Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 622: 622: Đau Cũng Có Cái Tốt Của Nó

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân khó hiểu nói, cố gắng điều khiển lôi điện, sát ý Thiên Võ ở vết máu cực kỳ đáng sợ, cũng may đây là nữ soái Xích Diễm, chứ nếu là cảnh giới Địa Tàng cao nhất thì chắc đã bị lôi xuống quỷ môn quan rồi.“Chiến sự khẩn cấp”.Nữ soái chỉ trả lời đơn giản và trực tiếp như thế.Triệu Bân nhận ra, nữ soái Xích Diễm cũng có điều giấu diếm.Cuộc đối thoại qua lại cực kỳ đơn giản, bên trong lều chìm vào yên tĩnh, chỉ còn tiếng xoẹt xoẹt của tia sét.Triệu Bân không dám lơ là, càng luyện càng thấy ngạc nhiên, sát ý cực kỳ cứng đầu, vượt xa những gì hắn nghĩ, hoặc là do hắn có tu vi quá yếu kém nên không thể dùng hết sức mạnh của thiên lôi, đến giờ vẫn chưa làm gì được sát khí.Nhìn vết thương trên vai nữ soái vẫn đầy máu.Từ đầu đến cuối, cô ta không hề than đau nửa tiếng, đàn ông xương cốt cứng nữ thép, có vẻ nữ soái cũng thế.Ai nói phụ nữ thì không thể bằng đàn ông, nữ soái Xích Diễm chính là một ví dụ rất tốt.“Không có tiếng động gì luôn!”Bên trong lều yên tĩnh, tướng quân huyền giáp bên ngoài không cách nào hiểu nổi, tai dán vào cửa lều nghe ngóng một lúc lâu vẫn không thấy tiếng động gì, cũng có thể là nữ soái đã dùng kết giới.Bí ẩn như thế.Hai người đang ở bên trong làm gì ấy nhỉ!Đó mới là điều tướng quân huyền giáp tò mò, nói là tán gẫu về lý tưởng thì ma nó cũng chẳng tin.Ưm…!Cuối cùng cũng có tiếng rên khe khẽ của nữ vang lên.Sau đó là tiếng th* d*c, có Triệu Bân, cũng có tiếng của nữ soái.“Họ…”Tướng quân huyền giáp gãi đầu, não bắt đầu hoạt động, tự động vẽ lên một số hình ảnh.Nữ soái Xích Diễm thiếu thốn lắm hả?Có thể thấy, ông ta đã suy nghĩ quá nhiều.Trong lều, Triệu Bân hơi kiệt sức nên mới th* d*c như thế.Nữ soái bên cạnh cũng đang đau đớn nên mới rên khẽ như thế, hai má trắng bệch như tờ giấy.Đau cũng có cái tốt của nó.Sát ý của Thiên Võ đã bị luyện hóa khá nhiều, cũng may nữ soái có tu vi cao, đã cố gắng tiêu diệt sát ý từ trước, nếu chỉ có Triệu Bân và Thiên Lôi thì chắc chắn là không thể diệt được sát ý của Thiên Võ..

Triệu Bân khó hiểu nói, cố gắng điều khiển lôi điện, sát ý Thiên Võ ở vết máu cực kỳ đáng sợ, cũng may đây là nữ soái Xích Diễm, chứ nếu là cảnh giới Địa Tàng cao nhất thì chắc đã bị lôi xuống quỷ môn quan rồi.

“Chiến sự khẩn cấp”.

Nữ soái chỉ trả lời đơn giản và trực tiếp như thế.

Triệu Bân nhận ra, nữ soái Xích Diễm cũng có điều giấu diếm.

Cuộc đối thoại qua lại cực kỳ đơn giản, bên trong lều chìm vào yên tĩnh, chỉ còn tiếng xoẹt xoẹt của tia sét.

Triệu Bân không dám lơ là, càng luyện càng thấy ngạc nhiên, sát ý cực kỳ cứng đầu, vượt xa những gì hắn nghĩ, hoặc là do hắn có tu vi quá yếu kém nên không thể dùng hết sức mạnh của thiên lôi, đến giờ vẫn chưa làm gì được sát khí.

Nhìn vết thương trên vai nữ soái vẫn đầy máu.

Từ đầu đến cuối, cô ta không hề than đau nửa tiếng, đàn ông xương cốt cứng nữ thép, có vẻ nữ soái cũng thế.

Ai nói phụ nữ thì không thể bằng đàn ông, nữ soái Xích Diễm chính là một ví dụ rất tốt.

“Không có tiếng động gì luôn!”

