Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 625: 625: “ta Không Dùng Được Chắc

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Nếu cần hỗ trợ, ta sẽ không từ chối”.Triệu Bân nói cực kỳ hiên ngang lẫm liệt.Tồn vong của quốc gia, người làm nông cũng phải đánh giặc! Đại Nguyên còn chạy tới xâm lược thì hắn vẫn sẽ đến.“Nào, về nhà đi!”Tướng quân huyền giáp đẩy Triệu Bân một cái.Hai người này cũng khá là thú vị, ông nói gà bà nói vịt vẫn nói được.“Đi đây”.Triệu Bân khoát tay, khiêng xe nỏ đi mất, đi được một lát lại thành chạy bước nhỏ, sau đó lẩn mất, sợ tướng quân huyền giáp đổi ý lại bảo hắn mang trở về.“Ta không dùng được chắc? Sao lại không tìm ta?”.Tướng quân huyền giáp cúi đầu nhìn xuống phần dưới của mình, cũng hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang cơ mà.Bên này, Triệu Bân đã chui vào rừng.Chạy tới tận đây hắn mới đưa xe nỏ vào chiếc nhẫn ma, trước đó hắn không cất vì sợ bảo bối bị lộ.Gào!Tiếng rít vang lên, Đại Bằng bay vọt ra ngoài.Lúc đi ngang qua phần một trong khu núi rừng đó hắn còn cúi xuống nhìn lướt qua, lại thở dài.Không biết sau lần tạm biệt này rồi Phượng Vũ có còn là tiểu thư sinh đó nữa không.Đại Bằng giương cánh, bay vụt qua bầu trời.“Đồ tốt”.Triệu Bân ngồi xếp bằng trên người nó, cầm một cây nỏ lật qua lật lại quan sát.Chiếc xe nỏ nặng, nỏ cũng nặng không kém, nó không phải là cây nỏ bình thường, bên trong còn có cơ quan càn khôn, bùa truy nã, bùa nổ cao cấp, trong nỏ còn có phù pháo nổ và châm độc.Mấy thứ quý hiếm này mà được làm nhiều thật nhiều thì chắc vui lắm.Nên chắc về nhà phải nghiên cứu thử xem, tạo thêm một trăm tám mươi chiếc như thế.Hắn cất nỏ đi, lấy hạt châu màu tím ra, bên trên có một chữ “linh”..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Nếu cần hỗ trợ, ta sẽ không từ chối”.

Triệu Bân nói cực kỳ hiên ngang lẫm liệt.

Tồn vong của quốc gia, người làm nông cũng phải đánh giặc! Đại Nguyên còn chạy tới xâm lược thì hắn vẫn sẽ đến.

“Nào, về nhà đi!”

Tướng quân huyền giáp đẩy Triệu Bân một cái.

Hai người này cũng khá là thú vị, ông nói gà bà nói vịt vẫn nói được.

“Đi đây”.

Triệu Bân khoát tay, khiêng xe nỏ đi mất, đi được một lát lại thành chạy bước nhỏ, sau đó lẩn mất, sợ tướng quân huyền giáp đổi ý lại bảo hắn mang trở về.

“Ta không dùng được chắc? Sao lại không tìm ta?”.

Tướng quân huyền giáp cúi đầu nhìn xuống phần dưới của mình, cũng hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang cơ mà.

Bên này, Triệu Bân đã chui vào rừng.

Chạy tới tận đây hắn mới đưa xe nỏ vào chiếc nhẫn ma, trước đó hắn không cất vì sợ bảo bối bị lộ.

Gào!

Tiếng rít vang lên, Đại Bằng bay vọt ra ngoài.

Lúc đi ngang qua phần một trong khu núi rừng đó hắn còn cúi xuống nhìn lướt qua, lại thở dài.

Không biết sau lần tạm biệt này rồi Phượng Vũ có còn là tiểu thư sinh đó nữa không.

Đại Bằng giương cánh, bay vụt qua bầu trời.

“Đồ tốt”.

Triệu Bân ngồi xếp bằng trên người nó, cầm một cây nỏ lật qua lật lại quan sát.

Chiếc xe nỏ nặng, nỏ cũng nặng không kém, nó không phải là cây nỏ bình thường, bên trong còn có cơ quan càn khôn, bùa truy nã, bùa nổ cao cấp, trong nỏ còn có phù pháo nổ và châm độc.

Mấy thứ quý hiếm này mà được làm nhiều thật nhiều thì chắc vui lắm.

Nên chắc về nhà phải nghiên cứu thử xem, tạo thêm một trăm tám mươi chiếc như thế.

Hắn cất nỏ đi, lấy hạt châu màu tím ra, bên trên có một chữ “linh”.

Image removed.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Nếu cần hỗ trợ, ta sẽ không từ chối”.Triệu Bân nói cực kỳ hiên ngang lẫm liệt.Tồn vong của quốc gia, người làm nông cũng phải đánh giặc! Đại Nguyên còn chạy tới xâm lược thì hắn vẫn sẽ đến.“Nào, về nhà đi!”Tướng quân huyền giáp đẩy Triệu Bân một cái.Hai người này cũng khá là thú vị, ông nói gà bà nói vịt vẫn nói được.“Đi đây”.Triệu Bân khoát tay, khiêng xe nỏ đi mất, đi được một lát lại thành chạy bước nhỏ, sau đó lẩn mất, sợ tướng quân huyền giáp đổi ý lại bảo hắn mang trở về.“Ta không dùng được chắc? Sao lại không tìm ta?”.Tướng quân huyền giáp cúi đầu nhìn xuống phần dưới của mình, cũng hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang cơ mà.Bên này, Triệu Bân đã chui vào rừng.Chạy tới tận đây hắn mới đưa xe nỏ vào chiếc nhẫn ma, trước đó hắn không cất vì sợ bảo bối bị lộ.Gào!Tiếng rít vang lên, Đại Bằng bay vọt ra ngoài.Lúc đi ngang qua phần một trong khu núi rừng đó hắn còn cúi xuống nhìn lướt qua, lại thở dài.Không biết sau lần tạm biệt này rồi Phượng Vũ có còn là tiểu thư sinh đó nữa không.Đại Bằng giương cánh, bay vụt qua bầu trời.“Đồ tốt”.Triệu Bân ngồi xếp bằng trên người nó, cầm một cây nỏ lật qua lật lại quan sát.Chiếc xe nỏ nặng, nỏ cũng nặng không kém, nó không phải là cây nỏ bình thường, bên trong còn có cơ quan càn khôn, bùa truy nã, bùa nổ cao cấp, trong nỏ còn có phù pháo nổ và châm độc.Mấy thứ quý hiếm này mà được làm nhiều thật nhiều thì chắc vui lắm.Nên chắc về nhà phải nghiên cứu thử xem, tạo thêm một trăm tám mươi chiếc như thế.Hắn cất nỏ đi, lấy hạt châu màu tím ra, bên trên có một chữ “linh”..

Chương 625: 625: “ta Không Dùng Được Chắc