chỉ có thể nở rộ trên chiến trường.
Đó chính là nhận xét của Triệu Bân dành cho cô ta giờ phút này.
Có lẽ do nhiều nằm rong ruổi trên chiến trường nên nữ soái có phong thái khác hẳn với những người con gái bình thường khác, có lẽ thứ khiến con người ta mê muội nhất chính là dáng người nữ soái Xích Diễm… Cùng với sức hấp dẫn kỳ lạ.
“Sở Soái, đây chính là tên đã tìm được người điều khiển xác sống”.
Tướng quân huyền giáp cười sang sảng, Sở Suất ông ta nói chính là nữ soái Xích Diễm.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Dừng lại”.Vừa mới đến gần tường thành đã bị vệ binh ngăn cản.“Ta đến tìm tướng quân huyền giáp để lãnh xe nỏ”.Triệu Bân nói xong lại lấy ra một bức tranh, nó là bức vẽ hình tướng quân huyền giáp.Suy cho cùng cũng có quá nhiều người mặc bộ giáp màu đen đó, có trời mới biết hắn đang nói tới ai.“Xe nỏ là thứ ngươi thích là lấy chắc?”Vệ binh lên tiếng trách mắng, tham gia quân ngũ bao nhiêu lâu, đây là lần đầu tiên thấy có người ra biên cương đòi xe nỏ.“Tướng quân đó đã hứa với ta”.“Cút đi”.“Dưng không ngươi lại mắng chửi người khác như thế à!”Tâm trạng Triệu Bân khá là khó chịu, nếu đây không phải là biên cương thì hắn nhất định sẽ làm việc với tên này một lát.“Để hắn vào”.Không biết ai đó đã lên tiếng nói như thế.Những lời đó rất hữu ích, vệ binh lại bắt đầu khách sáo, có vẻ đã biết ai là người ra lệnh.Triệu Bân đi thẳng một đường đến lều lớn giữa quân đội.Trong lều lớn, ngoài tướng quân huyền giáp thì còn một bóng hình xinh đẹp mặc chiến bào đang xem bản đồ.“Nữ soái Xích Diễm”.Triệu Bân bật thốt lên, chỉ liếc mắt một cái là nhìn ra.Chuẩn Thiên, đó chính là cảnh giới Chuẩn Thiên hàng thật giá thật, cũng là người có tu vi cao nhất từ khi hắn tu đạo đến nay, còn ở khoảng cách gần như vậy, cứ có cảm giác không thật.Cô ta cực kỳ xinh đẹp, vẻ đẹp đó có thể sánh ngang với Nguyệt Thần.Hoa, đóa hoa đỏ rực, đóa hoa màu đỏ chỉ có thể nở rộ trên chiến trường.Đó chính là nhận xét của Triệu Bân dành cho cô ta giờ phút này.Có lẽ do nhiều nằm rong ruổi trên chiến trường nên nữ soái có phong thái khác hẳn với những người con gái bình thường khác, có lẽ thứ khiến con người ta mê muội nhất chính là dáng người nữ soái Xích Diễm… Cùng với sức hấp dẫn kỳ lạ.“Sở Soái, đây chính là tên đã tìm được người điều khiển xác sống”.Tướng quân huyền giáp cười sang sảng, Sở Suất ông ta nói chính là nữ soái Xích Diễm..