Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 623: 623: “nên Làm Thôi”

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Không biết khi nào Triệu Bân mới rút tay về, bước chân lảo đảo, suýt chút nữa đã ngã quỵ.Nữ soái cũng không khá hơn là bao nhiêu, đi được vài bước đã ngất.“Tiền bối”.Triệu Bân đi tới đỡ nữ soái, biết tại sao cô ta lại ngất xỉu.Đúng là hắn luyện hóa sát ý, nhưng cũng có nữ soái lặng lẽ chống đỡ nên mới hao tổn sức mạnh, kiệt sức thế này.Có thể thấy, kẻ mang cảnh giới Thiên Võ làm cô ta bị thương… Đáng sợ đến mức nào.Cuối cũng vẫn khá tốt.Vết chém đó đã bị luyện hóa, miệng vết thương cũng đã khép lại.Triệu Bân không làm phiền, nhẹ nhàng đặt cô ta lên giường.Nữ soái ngủ rất yên tĩnh, cũng chỉ có trong giấc ngủ say cô ta mới có thể lộ ra vẻ mặt chân thật nhất.Thống soái Xích Diễm quát tháo trên chiến trường cũng có sự dịu dàng của người con gái.Có lẽ do quá mệt mỏi nên vầng trán tái nhợt của cô ta còn hiện lên sự mỏi mệt khó giấu.Đây chính là một người lính.Nếu giờ phút này có tiếng trống trận vang lên, cô ta vẫn sẽ khoác lên chiếc bào.“Xin phép ra ngoài”.Triệu Bân chắp tay chào, lẳng lặng lui ra ngoài.Có lẽ sức mạnh bị hao tổn quá nhiều nên chân cứ như nhũn cả ra, thậm chí lúc ra khỏi lều trại hắn còn suýt té ngã.“Ôi thằng bé đáng thương của ta”.Tướng quân huyền giáp giữ hắn lại.Thế cũng chẳng là gì, vấn đề là ánh mắt ông ta nhìn Triệu Bân lại có vẻ sùng bái.“Nữ soái đâu?”“Đang ngủ rồi”.“Huynh đệ, ngươi vất vả rồi, xem ngươi mệt thế nào kìa”.Tướng quân huyền giáp đỡ lấy Triệu Bân, phủi đi bụi đất trên quần áo hắn.Lời của ông ta cực kỳ tri thức: Cả Đại Hạ này… Chỉ có ngươi là nhất.“Nên làm thôi”.Triệu Bân cười mệt mỏi, cũng không biết ẩn ý đằng sau câu nói đó.Câu “nên làm” của hắn vẫn có sức sát thương rất lớn, khóe miệng của tướng quân huyền giáp cứ giật giật..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Không biết khi nào Triệu Bân mới rút tay về, bước chân lảo đảo, suýt chút nữa đã ngã quỵ.

Nữ soái cũng không khá hơn là bao nhiêu, đi được vài bước đã ngất.

“Tiền bối”.

Triệu Bân đi tới đỡ nữ soái, biết tại sao cô ta lại ngất xỉu.

Đúng là hắn luyện hóa sát ý, nhưng cũng có nữ soái lặng lẽ chống đỡ nên mới hao tổn sức mạnh, kiệt sức thế này.

Có thể thấy, kẻ mang cảnh giới Thiên Võ làm cô ta bị thương… Đáng sợ đến mức nào.

Cuối cũng vẫn khá tốt.

Vết chém đó đã bị luyện hóa, miệng vết thương cũng đã khép lại.

Triệu Bân không làm phiền, nhẹ nhàng đặt cô ta lên giường.

Nữ soái ngủ rất yên tĩnh, cũng chỉ có trong giấc ngủ say cô ta mới có thể lộ ra vẻ mặt chân thật nhất.

Thống soái Xích Diễm quát tháo trên chiến trường cũng có sự dịu dàng của người con gái.

Có lẽ do quá mệt mỏi nên vầng trán tái nhợt của cô ta còn hiện lên sự mỏi mệt khó giấu.

Đây chính là một người lính.