Bên trong lều yên tĩnh, tướng quân huyền giáp bên ngoài không cách nào hiểu nổi, tai dán vào cửa lều nghe ngóng một lúc lâu vẫn không thấy tiếng động gì, cũng có thể là nữ soái đã dùng kết giới.

Bí ẩn như thế.

Hai người đang ở bên trong làm gì ấy nhỉ!

Đó mới là điều tướng quân huyền giáp tò mò, nói là tán gẫu về lý tưởng thì ma nó cũng chẳng tin.

Ưm…!

Cuối cùng cũng có tiếng rên khe khẽ của nữ vang lên.

Sau đó là tiếng th* d*c, có Triệu Bân, cũng có tiếng của nữ soái.

“Họ…”

Tướng quân huyền giáp gãi đầu, não bắt đầu hoạt động, tự động vẽ lên một số hình ảnh.

Nữ soái Xích Diễm thiếu thốn lắm hả?

Có thể thấy, ông ta đã suy nghĩ quá nhiều.

Trong lều, Triệu Bân hơi kiệt sức nên mới th* d*c như thế.

Nữ soái bên cạnh cũng đang đau đớn nên mới rên khẽ như thế, hai má trắng bệch như tờ giấy.

Đau cũng có cái tốt của nó.

Sát ý của Thiên Võ đã bị luyện hóa khá nhiều, cũng may nữ soái có tu vi cao, đã cố gắng tiêu diệt sát ý từ trước, nếu chỉ có Triệu Bân và Thiên Lôi thì chắc chắn là không thể diệt được sát ý của Thiên Võ.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Triệu Bân khó hiểu nói, cố gắng điều khiển lôi điện, sát ý Thiên Võ ở vết máu cực kỳ đáng sợ, cũng may đây là nữ soái Xích Diễm, chứ nếu là cảnh giới Địa Tàng cao nhất thì chắc đã bị lôi xuống quỷ môn quan rồi.“Chiến sự khẩn cấp”.Nữ soái chỉ trả lời đơn giản và trực tiếp như thế.Triệu Bân nhận ra, nữ soái Xích Diễm cũng có điều giấu diếm.Cuộc đối thoại qua lại cực kỳ đơn giản, bên trong lều chìm vào yên tĩnh, chỉ còn tiếng xoẹt xoẹt của tia sét.Triệu Bân không dám lơ là, càng luyện càng thấy ngạc nhiên, sát ý cực kỳ cứng đầu, vượt xa những gì hắn nghĩ, hoặc là do hắn có tu vi quá yếu kém nên không thể dùng hết sức mạnh của thiên lôi, đến giờ vẫn chưa làm gì được sát khí.Nhìn vết thương trên vai nữ soái vẫn đầy máu.Từ đầu đến cuối, cô ta không hề than đau nửa tiếng, đàn ông xương cốt cứng nữ thép, có vẻ nữ soái cũng thế.Ai nói phụ nữ thì không thể bằng đàn ông, nữ soái Xích Diễm chính là một ví dụ rất tốt.“Không có tiếng động gì luôn!”Bên trong lều yên tĩnh, tướng quân huyền giáp bên ngoài không cách nào hiểu nổi, tai dán vào cửa lều nghe ngóng một lúc lâu vẫn không thấy tiếng động gì, cũng có thể là nữ soái đã dùng kết giới.Bí ẩn như thế.Hai người đang ở bên trong làm gì ấy nhỉ!Đó mới là điều tướng quân huyền giáp tò mò, nói là tán gẫu về lý tưởng thì ma nó cũng chẳng tin.Ưm…!Cuối cùng cũng có tiếng rên khe khẽ của nữ vang lên.Sau đó là tiếng th* d*c, có Triệu Bân, cũng có tiếng của nữ soái.“Họ…”Tướng quân huyền giáp gãi đầu, não bắt đầu hoạt động, tự động vẽ lên một số hình ảnh.Nữ soái Xích Diễm thiếu thốn lắm hả?Có thể thấy, ông ta đã suy nghĩ quá nhiều.Trong lều, Triệu Bân hơi kiệt sức nên mới th* d*c như thế.Nữ soái bên cạnh cũng đang đau đớn nên mới rên khẽ như thế, hai má trắng bệch như tờ giấy.Đau cũng có cái tốt của nó.Sát ý của Thiên Võ đã bị luyện hóa khá nhiều, cũng may nữ soái có tu vi cao, đã cố gắng tiêu diệt sát ý từ trước, nếu chỉ có Triệu Bân và Thiên Lôi thì chắc chắn là không thể diệt được sát ý của Thiên Võ..

Chương 622: 622: Đau Cũng Có Cái Tốt Của Nó