Tác giả:

Triệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên…

Chương 636: 636: Trêu Ghẹo

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Con trai cưng nhà các người thật sự quá ưu tú, dù bị treo trên cây nhưng vẫn không quên chòng ghẹo ta.Còn nữa, bảo bối trong Linh Lung các của ta cũng đã bị hắn quét sạch.“Sao hả? Hai người cũng quen nhau sao?”Triệu Bân nhướng mày, nhìn mẹ mình rồi ngó sang Linh Lung.“Quen, quen quá đi chứ!”Linh Lung vẫn nói câu đó, mấy ngày nay, mẹ ngươi bế ta đi dạo cả ngày mà.Phù Dung thì càng lúc càng thấy bối rối.“Đây...!Là đứa trẻ mà con mà nhặt về đấy!”Triệu Uyên khoanh tay lại, bất giác nhìn về phía Triệu Bân.Bà ấy vừa dứt lời thì khóe miệng Triệu Bân giựt mạnh, trong lòng như có cả chục ngàn con ngựa hoang đang chạy loạn.“Có tiện trả lại bảo bối cho Linh Lung các của ta không?”Linh Lung mỉm cười nhìn sang Triệu Bân.Giấu, ngươi cứ che giấu tiếp đi, tối đó bà đã thấy hết rồi!“Không...!Không tiện lắm!”, Triệu Bân ho gượng.Trong chuyến đi đến hang động Quỷ Minh, những bảo bối trong túi càn khôn gần như đã bị hủy hoại sạch rồi.“Rồi sao?”“Chúng ta nói chuyện về ơn cứu mạng đi”, Triệu Bân cười hehe rồi nói tiếp: “Tối hôm đó ta đã cứu bà hai lần, trừ đi một lần thì bà vẫn còn nợ ta một ân tình, ta không gấp, bà không cần phải trả vội đâu”.“Vậy chuyện ngươi trêu ghẹo ta thì tính sao đây?”Linh Lung lại mỉm cười, hứng thú nhìn Triệu Bân.Trêu ghẹo?Biểu cảm của Triệu Uyên và Phù Dung đều trở nên hơi kỳ quặc.Triệu Bân nhà mình to gan đến vậy sao?“Không cần nói gì nữa, tối nay hầu ta ngủ!”.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Con trai cưng nhà các người thật sự quá ưu tú, dù bị treo trên cây nhưng vẫn không quên chòng ghẹo ta.

Còn nữa, bảo bối trong Linh Lung các của ta cũng đã bị hắn quét sạch.

“Sao hả? Hai người cũng quen nhau sao?”

Triệu Bân nhướng mày, nhìn mẹ mình rồi ngó sang Linh Lung.

“Quen, quen quá đi chứ!”

Linh Lung vẫn nói câu đó, mấy ngày nay, mẹ ngươi bế ta đi dạo cả ngày mà.

Phù Dung thì càng lúc càng thấy bối rối.

“Đây...!Là đứa trẻ mà con mà nhặt về đấy!”

Triệu Uyên khoanh tay lại, bất giác nhìn về phía Triệu Bân.

Bà ấy vừa dứt lời thì khóe miệng Triệu Bân giựt mạnh, trong lòng như có cả chục ngàn con ngựa hoang đang chạy loạn.

“Có tiện trả lại bảo bối cho Linh Lung các của ta không?”

Linh Lung mỉm cười nhìn sang Triệu Bân.

Giấu, ngươi cứ che giấu tiếp đi, tối đó bà đã thấy hết rồi!

“Không...!Không tiện lắm!”, Triệu Bân ho gượng.

Trong chuyến đi đến hang động Quỷ Minh, những bảo bối trong túi càn khôn gần như đã bị hủy hoại sạch rồi.

“Rồi sao?”

“Chúng ta nói chuyện về ơn cứu mạng đi”, Triệu Bân cười hehe rồi nói tiếp: “Tối hôm đó ta đã cứu bà hai lần, trừ đi một lần thì bà vẫn còn nợ ta một ân tình, ta không gấp, bà không cần phải trả vội đâu”.

“Vậy chuyện ngươi trêu ghẹo ta thì tính sao đây?”

