Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 626: 626: “cảnh Giới Địa Tạng!”
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Linh tự được luyện ra đang lơ lửng trong lòng bàn tay của Triệu Bân, có một cảm giác khí phách lan tỏa, không thể nói thành lời.“Hay cho một Độn Giáp Thiên Tự”.Triệu Bân đưa nó lên trước mặt, cứ nhìn ngắm mãi.Thế nhưng đạo hạnh của hắn chẳng ra đâu vào đâu nên không nhìn ra được manh mối.Đến cả Nguyệt Thần còn chẳng nhìn ra, huống hồ là hắn.Hắn rút kiếm Long Uyên, khắc Linh Tự lên đó.Uỳnh! Uỳnh!Long Uyên bỗng chốc rung lên bần bật, bởi vì hai Thiên Tự có cảm ứng, phát sáng chói ngời.Triệu Bân nhìn thấy cảnh ấy mà mắt mũi lấp lánh.Sau khi in hai Thiên Tự lên đó, kiếm Long Uyên của hắn trở nên phi phàm hơn, toàn bộ thanh kiếm được bao trùm bởi ánh sáng vàng kim rực rỡ, kiếm khí liên tục vờn quanh, tiếng kiếm ngân chói cả tai.Người làm chủ như hắn cũng cảm thấy sắc bén hơn bội phần, bá đạo hơn bội phần, cầm nó đi chém người chắc chắn uy lực không tầm thường.Keng!Khi hắn đang mải nhìn thì đột nhiên nghe thấy một tiếng gầm.Triệu Bân đột ngột đứng dậy rồi nhanh chóng quay người.Đập vào mắt hắn là một luồng sáng, nói cho đúng hơn, là một mũi tên đen thui đang lao về phía hắn, tốc độ cực kỳ nhanh, đã vậy còn bao trùm thứ sát khí đáng sợ.Một khi trúng tên, chắc chắn hắn sẽ toi mạng.Trong thời khắc nguy cấp, hắn dùng kiếm Long Uyên chắn ngang trước thân mình để đỡ đòn.Keng!Âm thanh cứng ngắc vang lên, mũi tên lao vào thanh kiếm, không lệch chút nào.Kiếm Long Uyên cũng không chịu thua kém khi chẳng hề tổn hại chút nào.Ngược lại, dù đã ngăn được mũi tên, nhưng Triệu Bân cũng bắn ngược ra vì chấn động, rơi xuống khỏi lưng Đại Bằng, cánh tay đau nhức, trong chốc lát không còn cảm giác gì nữa.Ngay sau đó, miệng hắn cảm nhận được vị ngọt, một búng máu phun thẳng ra ngoài.Cạc!Đại Bằng giương cánh đón được Triệu Bân, điên cuồng tháo chạy.“Cảnh giới Địa Tạng!”Triệu Bân quỳ trên lưng Đại Bằng, nhìn chằm chằm vào phía sau.Uy lực của mũi tên trước đó quá mạnh, theo suy đoán của hắn thì người này chắc chắn là cao thủ Địa Tạng.Grừ!Tiếng gầm của thú dữ vang lên, một bóng đen bổ nhào về phía hắn.Đó là một con huyết lang màu đỏ như máu, đã biến dị, sở hữu đôi cánh khổng lồ.Một người mặc đàn ông mặc áo đen đang đứng trên lưng huyết lang, tay cầm cung nỏ, ban nãy chính người này đã đánh lén hắn..
Linh tự được luyện ra đang lơ lửng trong lòng bàn tay của Triệu Bân, có một cảm giác khí phách lan tỏa, không thể nói thành lời.
“Hay cho một Độn Giáp Thiên Tự”.
Triệu Bân đưa nó lên trước mặt, cứ nhìn ngắm mãi.
Thế nhưng đạo hạnh của hắn chẳng ra đâu vào đâu nên không nhìn ra được manh mối.
Đến cả Nguyệt Thần còn chẳng nhìn ra, huống hồ là hắn.
Hắn rút kiếm Long Uyên, khắc Linh Tự lên đó.
Uỳnh! Uỳnh!
Long Uyên bỗng chốc rung lên bần bật, bởi vì hai Thiên Tự có cảm ứng, phát sáng chói ngời.
Triệu Bân nhìn thấy cảnh ấy mà mắt mũi lấp lánh.
Sau khi in hai Thiên Tự lên đó, kiếm Long Uyên của hắn trở nên phi phàm hơn, toàn bộ thanh kiếm được bao trùm bởi ánh sáng vàng kim rực rỡ, kiếm khí liên tục vờn quanh, tiếng kiếm ngân chói cả tai.
Người làm chủ như hắn cũng cảm thấy sắc bén hơn bội phần, bá đạo hơn bội phần, cầm nó đi chém người chắc chắn uy lực không tầm thường.
Keng!
Khi hắn đang mải nhìn thì đột nhiên nghe thấy một tiếng gầm.
Triệu Bân đột ngột đứng dậy rồi nhanh chóng quay người.
