Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 620: 620: “tên Này Thật Sự Bất Phàm Như Vậy Ư”

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Đến tận lúc này, nữ soái Xích Diễm mới chuyển tầm mắt từ bản đồ sang Triệu Bân, cô ta có nghe tướng quân huyền giáp nói là có một võ tu cảnh giới Chân Linh nho nhỏ đã tìm thấy người điều khiển xác sống nên mới cứu được thế bại trận.“Kính chào tiền bối, kính chào tướng quân”.Triệu Bân vẫn là người hiểu lễ nghĩa, vội vàng chắp tay cúi người.Dù đối phương không hề thể hiện chút uy thế nào, nhưng hắn vẫn thấy đầy áp lực.Tranh thủ chút thời gian, hắn còn lén liếc sang nhìn Nguyệt Thần.Thấy Tú Nhi… Thật sự bế quan rồi hắn mới yên tâm.Những lúc quan trọng thế này thì không thể có bất kỳ điều gì gây rối, cũng chẳng dám.Thống soái quân Xích Diễm đấy, hôm nay hắn đừng hòng đi đâu nữa.Trăm ngàn quân Xích Diễm, mỗi người nhổ ngụm nước bọt thôi là đủ để làm hắn chết đuối rồi.“Không cần đa lễ”.Nữ soái mỉm cười, không thể làm ra vẻ vì là Chuẩn Thiên.Có lẽ là do nhìn Triệu Bân khá thuận mắt.Nếu không phải là tướng thủ biên cương, người chỉ có tu vi Chân Linh cũng dám xông pha ra chiến trường… Cũng không nhiều.Ánh mắt của cảnh giới Chuẩn Thiên khá sắc bén, dù Triệu Bân đã đeo mặt nạ da người nhưng cô ta vẫn muốn nhìn xuyên qua nó, nhưng càng nhìn thì càng thấy võ tu nho nhỏ này không hề đơn giản, khí huyết dồi dào, chân nguyên tinh túy, cả thứ sát khí tạo thành từ địa hỏa và thiên lôi cô ta cũng nắm bắt được.“Có muốn vào Thiên Tông không?”, nữ soái cười nói.Lời đó khiến Triệu Bân khá là ngạc nhiên, cũng lúng túng không kịp trở tay.Những lời dạo đầu này khiến hắn cảm thấy lo sợ vì thường xem trọng.Cả tướng quân huyền giáp bên cạnh cũng nhướng mày.Đây là lời mời ư? Thống soái quân Xích Diễm đích thân mời, từ trước đến nay chưa từng có!“Tên này, thật sự bất phàm như vậy ư?”Tướng quân huyền giáp lặng lẽ nói thầm, bất giác nhìn Triệu Bân thêm vài lần.Tiếc là ánh mắt không đủ sắc nên chẳng thấy được gì.“Đừng trả lời vội”, nữ soái Xích Diễm cười khẽ, vung tay, khối ngọc Mai Tử đã ở trước mặt Triệu Bân: “Nếu hôm nào suy nghĩ kỹ rồi thì dùng khối ngọc bội này đến Thiên Tông tìm Lý Huyền Thương”.“Cảm… Cảm ơn tiền bối”.Triệu Bân hốt hoảng nhận lấy, suy nghĩ hơi mơ hồ.“Ngươi ra ngoài trước đi”, nữ soái lại nói.“À”.Triệu Bân đáp, xoay người chuẩn bị đi.“Đi đâu đấy”..

Đến tận lúc này, nữ soái Xích Diễm mới chuyển tầm mắt từ bản đồ sang Triệu Bân, cô ta có nghe tướng quân huyền giáp nói là có một võ tu cảnh giới Chân Linh nho nhỏ đã tìm thấy người điều khiển xác sống nên mới cứu được thế bại trận.

“Kính chào tiền bối, kính chào tướng quân”.

Triệu Bân vẫn là người hiểu lễ nghĩa, vội vàng chắp tay cúi người.

Dù đối phương không hề thể hiện chút uy thế nào, nhưng hắn vẫn thấy đầy áp lực.

Tranh thủ chút thời gian, hắn còn lén liếc sang nhìn Nguyệt Thần.

Thấy Tú Nhi… Thật sự bế quan rồi hắn mới yên tâm.

Những lúc quan trọng thế này thì không thể có bất kỳ điều gì gây rối, cũng chẳng dám.

Thống soái quân Xích Diễm đấy, hôm nay hắn đừng hòng đi đâu nữa.

Trăm ngàn quân Xích Diễm, mỗi người nhổ ngụm nước bọt thôi là đủ để làm hắn chết đuối rồi.

“Không cần đa lễ”.

Nữ soái mỉm cười, không thể làm ra vẻ vì là Chuẩn Thiên.

Có lẽ là do nhìn Triệu Bân khá thuận mắt.

Nếu không phải là tướng thủ biên cương, người chỉ có tu vi Chân Linh cũng dám xông pha ra chiến trường… Cũng không nhiều.