Nếu giờ phút này có tiếng trống trận vang lên, cô ta vẫn sẽ khoác lên chiếc bào.

“Xin phép ra ngoài”.

Triệu Bân chắp tay chào, lẳng lặng lui ra ngoài.

Có lẽ sức mạnh bị hao tổn quá nhiều nên chân cứ như nhũn cả ra, thậm chí lúc ra khỏi lều trại hắn còn suýt té ngã.

“Ôi thằng bé đáng thương của ta”.

Tướng quân huyền giáp giữ hắn lại.

Thế cũng chẳng là gì, vấn đề là ánh mắt ông ta nhìn Triệu Bân lại có vẻ sùng bái.

“Nữ soái đâu?”

“Đang ngủ rồi”.

“Huynh đệ, ngươi vất vả rồi, xem ngươi mệt thế nào kìa”.

Tướng quân huyền giáp đỡ lấy Triệu Bân, phủi đi bụi đất trên quần áo hắn.

Lời của ông ta cực kỳ tri thức: Cả Đại Hạ này… Chỉ có ngươi là nhất.

“Nên làm thôi”.

Triệu Bân cười mệt mỏi, cũng không biết ẩn ý đằng sau câu nói đó.

Câu “nên làm” của hắn vẫn có sức sát thương rất lớn, khóe miệng của tướng quân huyền giáp cứ giật giật.

Image removed.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Không biết khi nào Triệu Bân mới rút tay về, bước chân lảo đảo, suýt chút nữa đã ngã quỵ.Nữ soái cũng không khá hơn là bao nhiêu, đi được vài bước đã ngất.“Tiền bối”.Triệu Bân đi tới đỡ nữ soái, biết tại sao cô ta lại ngất xỉu.Đúng là hắn luyện hóa sát ý, nhưng cũng có nữ soái lặng lẽ chống đỡ nên mới hao tổn sức mạnh, kiệt sức thế này.Có thể thấy, kẻ mang cảnh giới Thiên Võ làm cô ta bị thương… Đáng sợ đến mức nào.Cuối cũng vẫn khá tốt.Vết chém đó đã bị luyện hóa, miệng vết thương cũng đã khép lại.Triệu Bân không làm phiền, nhẹ nhàng đặt cô ta lên giường.Nữ soái ngủ rất yên tĩnh, cũng chỉ có trong giấc ngủ say cô ta mới có thể lộ ra vẻ mặt chân thật nhất.Thống soái Xích Diễm quát tháo trên chiến trường cũng có sự dịu dàng của người con gái.Có lẽ do quá mệt mỏi nên vầng trán tái nhợt của cô ta còn hiện lên sự mỏi mệt khó giấu.Đây chính là một người lính.Nếu giờ phút này có tiếng trống trận vang lên, cô ta vẫn sẽ khoác lên chiếc bào.“Xin phép ra ngoài”.Triệu Bân chắp tay chào, lẳng lặng lui ra ngoài.Có lẽ sức mạnh bị hao tổn quá nhiều nên chân cứ như nhũn cả ra, thậm chí lúc ra khỏi lều trại hắn còn suýt té ngã.“Ôi thằng bé đáng thương của ta”.Tướng quân huyền giáp giữ hắn lại.Thế cũng chẳng là gì, vấn đề là ánh mắt ông ta nhìn Triệu Bân lại có vẻ sùng bái.“Nữ soái đâu?”“Đang ngủ rồi”.“Huynh đệ, ngươi vất vả rồi, xem ngươi mệt thế nào kìa”.Tướng quân huyền giáp đỡ lấy Triệu Bân, phủi đi bụi đất trên quần áo hắn.Lời của ông ta cực kỳ tri thức: Cả Đại Hạ này… Chỉ có ngươi là nhất.“Nên làm thôi”.Triệu Bân cười mệt mỏi, cũng không biết ẩn ý đằng sau câu nói đó.Câu “nên làm” của hắn vẫn có sức sát thương rất lớn, khóe miệng của tướng quân huyền giáp cứ giật giật..

Chương 623: 623: “nên Làm Thôi”