Đập vào mắt hắn là một luồng sáng, nói cho đúng hơn, là một mũi tên đen thui đang lao về phía hắn, tốc độ cực kỳ nhanh, đã vậy còn bao trùm thứ sát khí đáng sợ.
Một khi trúng tên, chắc chắn hắn sẽ toi mạng.
Trong thời khắc nguy cấp, hắn dùng kiếm Long Uyên chắn ngang trước thân mình để đỡ đòn.
Keng!
Âm thanh cứng ngắc vang lên, mũi tên lao vào thanh kiếm, không lệch chút nào.
Kiếm Long Uyên cũng không chịu thua kém khi chẳng hề tổn hại chút nào.
Ngược lại, dù đã ngăn được mũi tên, nhưng Triệu Bân cũng bắn ngược ra vì chấn động, rơi xuống khỏi lưng Đại Bằng, cánh tay đau nhức, trong chốc lát không còn cảm giác gì nữa.
Ngay sau đó, miệng hắn cảm nhận được vị ngọt, một búng máu phun thẳng ra ngoài.
Cạc!
Đại Bằng giương cánh đón được Triệu Bân, điên cuồng tháo chạy.
“Cảnh giới Địa Tạng!”
Triệu Bân quỳ trên lưng Đại Bằng, nhìn chằm chằm vào phía sau.
Uy lực của mũi tên trước đó quá mạnh, theo suy đoán của hắn thì người này chắc chắn là cao thủ Địa Tạng.
Grừ!
Tiếng gầm của thú dữ vang lên, một bóng đen bổ nhào về phía hắn.
Đó là một con huyết lang màu đỏ như máu, đã biến dị, sở hữu đôi cánh khổng lồ.
Một người mặc đàn ông mặc áo đen đang đứng trên lưng huyết lang, tay cầm cung nỏ, ban nãy chính người này đã đánh lén hắn.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Linh tự được luyện ra đang lơ lửng trong lòng bàn tay của Triệu Bân, có một cảm giác khí phách lan tỏa, không thể nói thành lời.“Hay cho một Độn Giáp Thiên Tự”.Triệu Bân đưa nó lên trước mặt, cứ nhìn ngắm mãi.Thế nhưng đạo hạnh của hắn chẳng ra đâu vào đâu nên không nhìn ra được manh mối.Đến cả Nguyệt Thần còn chẳng nhìn ra, huống hồ là hắn.Hắn rút kiếm Long Uyên, khắc Linh Tự lên đó.Uỳnh! Uỳnh!Long Uyên bỗng chốc rung lên bần bật, bởi vì hai Thiên Tự có cảm ứng, phát sáng chói ngời.Triệu Bân nhìn thấy cảnh ấy mà mắt mũi lấp lánh.Sau khi in hai Thiên Tự lên đó, kiếm Long Uyên của hắn trở nên phi phàm hơn, toàn bộ thanh kiếm được bao trùm bởi ánh sáng vàng kim rực rỡ, kiếm khí liên tục vờn quanh, tiếng kiếm ngân chói cả tai.Người làm chủ như hắn cũng cảm thấy sắc bén hơn bội phần, bá đạo hơn bội phần, cầm nó đi chém người chắc chắn uy lực không tầm thường.Keng!Khi hắn đang mải nhìn thì đột nhiên nghe thấy một tiếng gầm.Triệu Bân đột ngột đứng dậy rồi nhanh chóng quay người.Đập vào mắt hắn là một luồng sáng, nói cho đúng hơn, là một mũi tên đen thui đang lao về phía hắn, tốc độ cực kỳ nhanh, đã vậy còn bao trùm thứ sát khí đáng sợ.Một khi trúng tên, chắc chắn hắn sẽ toi mạng.Trong thời khắc nguy cấp, hắn dùng kiếm Long Uyên chắn ngang trước thân mình để đỡ đòn.Keng!Âm thanh cứng ngắc vang lên, mũi tên lao vào thanh kiếm, không lệch chút nào.Kiếm Long Uyên cũng không chịu thua kém khi chẳng hề tổn hại chút nào.Ngược lại, dù đã ngăn được mũi tên, nhưng Triệu Bân cũng bắn ngược ra vì chấn động, rơi xuống khỏi lưng Đại Bằng, cánh tay đau nhức, trong chốc lát không còn cảm giác gì nữa.Ngay sau đó, miệng hắn cảm nhận được vị ngọt, một búng máu phun thẳng ra ngoài.Cạc!Đại Bằng giương cánh đón được Triệu Bân, điên cuồng tháo chạy.“Cảnh giới Địa Tạng!”Triệu Bân quỳ trên lưng Đại Bằng, nhìn chằm chằm vào phía sau.Uy lực của mũi tên trước đó quá mạnh, theo suy đoán của hắn thì người này chắc chắn là cao thủ Địa Tạng.Grừ!Tiếng gầm của thú dữ vang lên, một bóng đen bổ nhào về phía hắn.Đó là một con huyết lang màu đỏ như máu, đã biến dị, sở hữu đôi cánh khổng lồ.Một người mặc đàn ông mặc áo đen đang đứng trên lưng huyết lang, tay cầm cung nỏ, ban nãy chính người này đã đánh lén hắn..