Ánh mắt của cảnh giới Chuẩn Thiên khá sắc bén, dù Triệu Bân đã đeo mặt nạ da người nhưng cô ta vẫn muốn nhìn xuyên qua nó, nhưng càng nhìn thì càng thấy võ tu nho nhỏ này không hề đơn giản, khí huyết dồi dào, chân nguyên tinh túy, cả thứ sát khí tạo thành từ địa hỏa và thiên lôi cô ta cũng nắm bắt được.

“Có muốn vào Thiên Tông không?”, nữ soái cười nói.

Lời đó khiến Triệu Bân khá là ngạc nhiên, cũng lúng túng không kịp trở tay.

Những lời dạo đầu này khiến hắn cảm thấy lo sợ vì thường xem trọng.

Cả tướng quân huyền giáp bên cạnh cũng nhướng mày.

Đây là lời mời ư? Thống soái quân Xích Diễm đích thân mời, từ trước đến nay chưa từng có!

“Tên này, thật sự bất phàm như vậy ư?”

Tướng quân huyền giáp lặng lẽ nói thầm, bất giác nhìn Triệu Bân thêm vài lần.

Tiếc là ánh mắt không đủ sắc nên chẳng thấy được gì.

“Đừng trả lời vội”, nữ soái Xích Diễm cười khẽ, vung tay, khối ngọc Mai Tử đã ở trước mặt Triệu Bân: “Nếu hôm nào suy nghĩ kỹ rồi thì dùng khối ngọc bội này đến Thiên Tông tìm Lý Huyền Thương”.

“Cảm… Cảm ơn tiền bối”.

Triệu Bân hốt hoảng nhận lấy, suy nghĩ hơi mơ hồ.

“Ngươi ra ngoài trước đi”, nữ soái lại nói.

“À”.

Triệu Bân đáp, xoay người chuẩn bị đi.

“Đi đâu đấy”.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Đến tận lúc này, nữ soái Xích Diễm mới chuyển tầm mắt từ bản đồ sang Triệu Bân, cô ta có nghe tướng quân huyền giáp nói là có một võ tu cảnh giới Chân Linh nho nhỏ đã tìm thấy người điều khiển xác sống nên mới cứu được thế bại trận.“Kính chào tiền bối, kính chào tướng quân”.Triệu Bân vẫn là người hiểu lễ nghĩa, vội vàng chắp tay cúi người.Dù đối phương không hề thể hiện chút uy thế nào, nhưng hắn vẫn thấy đầy áp lực.Tranh thủ chút thời gian, hắn còn lén liếc sang nhìn Nguyệt Thần.Thấy Tú Nhi… Thật sự bế quan rồi hắn mới yên tâm.Những lúc quan trọng thế này thì không thể có bất kỳ điều gì gây rối, cũng chẳng dám.Thống soái quân Xích Diễm đấy, hôm nay hắn đừng hòng đi đâu nữa.Trăm ngàn quân Xích Diễm, mỗi người nhổ ngụm nước bọt thôi là đủ để làm hắn chết đuối rồi.“Không cần đa lễ”.Nữ soái mỉm cười, không thể làm ra vẻ vì là Chuẩn Thiên.Có lẽ là do nhìn Triệu Bân khá thuận mắt.Nếu không phải là tướng thủ biên cương, người chỉ có tu vi Chân Linh cũng dám xông pha ra chiến trường… Cũng không nhiều.Ánh mắt của cảnh giới Chuẩn Thiên khá sắc bén, dù Triệu Bân đã đeo mặt nạ da người nhưng cô ta vẫn muốn nhìn xuyên qua nó, nhưng càng nhìn thì càng thấy võ tu nho nhỏ này không hề đơn giản, khí huyết dồi dào, chân nguyên tinh túy, cả thứ sát khí tạo thành từ địa hỏa và thiên lôi cô ta cũng nắm bắt được.“Có muốn vào Thiên Tông không?”, nữ soái cười nói.Lời đó khiến Triệu Bân khá là ngạc nhiên, cũng lúng túng không kịp trở tay.Những lời dạo đầu này khiến hắn cảm thấy lo sợ vì thường xem trọng.Cả tướng quân huyền giáp bên cạnh cũng nhướng mày.Đây là lời mời ư? Thống soái quân Xích Diễm đích thân mời, từ trước đến nay chưa từng có!“Tên này, thật sự bất phàm như vậy ư?”Tướng quân huyền giáp lặng lẽ nói thầm, bất giác nhìn Triệu Bân thêm vài lần.Tiếc là ánh mắt không đủ sắc nên chẳng thấy được gì.“Đừng trả lời vội”, nữ soái Xích Diễm cười khẽ, vung tay, khối ngọc Mai Tử đã ở trước mặt Triệu Bân: “Nếu hôm nào suy nghĩ kỹ rồi thì dùng khối ngọc bội này đến Thiên Tông tìm Lý Huyền Thương”.“Cảm… Cảm ơn tiền bối”.Triệu Bân hốt hoảng nhận lấy, suy nghĩ hơi mơ hồ.“Ngươi ra ngoài trước đi”, nữ soái lại nói.“À”.Triệu Bân đáp, xoay người chuẩn bị đi.“Đi đâu đấy”..

Chương 620: 620: “tên Này Thật Sự Bất Phàm Như Vậy Ư”