Linh Lung lại mỉm cười, hứng thú nhìn Triệu Bân.

Trêu ghẹo?

Biểu cảm của Triệu Uyên và Phù Dung đều trở nên hơi kỳ quặc.

Triệu Bân nhà mình to gan đến vậy sao?

“Không cần nói gì nữa, tối nay hầu ta ngủ!”

Image removed.

.

Vô Thượng Luân HồiTác giả: Bân BânTruyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTriệu Bân sững người, thất thần nhìn Liễu Tâm Như trong bộ y phục tân nương. Đêm nay là đêm động phòng hoa chúc, ngày vui của hắn. Nhưng mà, người phụ nữ được hắn nâng khăn đội đầu lên lại không phải là tân nương của hắn. Liễu Tâm Như cúi đầu, cơ thể run rẩy, tuy đôi mắt nàng trong veo nhưng lại mờ mịt và trống rỗng. Hay nói cách khác, nàng là một người mù, một tân nương mù. “Tại sao lại là cô?”, Triệu Bân lạnh lùng nói. “Chàng là...!Triệu Bân?” “Mau trả lời câu hỏi của ta, tại sao lại là cô, tỷ tỷ của cô đâu? Liễu Như Nguyệt ở đâu?”, Triệu Bân khàn giọng gầm lên, trong mắt hiện lên những tơ máu. “Là tỷ tỷ bảo ta gả thay tỷ ấy”, Liễu Tâm Như sợ hãi, nước mắt lưng tròng. “Nực cười”. Triệu Bân lật bàn, rút kiếm, điên cuồng lao ra khỏi phòng tân hôn. ...! Thành Vong Cổ về đêm vô cùng sầm uất, đèn lồng đỏ treo cao, sơn thủy hữu tình, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, không thiếu những màn biểu diễn của đám giang hồ mãi nghệ, khạc lửa, múa thương, xoay côn, tiếng vỗ tay ầm ĩ vang lên… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Con trai cưng nhà các người thật sự quá ưu tú, dù bị treo trên cây nhưng vẫn không quên chòng ghẹo ta.Còn nữa, bảo bối trong Linh Lung các của ta cũng đã bị hắn quét sạch.“Sao hả? Hai người cũng quen nhau sao?”Triệu Bân nhướng mày, nhìn mẹ mình rồi ngó sang Linh Lung.“Quen, quen quá đi chứ!”Linh Lung vẫn nói câu đó, mấy ngày nay, mẹ ngươi bế ta đi dạo cả ngày mà.Phù Dung thì càng lúc càng thấy bối rối.“Đây...!Là đứa trẻ mà con mà nhặt về đấy!”Triệu Uyên khoanh tay lại, bất giác nhìn về phía Triệu Bân.Bà ấy vừa dứt lời thì khóe miệng Triệu Bân giựt mạnh, trong lòng như có cả chục ngàn con ngựa hoang đang chạy loạn.“Có tiện trả lại bảo bối cho Linh Lung các của ta không?”Linh Lung mỉm cười nhìn sang Triệu Bân.Giấu, ngươi cứ che giấu tiếp đi, tối đó bà đã thấy hết rồi!“Không...!Không tiện lắm!”, Triệu Bân ho gượng.Trong chuyến đi đến hang động Quỷ Minh, những bảo bối trong túi càn khôn gần như đã bị hủy hoại sạch rồi.“Rồi sao?”“Chúng ta nói chuyện về ơn cứu mạng đi”, Triệu Bân cười hehe rồi nói tiếp: “Tối hôm đó ta đã cứu bà hai lần, trừ đi một lần thì bà vẫn còn nợ ta một ân tình, ta không gấp, bà không cần phải trả vội đâu”.“Vậy chuyện ngươi trêu ghẹo ta thì tính sao đây?”Linh Lung lại mỉm cười, hứng thú nhìn Triệu Bân.Trêu ghẹo?Biểu cảm của Triệu Uyên và Phù Dung đều trở nên hơi kỳ quặc.Triệu Bân nhà mình to gan đến vậy sao?“Không cần nói gì nữa, tối nay hầu ta ngủ!”.

Chương 636: 636: Trêu Ghẹo