Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…
Chương 635: 635: Đến Để Đòi Nợ Sao
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Linh Lung nhấp một ngụm trà, thật sự không nhẫn tâm làm đôi vợ chồng này sợ hãi.Dù cô ta không nói ra thì Triệu Uyên và Phù Dung cũng vô cùng lo lắng, họ cũng đã thấp thỏm bao nhiêu năm nay.“Cha, mẹ, con đã về rồi đây!”Cuối cùng thì sự im lặng của căn phòng cũng đã bị một tiếng gọi đánh tan.Triệu Bân đã về, hắn vẫn chưa nói hết câu thì đã bước chân vào trong phòng.Ngay khi hắn nhìn thấy Linh Lung thì liền quay đầu bỏ chạy giống như đã gặp phải ma, không biết vì quá gấp hay là vì chạy quá nhanh mà hắn bị trượt chân, ngã lăn ra đất, sau khi đứng dậy thì vừa lăn vừa bò.“Chạy đi đâu?”Linh Lung đưa tay ra, tóm Triệu Bân lại từ xa.Nửa đêm nửa hôm, bà đây đợi ngươi lâu lắm rồi đấy.Triệu Uyên ngây ra.Phù Dung cũng ngây ra, họ biết Tiểu Linh Lung là do Triệu Bân đưa về nhưng lại không ngờ Triệu Bân cũng quen biết với Linh Lung lúc đã trưởng thành.Nhìn thần sắc của Linh Lung thì biết chắc giữa hai người họ có chuyện bí mật không ai biết.“Tiền bối, thật...!Thật trùng hợp quá!”Triệu Bân cười hehe, quỷ mới biết vì sao bà chủ của Linh Lung các lại chạy đến nhà họ Triệu của hắn.Đến để đòi nợ sao?Chắc không thể nào đâu.Hắn đã giải quyết sạch sẽ vụ đêm hôm đó rồi, vậy mà cũng có thể điều tra ra được sao?Hay là vì hắn trêu ghẹo cô ta nên cô ta mới đến tìm hắn tính sổ?Lúc này, thiếu chủ Triệu Bân nghĩ rất nhiều, niềm vui bất ngờ này đúng là khiến hắn không kịp trở tay.“Chạy gì chứ?”Linh Lung mỉm cười.Nhưng trong mắt của Triệu Bân thì nụ cười của cô ta hơi đáng sợ.“Buồn tiểu!”Triệu Bân cười gượng rồi đưa ra lý do rất “tao nhã”.“Hai người..Quen nhau sao?”Phù Dung nói chen vào một câu rồi nhìn Triệu Bân và Linh Lung với vẻ thăm dò.“Quen, quen quá đi chứ!”, Linh Lung càng lúc càng cười vui vẻ hơn..
Linh Lung nhấp một ngụm trà, thật sự không nhẫn tâm làm đôi vợ chồng này sợ hãi.
Dù cô ta không nói ra thì Triệu Uyên và Phù Dung cũng vô cùng lo lắng, họ cũng đã thấp thỏm bao nhiêu năm nay.
“Cha, mẹ, con đã về rồi đây!”
Cuối cùng thì sự im lặng của căn phòng cũng đã bị một tiếng gọi đánh tan.
Triệu Bân đã về, hắn vẫn chưa nói hết câu thì đã bước chân vào trong phòng.
Ngay khi hắn nhìn thấy Linh Lung thì liền quay đầu bỏ chạy giống như đã gặp phải ma, không biết vì quá gấp hay là vì chạy quá nhanh mà hắn bị trượt chân, ngã lăn ra đất, sau khi đứng dậy thì vừa lăn vừa bò.
“Chạy đi đâu?”
Linh Lung đưa tay ra, tóm Triệu Bân lại từ xa.
Nửa đêm nửa hôm, bà đây đợi ngươi lâu lắm rồi đấy.
Triệu Uyên ngây ra.
Phù Dung cũng ngây ra, họ biết Tiểu Linh Lung là do Triệu Bân đưa về nhưng lại không ngờ Triệu Bân cũng quen biết với Linh Lung lúc đã trưởng thành.
Nhìn thần sắc của Linh Lung thì biết chắc giữa hai người họ có chuyện bí mật không ai biết.
“Tiền bối, thật...!Thật trùng hợp quá!”
Triệu Bân cười hehe, quỷ mới biết vì sao bà chủ của Linh Lung các lại chạy đến nhà họ Triệu của hắn.
Đến để đòi nợ sao?
Chắc không thể nào đâu.
Hắn đã giải quyết sạch sẽ vụ đêm hôm đó rồi, vậy mà cũng có thể điều tra ra được sao?
Hay là vì hắn trêu ghẹo cô ta nên cô ta mới đến tìm hắn tính sổ?
Lúc này, thiếu chủ Triệu Bân nghĩ rất nhiều, niềm vui bất ngờ này đúng là khiến hắn không kịp trở tay.
“Chạy gì chứ?”
Linh Lung mỉm cười.
Nhưng trong mắt của Triệu Bân thì nụ cười của cô ta hơi đáng sợ.
“Buồn tiểu!”
Triệu Bân cười gượng rồi đưa ra lý do rất “tao nhã”.
“Hai người..
Quen nhau sao?”
Phù Dung nói chen vào một câu rồi nhìn Triệu Bân và Linh Lung với vẻ thăm dò.
“Quen, quen quá đi chứ!”, Linh Lung càng lúc càng cười vui vẻ hơn.
.
Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… Linh Lung nhấp một ngụm trà, thật sự không nhẫn tâm làm đôi vợ chồng này sợ hãi.Dù cô ta không nói ra thì Triệu Uyên và Phù Dung cũng vô cùng lo lắng, họ cũng đã thấp thỏm bao nhiêu năm nay.“Cha, mẹ, con đã về rồi đây!”Cuối cùng thì sự im lặng của căn phòng cũng đã bị một tiếng gọi đánh tan.Triệu Bân đã về, hắn vẫn chưa nói hết câu thì đã bước chân vào trong phòng.Ngay khi hắn nhìn thấy Linh Lung thì liền quay đầu bỏ chạy giống như đã gặp phải ma, không biết vì quá gấp hay là vì chạy quá nhanh mà hắn bị trượt chân, ngã lăn ra đất, sau khi đứng dậy thì vừa lăn vừa bò.“Chạy đi đâu?”Linh Lung đưa tay ra, tóm Triệu Bân lại từ xa.Nửa đêm nửa hôm, bà đây đợi ngươi lâu lắm rồi đấy.Triệu Uyên ngây ra.Phù Dung cũng ngây ra, họ biết Tiểu Linh Lung là do Triệu Bân đưa về nhưng lại không ngờ Triệu Bân cũng quen biết với Linh Lung lúc đã trưởng thành.Nhìn thần sắc của Linh Lung thì biết chắc giữa hai người họ có chuyện bí mật không ai biết.“Tiền bối, thật...!Thật trùng hợp quá!”Triệu Bân cười hehe, quỷ mới biết vì sao bà chủ của Linh Lung các lại chạy đến nhà họ Triệu của hắn.Đến để đòi nợ sao?Chắc không thể nào đâu.Hắn đã giải quyết sạch sẽ vụ đêm hôm đó rồi, vậy mà cũng có thể điều tra ra được sao?Hay là vì hắn trêu ghẹo cô ta nên cô ta mới đến tìm hắn tính sổ?Lúc này, thiếu chủ Triệu Bân nghĩ rất nhiều, niềm vui bất ngờ này đúng là khiến hắn không kịp trở tay.“Chạy gì chứ?”Linh Lung mỉm cười.Nhưng trong mắt của Triệu Bân thì nụ cười của cô ta hơi đáng sợ.“Buồn tiểu!”Triệu Bân cười gượng rồi đưa ra lý do rất “tao nhã”.“Hai người..Quen nhau sao?”Phù Dung nói chen vào một câu rồi nhìn Triệu Bân và Linh Lung với vẻ thăm dò.“Quen, quen quá đi chứ!”, Linh Lung càng lúc càng cười vui vẻ hơn..